Showing posts with label 3.Tranh luận. Show all posts
Showing posts with label 3.Tranh luận. Show all posts

Chọn đúng nghề - sáng tương lai

Unknown | 7:20:00 PM | 0 comments

Những ước mơ chỉ gói lại bằng... tiền

Khoảng mười năm trước, hầu hết những đứa trẻ đi thi đại học đều được bố mẹ định hướng vào kinh tế, bác sĩ, kỹ sư xây dựng, bách khoa. Lúc ấy, nhiều em học sinh đã “bứt rào” bằng cách lên báo kể về nỗi khổ của một đứa con phải chạy đua với... mơ ước của cha mẹ. Để đáp lại việc đó, nhiều phụ huynh nói: “Thi họa sĩ, âm nhạc rồi biết lấy gì ăn!”

Những ước mơ chỉ gói lại bằng... tiền 1
Việc định hướng nghề nghiệp chưa xuất phát từ những năm tháng tiểu học, trung học có thể ảnh hưởng rất nhiều đến đam mê nghề nghiệp sau này của các em - Ảnh: Duy Minh
Khi cuộc sống nghèo khổ
Mười năm sau, người ta lại chứng kiến một làn sóng kì quặc khác, nhiều người đã tốt nghiệp đại học chẳng còn chút gì mặn mà với đại học nữa, mà giờ ai cũng phải đi học thạc sĩ. Một chị nói: “Giờ học thạc sĩ xong lương mới cao, chứ lương đại học bèo lắm”. Nhiều người, vì mức lương sẽ tăng từ 5 triệu lên 6 triệu sẵn sàng bỏ hai năm trời đi học thạc sĩ, dù không hề biết thạc sĩ liệu sẽ làm gì với cái nghề mình đang làm - Vậy cuối cùng, cái đích mà tất cả những bậc phụ huynh và cả người học hướng tới là gì? - CHỈ LÀ TIỀN
Có một thời dĩ vãng người ta vật lộn với từng miếng ăn, khổ cực trăm bề. Lúc ấy, nhìn lên chỉ thấy kỹ sư bác sĩ là ngon lành, nhìn xuống chỉ thấy nông dân cắm đầu xuống ruộng, làm một ngày mười mấy tiếng đến hết mùa cũng không đủ ăn. Cái sự khổ cực của một xã hội nghèo biến các ước mơ của người ta cũng trở nên nghèo nàn và đơn giản vô cùng, là có được tiền để trang trải cho cuộc sống khốn khổ.
Rồi tới tận lúc đã đi qua cái nghèo đó cả 20 năm, thứ duy nhất những phụ huynh già ấy còn giữ trong mình vẫn là tiền. Họ kể cho con cái nghe về những người bạn làm bác sĩ đã giàu có. Họ kể về những người thân quen đã trở thành ông to bà lớn nhờ làm chủ tịch, làm kế toán trưởng. Và họ muốn con cái của mình - một thế hệ sắp xây ra những cuộc đời mới - cũng chỉ là những đứa trẻ có ước mơ duy nhất LÀ TIỀN.
Những ước mơ chỉ gói lại bằng... tiền 2
Ở các trường xa thành phố, việc tiếp cận với hướng nghiệp hay chọn lựa nghề của các em học sinh không có nhiều - Ảnh: Duy Minh
Có bao nhiêu thạc sĩ đang ngồi trong môi trường cao học thực sự biết cái họ đang học là để chuẩn bị bước đầu để họ trở thành những nhà nghiên cứu - chứ không phải vì cái bằng thạc sĩ sẽ khiến họ có lương cao hơn và được thăng chức? Có bao nhiêu sinh viên đi học ngành y tế, xây dựng hiểu rằng ngành của mình là để cứu người và xây nhà đẹp rồi mới được trả nhiều tiền - chứ không phải là làm nghề này chắc chắn sẽ ra nhiều tiền trước hết?
Những phụ huynh nghèo khổ trong một thế giới nghèo khổ, quá đỗi nhọc nhằn đã trở thành người đầu tiên gieo những hạt mầm hạn hẹp và quá đơn giản vào con đường tương lai của chính con cái mình. Thậm chí có người từng lên báo khoe rằng con tôi tuy làm chăn bò nhưng vẫn giàu. Tại sao không ai khoe rằng con tôi tuy làm chăn bò nhưng rất yêu công việc với gia súc, rất ham thích nghề nông, nó muốn cải tiến chuyện chăm sóc và nuôi bò? - Bởi vì cuối cùng, tất cả những ước mơ mà các bố mẹ ấy muốn thể hiện ra là: “Con tôi đã giàu” chứ không phải là “Con tôi rất hạnh phúc với việc cháu làm” .
... và những đứa trẻ cô đơn
