Showing posts with label Thư giãn cuối tuần. Show all posts
Showing posts with label Thư giãn cuối tuần. Show all posts

Được mùa lựu...

Unknown | 4:58:00 AM | 0 comments
Nguyên Thạch (VLB)

Thương mùa lựu năm nay hoa nở rộ
Phía trước nhà góc phố trổ rực bông
Lựu năm nay, sẽ sai trái đỏ lòng
Tặng Anh côn an nhiều quả
Tặng Chị cán bộ nhiều quả để ghi công giết giặc

Giặc bây giờ đã lan tràn cả ba miền Trung Nam Bắc
Giặc vây quanh, dồn ngõ tắt đảng đi
Giặc già, giặc trẻ, giặc mười tám tuổi xuân thì
Lũ phản động
Giặc chi mà đông thế !

Giặc quốc nội
Giặc hải ngoại
Giặc khắp cùng năm châu bốn bể

Giặc to gan, không còn nể các anh là chúa tể muôn loài
Giặc núp bên hông nhà, đợi đêm tối xăm soi
Chờ cơ hội để châm ngòi thuốc nổ.



Thương quá các anh chị côn an cùng đảng đoàn cán bộ
Hy sinh vì quê hương cho lúa trổ thêm bông
Bọn giặc kia nay lười bón ruộng đồng
Không chịu sớm mùa gặt, để sưu công trả thuế

Dáng quê hương qua hình ảnh của các anh, vô cùng oai phong bệ vệ
Ngàn năm Thăng Long đại lễ diễu hành
Đượm tình quê hương Trung-Việt ngàn xanh
Cất chung nhịp quân hành về đất tổ!.

Tám mươi lăm triệu thằng dân Việt, tuy diễn biễn biến hòa bình nhưng không kém phần phẫn nộ
Chúng hăm he đòi lật đổ chính quyền...
Chúng đâu biết rằng đảng ta coi chúng là thế lực phản động, là một bọn tôi tớ, một lũ điên
Không cam phận còn muốn gây buồn phiền...
Thật tiếc.

Các anh ơi
Roi điện dùi cui dao găm còn tồn trong kho trùng trùng biếc biếc
Hãy mau đem ra để giết hết quân thù
Nếu không, chúng sẽ tụ thành đoàn quân tập dượt, lập chiến khu
Nhốt hết ba triệu đảng viên vào nhà tù như bầy chó dại.

Thương quá các anh ơi, em chẳng màng thân gái
Tấm thân gầy xin hái lựu... tặng các anh
Lựu em cho lòng đỏ ngọt lành.
Xin được tặng, mong các anh về miền vĩnh cữu.


Nguyên Thạch

 


Chiến Thuật «Luộc Ếch» của cộng sản

Unknown | 8:55:00 AM | 0 comments
 
Trần Mộng Lâm

 
Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.

Olivier Clerc năm 2005 cũng viết một bài ngắn có tên hơi dài là «Con ếch không biết mình đang bị luộc….và những bài học khác ở đời», được Michel Debaig và Luis Maria Huette phổ biến dưới tiêu đề Sự Nghịch Lý của con ếch.


Sau này, để cảnh tỉnh nhân loại trước nguy cơ trái đất đang bị hâm nóng từ từ, cựu phó TT HK là ông Algore có thực hiện một cuốn phim gọi là Sự Thực Mất Lòng cũng khai thác đề tài này.
Câu chuyện bắt nguồn từ một tài liệu xuất hiện năm 1897 ghi lại một cuộc thí nghiệm tại Institut John-Hopkins năm 1982 : Một con ếch bị bỏ trong một nồi nước lạnh, sau đó người ta nâng nhiệt độ lên một cách rất chậm, chỉ 0,002 độ C mỗi giây. Sau 2 giờ 30 phút, con ếch bị luộc chín mà không nhúc nhích gì.


Câu chuyện lý thú nói trên khiến người ta liên tưởng đến hoàn cảnh nước Việt Nam ta, với tà quyền CS trong nước, và khối người Việt hải ngoại.


Vào đầu thập niên 1980, những người Việt định cư tại nước ngoài căm thù CS đến thâm gan, tím cật. Ai nói đến CS, là người ta chống đối mãnh liệt. Rồi ngày tháng qua đi, CS thì vẫn thi hành một chính sách độc tài, độc đảng như cũ, vẫn hà hiếp, bóc lột người trong nước như xưa, nhưng người tỵ nạn thì không phải tiếp xúc trực tiếp với những cán bộ ác ôn hàng ngày. Mối hận thù cũng không thể quên, nhưng cường độ một ngày một giảm đi. Hơn nữa, sau một thời gian dài cần cù làm ăn, người tỵ nạn đã có của ăn, của để, họ nghĩ đến việc trở về cố hương, để trước là thăm nơi quê cha đất tổ, nhưng cũng có phần để lên mặt với đời.


