Showing posts with label tam-su. Show all posts
Showing posts with label tam-su. Show all posts

Bi hài chuyện nữ bác sỹ khám cho đàn ông

Unknown | 4:04:00 PM | 0 comments
Những đấng mày râu đang phải gõ cửa phòng nữ bác sỹ vì "cậu bé" đang có vấn đề.
Một buổi sáng tại BV Việt Đức, dãy ghế trước cửa phòng khám Nam khoa có 5 người đàn ông ngồi chờ. Họ làm mọi người chú ý bởi người thì đeo khẩu trang kín mít, người đội mũ bảo hiểm, mũ lưỡi trai, người cầm tờ báo che mặt... Hóa ra đó là những đấng mày râu đang phải gõ cửa phòng bác sỹ vì "cậu bé" đang có vấn đề.

Khi bác sỹ nữ khám "của quý"

"Cậu nhỏ" của Q bị ngứa, mọc mụn lấm tấm đã từ lâu, nghĩ đến bệnh viện khám thì xấu hổ liền dùng các loại thuốc bôi, nước lá... nhưng vẫn không khỏi. Bệnh ngày càng trầm trọng, Q đành đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai đến phòng khám da liễu của Bệnh viện Da liễu Hà Nội để khám bệnh.


Trước khi vào BV, Q nhìn trước nhìn sau sợ người quen bắt gặp. Bước vào phòng thì ôi thôi, một nữ bác sỹ trẻ nhìn bệnh nhân tươi cười. Nghe bác sỹ nói phải cởi quần, Q giật bắn người, đến lúc khoe "cậu nhỏ" để bác sỹ khám, mặt Q đỏ như gấc, bác sỹ hỏi mà chỉ nói lắp bắp được vài câu.

May mà cô bác sỹ trẻ rất vui tính nên Q đã nhanh chóng thoát khỏi cảm giác xấu hổ, cầm đơn thuốc ra khỏi phòng mà tay chân vẫn run. Về uống và bôi 1 tuần sau khỏi hẳn, không phải tái khám.

Bác sỹ nữ khám nam khoa là nỗi run sợ của rất nhiều đàn ông. Nguyễn Văn T gặp tình huống éo le hơn nhiều. "Cậu nhỏ" bị sưng đau, nghĩ là bệnh sẽ tự khỏi, mấy ngày sau T hoảng hồn vì thấy một bên "quả cà" sưng to bằng... quả trứng ngỗng. Đến BV khám, thấy thấp thoáng cô bác sỹ, T liền quay về. Hai ngày sau người phát sốt vì đau quay lại BV vẫn thấy cô bác sĩ ấy khám nên đành liều bước vào.

Lúc để lộ ra "của quý" sưng phù trước mắt cô bác sỹ, T chỉ muốn đeo mo vào mặt, nhưng bác sỹ rất tận tình khám và pha trò: "Ngày mai anh mới đến khám thì có nguy cơ thành... thái giám đấy!". Sau khi siêu âm, chụp chiếu, thử máu, nước tiểu... T được bác sỹ xác định bị viêm mào tinh hoàn, không phải cắt, nằm viện tiêm thuốc 2 tuần là ổn.

Tuy nhiên, bác sỹ nữ khám nam khoa cũng rơi vào những tình huống trớ trêu. Hơn 2 năm làm ở phòng khám, gặp gỡ bao nhiêu bệnh nhân là bấy nhiêu lần bác sỹ Lan - từng làm ở phòng khám nam khoa BV Việt-Đức - được trực tiếp mục sở thị những tình huống bi có, hài có mà không thể nào quên được. Việc gặp bệnh nhân có những câu hỏi trái khoáy, những câu hỏi rất ngây ngô cũng không phải là ít.

Bác sỹ Lan còn nhớ, có trường hợp bệnh nhân nam còn là thanh niên trẻ, vừa mới kết hôn nhưng đã gặp trục trặc trong chuyện chăn gối nên tỏ vẻ rất lo lắng, đến mong bác sỹ khám tận mắt.

Ấy vậy mà, khi vừa bước chân vào phòng khám, thấy vị bác sỹ là nữ thì mặt đỏ tía tai, đứng bất động trong mấy phút, bảo cởi quần ra để khám mà anh chàng cứ loay hoay, mãi không dám cởi.

Rồi khi đã cởi xong, hai tay anh cứ giữ khư khư, nắm chặt "của quý", nhất quyết không dám bỏ ra. Anh này còn đề nghị bác sỹ có thể nhắm mắt vào khám được không (!?).