Trong 12 năm đi học, có rất nhiều em học sinh đã vô tình phát hiện ra ước mơ thực sự của mình, có khi là những ước mơ rất lạ lùng, đơn giản hoặc nghe đầy vẻ hão huyền. Em muốn đi làm phim. Em muốn có một garage chuyên độ motor. Em muốn làm một người trồng nấm. Em muốn tìm hiểu về việc lai ghép hoa lan. Có hàng nghìn ước mơ như vậy, với những nghề nghiệp mới và lạ lùng mà các em thấy được từ cuộc sống, từ giao tiếp hằng ngày, từ những thầy cô hoặc người lớn nào đó mà các em quen biết. Ấy vậy mà, đến lúc đưa bút viết vào hồ sơ thi đại học, các em lại đổ xô vào quản trị kinh doanh, vào kế toán, vào bác sĩ (dù nhiều em biết mình học không giỏi lắm), chỉ bởi vì nghe nói mấy nghề ấy an toàn, có việc làm. 
Những mơ mộng rất thành thật ban đầu đã biến đi đâu mất? - Chúng bị triệt tiêu trong lời của thầy cô, trong những buổi tối rì rầm trò chuyện với cha mẹ. Cô giáo chỉ kể rằng có anh cựu học sinh giờ làm kiến trúc sư nên giàu lắm. Cha mẹ chỉ kể rằng hàng xóm nhà mình làm bác sĩ nên xây nhà 5 tầng. Bài học rỉ rả, đơn điệu, thực tế khiến cho đám trẻ mơ mộng tự ngồi dùng kéo xén bỏ bớt các họa tiết loè loẹt trong ước mơ của mình. Và chúng cho ra những hồ sơ thi đại học kinh tế, quản trị mà rất nhiều trong số các em biết nghề đó có nghĩa là làm gì. Bốn năm sau, khi nền kinh tế gặp khủng hoảng, những “kinh tế”, “quản trị” ngày ấy đua nhau đi học giờ một lần nữa lại hoang mang không biết phải làm gì trước cuộc đời.
Cứ ngồi ở bất cứ đâu trên các diễn đàn, trong những tâm sự, có hàng nghìn đứa trẻ sau này là sinh viên năm ba, năm tư thú nhận rằng: “Lúc đó em đăng ký đại vì bạn rủ, cô giáo nói chứ có biết đâu nghề này không hợp!” - Rồi đứa sinh viên 22 tuổi đó (nếu can đảm) lại phải bơi lại từ đầu cái con đường nghề nghiệp, đi tìm và học đúng cái nghề hợp với sở trường và sự thích thú của mình. Đó là lúc bốn năm cha mẹ cơm gạo nuôi em hóa thành công cốc.
Đã đến lúc sự định hướng nghề nghiệp và chọn lựa tương lai cho các em không chỉ còn gói gọn trong các bài test khả năng của bạn (miễn phí trên mạng) hay những lời khuyên bâng quơ của bạn chung lớp, lời khuyên thực dụng của cô giáo hay đo đếm một ước mơ tương lai bằng số tiền kiếm được. Sự định hướng nghề nghiệp phải bắt nguồn từ chính trung tâm của giáo dục - là đứa trẻ sắp đi thi đại học kia. Không như 10 năm trước, cha mẹ có thể ép đâu con thi đấy nữa. Các phụ huynh cũng không thể đổ công việc ấy hoàn toàn cho những thầy cô ở trường, vì cuối cùng cha mẹ sẽ là người bỏ tiền nuôi con bốn năm đại học cơ mà. Đã đến lúc cha mẹ phải là những người nhìn thấy con mình qua nhiều năm tháng, thấy những ước mơ nhỏ dấy lên trong con và dần phác hoạ cho con mình thấy đâu là con đường nghề nghiệp mà bé muốn theo đuổi.
Nếu một đứa trẻ hỏi cha mẹ: “Nếu con muốn sau này sửa chữa, làm việc với máy móc của xe máy thì sao?” - thì đó là lúc cha nên dắt con mình đến một garage xe máy và cho con quan sát công việc của một người thợ sửa chữa hoặc độ xe máy, để đứa trẻ có thể hình dung được nếu sau này mình làm nghề này, mình sẽ tay chân lấm lem, sẽ được làm việc với máy móc, sẽ ở trong garage với hàng chục chiếc xe máy khác nhau mỗi ngày. Những hiểu biết đơn giản đó là nơi một đứa trẻ dần hình thành nên ước mơ của mình, tự biết rằng liệu sức mình có phù hợp với một công việc như vậy hay không hay mình có... nên đổi sang một việc mới.
Không phải mọi người ai cũng có thể trở nên giàu có đồ sộ, nhưng bất cứ ai nếu biết cách đều có thể thu xếp để cuộc sống của mình trở nên nhẹ nhàng, hạnh phúc. Và để có thể trở nên hạnh phúc, một con người cần phải thấy vui vẻ khi làm công việc của mình mỗi ngày như một niềm yêu thích - không thì những năm tháng dài với người “bạn đời” công việc chỉ là một ác mộng kéo dài liên tiếp không hồi kết.
Cha mẹ đã đi qua rồi cái thời khổ sở, thắc thỏm vì không có miếng ăn, giờ chẳng lẽ nỡ để con cái cũng phải khổ sở vật lộn với chính cái ước mơ mà mình phải bỏ tiền ra mua cho con suốt 4 năm ròng đại học?
Duy Minh