Mới đầu, số người về rất ít, sau càng ngày càng nhiều, nhất là vào các dịp Tết, rồi Ông Nguyễn Cao Kỳ, rồi ông Phạm Duy, rồi các ca sỹ nổi tiếng, ngày nào lếch thếch nơi Mã Lai. Hồng Kông, hay Thái Lan, Nam Dương, trong các trại tỵ nạn, nay áo quần diêm dúa, môi son đỏ choét, về lại cố hương, để có được «hạnh phúc hát trước đồng bào», làm như lòng yêu nước của họ to hơn số đô la chứa trong các phong bì mà họ nhận được sau những buổi trình diễn cuối đời.


Ngày nào, khi Đàm Vĩnh Hưng qua hát, người ta bảo nhau đi phản đối, tay cầm cờ vàng, miệng hô đả đảo. Ngày nay, Nguyễn Thanh Sơn, người quan trọng gấp mấy lần Đàm Vĩnh Hưng, đi Mỹ, đi Canada, chẳng ai thèm đặt vấn đề, lại còn bắt tay, phỏng vấn xỳ xèo. Việc này, thực đâu có gì lạ, mà phải la làng. Chỉ là một trong muôn ngàn thí dụ của «boiling frog syndrome».


Trung Hoa là một nước láng giềng của Việt Nam. Anh chàng láng giềng này lúc nào cũng muốn nuốt chửng Việt Nam. Để thực hiện mưu đồ này, họ dùng 2 chiến thuật:


* Chiến thuật «tầm ăn dâu», từng bước, từng bước lấy của VN những tấc đất, những vùng biển, như Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, đất đai vùng biên giới, việc này gây ra sự chống đối mãnh liệt, nhưng ít quan trọng hơn so với chiến thuật thứ hai.


* Chiến thuật «luộc ếch» thâm độc hơn nhiều : lập công ty Trung Hoa khai thác các tài nguyên thiên nhiên, di dân , lấy vợ, đẻ con, xây chùa chiền theo kiểu Tầu, viết chữ Tầu trên các mặt tiền và trong các chỗ thờ phương, các bảng hiệu, lập các làng Tầu trên đất Việt…v.v. Ngày một, ngày hai, người Việt sẽ thấy người Tầu, văn hóa Tầu, cách sống Tầu, quá thân thuộc với mình. Khi ấy, thì Việt Nam có thành một ngôi sao trên lá cờ Tầu, cũng chẳng có gì quan trọng.


Nghĩ đi, nghĩ lại, người Việt, và các con ếch, có gì khác nhau đâu?. Mong rằng mọi người thức tỉnh kịp thời, trước khi Việt Cộng hoàn thành âm mưu bán nước.


Trần Mộng Lâm



 


Thư giãn cuối tuần

Unknown | 8:26:00 AM | 0 comments

Khúc hát gọi tình

Unknown | 5:19:00 AM | 0 comments




Đây khúc nhạc buồn
Lệ tuôn tôi vẫn hát
Xin trao cho ai
Một khúc hát ân tình



Đau lắm quê mình
Chiến chinh tuy đã dứt
Nhưng bao hờn oán
Vẫn thao thức không nguôi

Xin trao cho ai
Đây điệu hát ngậm ngùi
Quê hương đau thương
Hỏi rằng có gì vui?.

Anh ơi anh ơi
Đâu vầng trăng sáng tỏ
Em ơi em ơi
Mắt buồn trông trước ngõ
Thê lương bao năm
Dân mình nay thấu rõ
Còn chờ đợi làm chi?
Hãy vùng dậy mà đi.

Xin trao cho ai
Lời ru suốt canh dài
Xin ca cho ai
Một ca khúc ngày mai

Quê hương tương lai
Toàn dân đang chờ đón
Lời mẹ gọi ai
Mau góp chí anh tài...


Nguyên Thạch


---------------------------

Ghí chú: Theo điệu Boléro

NHỮNG BÀI VIẾT MỚI NHẤT CỦA QLB & CÁC VỤ ÁN
 


Chùm thơ - Hương yêu

Unknown | 4:28:00 AM | 0 comments
Cho tôi xin



Cho tôi xin
Hơi ấm cuộc đời
Cho tôi xin
Ngày tháng thảnh thơi
Cho tôi xin
Đôi lời nồng ấm.