Sau một hồi giải thích mới đồng ý cho bác sỹ khám, hóa ra, cậu thanh niên này mất vệ sinh, không chịu làm sạch cho "cậu nhỏ" nên cô vợ ở nhà mới không dám gần gũi chồng. Sau khi thấy bác sỹ nói vậy, cậu thanh niên đỏ mặt, ngượng hơn cả lúc đầu mới vào.

Những lời cầu cứu lúc nửa đêm

Sau này BS Lan chuyển sang làm việc cho trung tâm tư vấn về sức khỏe tình dục thì cũng là lúc chị và các đồng nghiệp phải nhận được những cú điện thoại gọi đến lúc nửa đêm nhờ tư vấn, hỏi han những triệu chứng hay những trục trặc về cơ quan sinh dục, hoặc những vấn đề chốn phòng the.

"Ngày đầu còn chưa quen lắm với việc bị đánh thức dậy lúc nửa đêm, nhưng dần tôi cũng quen. May mà tâm lý mình vững nên mới có thể bình tĩnh trước những câu hỏi ngu ngơ, thậm chí không có vấn đề gì mà người bệnh cứ cuống lên như cháy nhà, rồi cả những chuyện vợ chồng tế nhị cũng được nhờ giải đáp lúc nửa đêm" - bác sỹ Lan nói.

Những câu chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt luôn để lại cho BS Lan những kỷ niệm khó quên. Chị kể: Có lần, vừa lên giường chợp mắt được độ nửa tiếng, bỗng có bệnh nhân gọi điện đến, khóc lóc sụt sùi trên máy.

Rõ ràng là giọng con trai, mà vừa nói được vài câu đã khóc: "Sao của cháu vừa lên được tí lại xỉu ngay ạ? Cả đêm nay cháu chưa làm ăn được gì, vợ cháu đang giận rồi, cháu không biết làm thế nào".

Đã thế, cậu này còn dọa bác sỹ, nếu không giúp, cậu ấy sẽ uống 30 viên thuốc ngủ đã chuẩn bị sẵn để chết cho bác sĩ xem. Vừa buồn cười, vừa hoảng hồn trước cậu thanh niên, chỉ lo cậu ấy làm liều, nên bác sỹ Lan vừa phải nhẹ nhàng khuyên nhủ, vừa phải hỏi han để tìm ra cách giải quyết. Sau đó, phải mất tới gần nửa tiếng, cậu này mới chịu nghe và cúp máy đi ngủ.

Lại một lần khác, chị còn bị cả một cặp vợ chồng đang trong đêm tân hôn gọi điện nhờ sự trợ giúp. Vừa cất tiếng alô thì cậu thanh niên đầu dây bên kia đã liếng thoắng trình bày một hồi, yêu cầu bác sỹ "dạy" cho cậu từng bước trong việc quan hệ, từ màn dạo đầu tới màn nhập cuộc như thế nào.

Buồn cười khi cậu ta cứ liên tục hỏi "làm sao cái của cháu cứ bé xíu, không to lên được", rồi khẩn khoản van xin bác sỹ chỉ cụ thể cho từng bước một...

Cũng có những cuộc gọi điện lúc nửa đêm của những kẻ mắc bệnh thích khoe "của quý", thích được nói chuyện về sex.

Một lần có cuộc điện thoại của một người đàn ông, nhưng lại nói với giọng ẻo lả, mời gọi. Người này trình bày tường tận về "cậu nhỏ" đang ở trạng thái thế nào, đang cảm thấy ra sao..., chỉ nghe qua là nhận ra ngay giọng của dân đồng tính, đang có ham muốn tình dục và đang cố tình làm trò với bác sỹ.

Có thể nói có vô số những câu chuyện bi hài khi các bác sỹ nữ chữa bệnh cho đàn ông. Phải thật can đảm, yêu nghề và khéo léo, các bác sỹ nữ mới có thể đối mặt với những căn bệnh của "cậu bé" mà đàn ông luôn cho rằng đó là sức mạnh và rất ít khi dám thừa nhận nó bị ốm yếu.

Làm vợ bé còn hơn lấy chồng nghèo

Unknown | 4:01:00 PM | 0 comments
Tôi yêu anh ấy nhưng đành chia tay vì anh quá nghèo. Tôi chấp nhận làm vợ hai người khác.
Hiện tại, tôi đang có một gia đình tương đối hạnh phúc. Tôi hài lòng về cuộc sống của mình dù đôi lúc nghĩ về những gì đã qua trong quá khứ, tôi có chút chạnh lòng. Tôi đã đọc những tâm sự, chia sẻ trong mấy bài viết Buồn lòng lấy phải vợ nghèo; Vợ lên giường với sếp để nuôi tôi...và vì thế tôi muốn viết những dòng này để kể về câu chuyện của cuộc đời mình.