17 sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo

Unknown | 10:39:00 PM | 0 comments
video


Tự tạo ra cuộc đời mình, sẵn sàng đón nhận cơ hội, tham gia cuộc chơi tiền bạc để giành chiến thắng... là những cách nhìn khác biệt so với người nghèo.


Người giàu: Tôi tạo ra cuộc đời tôi.
Người nghèo: Cuộc sống toàn những việc bất ngờ xảy đến với tôi.

[IMG]
Người giàu: Tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.
Người nghèo: Tham gia cuộc chơi tiền bạc chỉ để không bị thua.
[IMG]
Người giàu: Quyết tâm làm giàu.
Người nghèo: Muốn trở nên giàu có.
[IMG]
Người giàu: Suy nghĩ lớn.
Người nghèo: Suy nghĩ nhỏ.
[IMG]
Người giàu: Tập trung vào các cơ hội.
Người nghèo: Tập trung vào những khó khăn.
[IMG]
Người giàu: Ngưỡng mộ người thành công và giàu có khác.
Người nghèo: Bực tức với những ai thành công và giàu có.
[IMG]
Người giàu: Kết giao với người tích cực và thành công.
Người nghèo: Giao du với người tiêu cực hoặc thất bại.
[IMG]
Người giàu: Sẵn sàng tôn vinh bản thân và giá trị của họ.
Người nghèo: Suy nghĩ tiêu cực về bán hàng, quảng bá.
[IMG]
Người giàu: Đứng cao hơn những vấn đề của họ.
Người nghèo: Nhỏ bé hơn những vấn đề của họ.
[IMG]
Người giàu: Rất biết đón nhận.
Người nghèo: Không biết đón nhận.
[IMG]
Người giàu: Chọn được trả công theo kết quả.
Người nghèo: Chọn được trả công theo thời gian.
[IMG]
Người giàu: Suy nghĩ "cả hai".
Người nghèo: Suy nghĩ "hoặc là/ hoặc".
[IMG]
Người giàu: Chú trọng vào tổng tài sản.
Người nghèo: Chú trọng vào thu nhập từ làm việc.
[IMG]
Người giàu: Quản lý tốt tiền của họ.
Người nghèo: Không biết quản lý tốt tiền của họ.
[IMG]
Người giàu: Bắt tiền của họ làm việc chăm chỉ.
Người nghèo: Làm việc chăm chỉ vì tiền của họ.
[IMG]
Người giàu: Hành động bất chấp sợ hãi.
Người nghèo: Để nỗi sợ hãi ngăn cản họ.
[IMG]
Người giàu: Luôn học hỏi và phát triển.
Người nghèo: Nghĩ họ đã biết hết.