Tôi vẫn còn đây trong cuộc đời
Tôi vẫn lang thang, ngày tháng rong chơi
Thế nhân ơi
Sáu mươi năm là mấy!
Thì tại sao, ta phải đọa đày?.

Em có biết?
Dòng thời gian dài vô tận
Mai ngàn năm, ta miên viễn hư vô
Nơi hoang vắng, có bao giờ trở lại?
Dài nỗi ưu tư...trong cõi vô thường!.

Em hãy sống như nụ thơm hương ngát
Vì ngày sau hoa sẽ phai tàn
Em hãy đến khi tim mình rung động
Bởi một mai cuộc sống hóa mông lung

Ngày sau nữa, xin em đừng nuối tiếc
Vì hôm qua, tim đã trao đời.



*

Vũng sầu






Tôi đã thấy
Em trầm ngâm bên góc phố
Niềm ưu tư...khắc khoải...u sầu...

Ôi mắt biếc
Nét nhìn xa xăm quá
Như mùa thu mây tím trĩu lưng trời

Này em hỡi
Thấy gì trong đôi mắt?
Diệu vợi xa xăm...em vẽ cuộc đời?
Em có thấy
Thâm sâu vùng hoang vắng?
Tìm được gì chăng niềm hạnh phúc cuối trời?.

Em đứng ngắm, mông lung...chiều hoang vắng
Sóng ngàn khơi bạc trắng mái đầu
Hồn đi hoang
Xa rời vùng nhân thế
Bỏ lại nơi đây, ta với vũng sầu...



*


Tiếng yêu...không lời






Ta xanh lơ dòng chảy
Em còm cõi chân cầu
Lũ cuồng cuộn dòng xoáy
Dãi mềm trôi về đâu?

Em chôn chân ghềnh đá
Mòn mỏi mộng trăm năm
Ta miệt mài viễn xứ
Mang nhớ thương âm thầm.

Tháng ngày rong rêu phủ
Nghe nuối tiếc thời gian
Dòng trôi
Trôi xa mãi
Áng mây bạt lối ngàn.

Ta lạc bước trùng khơi
Thân hóa khối sương rơi
Về thăm em lần nữa
Phủ hạt tưới thân đời.

Mai về thăm lần nữa
Ru em tiếng ru hời

Mai về thăm lần nữa
Ngàn tiếng yêu không lời...



Nguyên Thạch 


NHỮNG BÀI VIẾT MỚI NHẤT CỦA QLB & CÁC VỤ ÁN



TỪ ĐỒNG CHÍ NGÔ THÌ NHẬM ĐẾN CÁC VUA HÙNG ..BIẾN THÀNH LÍNH CANH

Unknown | 7:19:00 PM | 0 comments
18 VỊ VUA HÙNG ĐÃ BIẾN THÀNH LÍNH CANH NGAY CHÍNH TRONG NGÔI ĐỀN THỜ CHÍNH MÌNH

Từ đồng chí Ngô Thời Nhậm 
đến các Vua Hùng là người ngoài hành tinh
Nguyễn Quang Lập 

Mình vào FB Hoa Thanh Quế, chắc là một ông quê Thanh Hóa, có treo cái biển ghi công đức của cụ Ngô Thì nhậm, rành rành ghi:  "Tiểu sử đồng chí Ngô Thì Nhậm". Cười muốn ngất. Rất tiếc chủ blog không cho biết ảnh chụp ở đâu. Nhìn tấm ảnh thì biết khả năng photoshop là rất thấp. Nhưng nếu biết tấm biển này được treo ở đâu thì mới thuyết phục người ta được. Các tay máy nghiệp dư ít chú ý đến nguồn gốc của ảnh, đó là một cái dở.

Đến chuyện vua Hùng may thay lại gặp một tay máy cứng cựa, đó là nhà báo Mai Thanh Hải. Anh cho biết tất cả các ảnh chụp dưới đây đều chụp tại công viên Đồng xanh xã An Phú, cách Pleiku khoảng 10 km, trên đường xuống Quy Nhơn - Bình Định. (Xem tại đây).

Công viên này của Cty Cổ phần Gia Lai CTC và được giới thiệu trên website rất hoành tráng, đại loại:

Đặc biệt, việc giới thiệu rất nhấn mạnh đến: "Khu Văn hóa tâm linh nơi có Đền thờ Quốc tổ Hùng Vương được xây theo kiến trúc truyền thống với mái nhà Rông cách điệu cao 18m. Trong điện thờ, tượng Vua Hùng cao 6m, nặng gần 3 tấn gỗ mít sơn son thiếp vàng, kiến trúc văn hóa Việt bố trí sắp đặt hài hòa được thực hiện bởi các nghệ nhân từ thủ đô Hà Nội. Trước điện thờ là tượng 18 Vua Hùng uy nghi. Cạnh đó, chùa Một Cột -“Tây Thiên Nhất Trụ” được xây dựng theo đúng nguyên mẫu của Chùa Một Cột Hà Nội gợi nhớ về kiến trúc tâm linh thiêng liêng bậc nhất của Thủ đô. Xung quanh quần thể văn hóa Việt còn có lầu Thần tài, tượng Phật Quan Âm cứu khổ, cứu nạn, cổng Tam Quan bằng đá Ninh Bình; các loại cây quý được bố trí hài hòa, tạo ấn tượng và sự trân trọng đối với du khách khi đến nơi này"...

Tại đây thiên hạ mới ngả người ra, các vua Hùng sống lâu kinh khủng. Người ít tuổi nhất là Hùng Duệ Vương 211 tuổi, người nhiều tuổi nhất là Hùng Chiêu Vương 692 tuổi, thất kinh!

Sống lâu như thế chỉ có người ngoài hành tình, người ở thế giới này tuyệt nhiên không có.

Người ta có chú thích rành rành: "Những số liệu về tên, húy, tuổi, số vợ, con, cháu của 18 Vua Hùng ghi chú trước bức tượng được trích từ nguồn tài liệu Giới thiệu Khu di tích lịch sử Đền Hùng của tác giả Vũ Kim Biên nghiên cứu, sưu tầm, biên soạn do Sở Văn hóa thông tin Phú Thọ xuất bản 2006"

Không rõ ông Vũ Kim Biên và sở văn hóa Phú Thọ căn cứ vào nguồn nào mà dám đưa ra những số liệu kinh khủng nói trên?

Thôi để mọi người bình luận. buồn cười quá hết muốn nói.


Dưới đây là các đồng chí Vua Hùng có tuổi thọ của người ngoài hành tinh




















      

Thư giãn cuối tuần: THƠ VUI VỀ "KIẾP GÀ TRỐNG"

Unknown | 6:53:00 PM | 0 comments
 Xong rồi về với tổ tiên,
Tắm qua một cái rồi lên bàn thờ...

Tuyển tập thơ vui về "kiếp gà trống"
Đúng là thơ vui đấy, nhưng nói chung anh em không nên đọc khi có "gấu" bên cạnh, vì thơ có ảnh minh họa. 

 Có con gà trống hoa mơ
Nó đi đạp mái bạc phơ cả đầu
Bạc thì bạc có sao đâu
Nếu không đạp mái sống lâu làm gì?

Cũng con gà trống hoa mơ
Nó đi đạp mái hói trơ cả đầu
Hói thì hói có sao đâu
Nếu không đạp mái tóc, râu làm gì?

 Còn con gà mái hoa mơ
Nó đi tìm trống đỏ phơ cái mào
Đỏ thì đỏ kệ xác tao
Nếu không tìm trống thì tao ế à?

 Ước gì anh hóa thành gà
Ngày ngày đạp mái các nhà xung quanh.

 Cúm gà chỉ chết mình gà
Cúm chim thì chết cả bà... lẫn ông.

 Ra đường sợ nhất cúm gà
Về nhà sợ nhất vợ già... khỏa thân?!

Mai sau về với ông bà
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân.

 Kiếp sau xin chớ làm người
Làm con gà trống cho đời tự do
Thả sức mà gáy o... o...
Quanh năm đạp mái không lo trả tiền
Xong rồi về với tổ tiên
Tắm qua một cái rồi lên bàn thờ
Lạc vào tiên cảnh nên thơ
Khỏa thân tạo dáng dư thừa sức trai

 Cuộc đời ngẫm cũng chông gai
Thôi thì ta cứ đầu thai kiếp gà
Tha hồ ghẹo nguyệt trêu hoa
Ăn no, dửng mỡ lê la xóm làng!

Kiếp gà trống thật vẻ vang
"Đạp" xong vỗ đít gáy vang đất trời
Sướng hơn cái kiếp làm người
Sống vô tư suốt một đời... làm trai.

Trưởng Thôn
P.D.M sưu tầm