Là một phần trong dự án Học làm giàu phát triển từ năm 2011, bộ tranh "17 tư duy thịnh vượng" được chuyển thể từ nội dung cuốn "Bí quyết Tư duy triệu phú" của tác giả T. Harv Eker. Mỗi tâm thức được chuyển thể thành một bức vẽ riêng, thể hiện rõ thái độ, lập trường của hai nhân vật Giàu và Nghèo.
Theo VnExpress.net


Read more: http://vitalk.vn/threads/nhung-diem-khac-biet-giua-nguoi-giau-va-nguoi-ngheo.10209/#ixzz2voN9uMlH

Đề thi HS giỏi xuất hiện Bà Tưng, Ngọc Trinh gây tranh cãi

Unknown | 8:54:00 PM | 0 comments

Thứ Tư, 09/10/2013 15:25

(NLĐO) – Trao đổi với PV Báo Người Lao Động chiều 9-10, Sở GD-ĐT Hải Phòng xác nhận đề thi học sinh giỏi văn lớp 12 năm học 2013-2014 khiến cư dân mạng xôn xao liên quan đến 2 “hotgirl” tai tiếng bà Tưng và Ngọc Trinh là có thật.

Đề thi học sinh giỏi được chia sẻ trên mạng
 
 
Đề văn như sau:
 
Câu 1: Người mẫu Ngọc Trinh từng trả lời phỏng vấn rằng: "Yêu không có tiền thì cạp đất mà ăn à?" Mới đây, cô gái trẻ Lê Thị Huyền Anh (biệt danh "Bà Tưng") khi trả lời một trang mạng xã hội, cũng thẳng thắn: "Tôi mơ ước có nhiều đại gia, nhiều người giàu quan tâm đến mình, cho tôi thật nhiều tiền".

Từ những hiện tượng trên, anh/chị hãy viết một bài văn (tối đa 800 từ) về chủ đề: "Tiến bộ xã hội và ước mơ đại gia của cô gái trẻ”.

Sau khi đề văn được phát tán trên mạng xã hội, nhiều bạn đọc phản ứng gay gắt về cách ra đề của Sở GD-ĐT Hải Phòng. Bạn Hòa Nguyễn bức xúc: “Phát ngôn của một số người bình thường trong xã hội cũng đưa vào đề thi… Phát ngôn của những người buộc phải có trách nhiệm xã hội thì không thấy đâu”.

Bạn Minh Tam nói: Sở này ngộ nha. Dạy trẻ ghi nhớ tên tuổi hai bà Trưng, ai lại dạy trẻ nhớ hai "Tưng" này chớ.

Đồng quan điểm trên, nhiều ý kiến cho rằng đề thi sẽ góp phần quảng bá tên tuổi cho 2 “hotgirl” tai tiếng, làm khó dễ cho các học sinh ngoan hiền. Nickname Andy Pham viết: Đề bài gợi ý kiểu này thì chắc chắn sẽ có em nghiêng về sự cổ súy chứ kết quả chưa chắc là sự phản ánh ngược lại

Vuong Phan Ra nhận xét: Đề kiểu này mấy em ngoan hiền đầu óc trong sáng không biết Bà Tưng hay Bà Tửng lại mệt đây ... Cách tốt nhất cho các em tìm hiểu về nhân vật là Google. Ôi thôi một loạt những hỉnh ảnh khỏa thân, thả rông vô tình bày ra trước mắt, các em được công khai chiêm ngưỡng mà không sợ phụ huynh rớ đến ...

Tuy nhiên, nhiều thành viên mạng xã hội cũng bày tỏ ý kiến đồng tình với đề thi và cho rằng đây là sự đổi mới tích cực, sáng tạo trong cách ra đề. Bạn Kien Tran viết: Hoan nghênh Sở GD-ĐT Hải phòng vì đã phá cách. Văn học nghệ thuật là phải đề cao sự sáng tạo và bộc lộ quan điểm cá nhân.

Nickname Ha Ngoc bình luận về đề văn: Đề thi văn thông thường có 2 phần đặc trưng là nghị luận xã hội và phân tích tác phẩm văn học. Phần nghị luận xã hội chiếm 30% - 40% số điểm, phần chính mới là phân tích văn học. Đề thi thế này rất thường thấy ở các trường chuyên, không phản giáo dục gì cả vì văn học là phản ánh hiện thực xã hội.

Bạn Quynh Nguyen nhận xét: Đề hay. Người trẻ nên có quan điểm riêng về thực trạng xã hội. Bây giờ ở đâu cũng nghe tên 2 cô gái này, vậy đề thi hỏi đúng với những gì giới trẻ chứng kiến thì có gì sai?

Nickname Hao-Nhien Q. Vu viết: Chuyện thiệt hả? Nếu vậy tui hoan nghênh Sở GD-ĐT Hải Phòng. Từ lâu nay, cứ tưởng giáo dục Việt Nam suốt ngày toàn phân tích các bậc thánh hiền... chứ biết tìm nguồn từ đời thường, thậm chí những nhân vật bị chê bai lên xuống, là một bước tiến bộ tư duy vượt bậc. Bác nào chê, trước khi chê bác thử viết bài làm theo đề này mà vẫn giữ được tư cách cá nhân không bị sa đà vào những chuyện nhảm, lúc đó bác mới biết đề này đáng khen chứ không phải chê.

Chiều 9-10, trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, ông Vũ Văn Trà, Phó Giám đốc Sở GD-ĐT Hải Phòng xác nhận đây đúng là đề thi chọn học sinh giỏi môn ngữ văn của thành phố dành cho học sinh lớp 12. Tuy nhiên, khi hỏi cụ thể về việc tại sao sở ra đề thi như vậy, ông Trà từ chối trả lời.
 
L. Thoa
[Quay lại]
CÓ 25 Ý KIẾN

  • khachvanglai
    0Thích  
    09/10/2013 15:51
    Ủng hộ đề thi, đề thi rất hay, rất đời thường.
  • Gái quê
    1Thích  
    09/10/2013 15:59
    Thưa thầy, chúng em không biết hai cô đó là ai ạ!!!
  • bé Út
    16Thích  
    09/10/2013 15:59
    Tại sao không ra đề thi đại loại: Nếu thấy cha mẹ hoặc người thân đang đút lót phong bì để được giải quyết ưu tiên ở các cơ quan hoặc bệnh viên, trường học..thì em có cảm nghĩ thế nào và theo em thì mỗi cá nhân cần làm thế nào để cải thiện tình trạng tiêu cực này? (Vì bất kể xã hội tiến bộ hoặc xã hội thời Thúy Kiều, nếu phong bì mãi là chất bôi trơn, không có không xong thì dĩ nhiên ước mơ của trẻ già lớn bé đều là..có thật nhiều tiền).
  • vothisau
    6Thích  
    09/10/2013 16:00
    Sở GD-ĐT Hải Phòng bị tẩu hỏa nhập ma rồi ! Đề thi này chắc chắn lại được viết thành sách .