Tôi biết, khi tôi viết những dòng này, ai đó đọc có thể sẽ ngay lập tức quy kết tôi và những người như tôi là tham vàng bỏ ngãi, là kẻ hám lợi mà phụ bạc người tình. Nhưng cũng giống như tình cảnh của mấy người trong các bài viết trên, khi cái nghèo bủa vây lấy, khi cuộc sống tù tùng bó hẹp thì cái gọi là tình yêu, giá trị tinh thần nó thực sự khó mà tồn tại được. Tôi đã quyết định đoạn tuyệt với người đàn ông mà tôi yêu thương trong 5 năm trời để làm vợ hai của một người hơn mình nhiều tuổi. Nhưng vào lúc đó, tôi không còn sự lựa chọn nào khác.

Xin đừng vội kết luận tôi là kẻ lợi dụng, hám lợi bởi vì nếu như thế thì tôi đã không yêu người đàn ông của mình tới 5 năm trời. Nếu tôi tham lam như vậy thì ngay từ đâu đã không bao giờ tôi đồng ý yêu một người không giàu có như anh ấy. Khi tôi nhận lời yêu anh, thậm chí tôi còn bỏ qua rất nhiều "mối" khá giả vì lúc đó tôi cũng nghĩ có tình yêu thì sẽ vượt qua được mọi khó khăn, cũng tin rằng chỉ cần cả hai đồng lòng sẽ có thể bằng mọi người thôi. Nhưng thực tế cuộc sống đâu có như vậy.
Khi tôi nhận lời yêu anh, thậm chí tôi còn bỏ qua rất nhiều "mối" khá giả vì lúc đó tôi cũng nghĩ có tình yêu thì sẽ vượt qua được mọi khó khăn, cũng tin rằng chỉ cần cả hai đồng lòng sẽ có thể bằng mọi người thôi
Hơn 5 năm trời yêu anh, tôi không được nhận về những điều gì là bình thường nhất. Không có những đóa hồng, không có những buổi đi chơi, hẹn hò, không có những món quà dù rất nhỏ làm kỉ niệm...Tất cả là bởi vì anh nghèo quá. Tôi không hề đòi hỏi anh nhưng đôi khi cũng thấy chạnh lòng. Ba mẹ tôi dù rất thương tôi nhưng cũng không muốn ngăn cản vì tôi khăng khăng nói đó là hạnh phúc của đời tôi.

Tôi ra trường, đi làm, để tiết kiệm, tôi đã chấp nhận từ bỏ danh dự, danh giá để dọn đến ở cùng anh. Chúng tôi sống như vợ chồng và sự thiệt thòi tôi gánh chịu hết. Tiền lương hàng tháng tôi mang về không đủ thấm vào đâu so với những khoản cần phải chi tiêu. Tôi đã cố gắng, nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn chỉ như muối bỏ bể. Tôi sống với anh như vậy tới hơn 3 năm mà tình hình không có gì khả quan hơn. Lúc đó tôi thực sự mệt mỏi. Vì tiền bạc không có, chúng tôi gằn hắt nhau suốt ngày.

Không phải là tôi không cố gắng nhưng gần như tôi cố gắng chỉ trong trong tuyệt vọng mà thôi. Tôi dần dần chán nản và muốn buông xuôi. Cũng đúng thời điểm đó, tôi quen người đàn ông khác. Anh ấy hơn tôi 10 tuổi, đã từng có một đời vợ. Anh ấy bỏ vợ vì cô ta sống không tốt, không biết lo toan, quán xuyến gia đình. Thú thực, tình cảm của tôi dành cho anh không phải là tình yêu. Anh cũng nói muốn tiến tới với tôi vì thấy tôi là người phụ nữ tốt.

Đúng thời điểm đó thì tôi biết mình có bầu. Đứa con là kết quả của mối tình gắn bó bao năm qua của tôi với người mình yêu. Tôi vừa mừng vừa lo khi biết mình được làm mẹ. Tôi mừng vì đó là kết tinh tình yêu của chúng tôi nhưng lo nhiều hơn vì không biết chúng tôi sẽ nuôi con như thế nào với kinh tế eo hẹp như vậy.

Khi tôi nói với anh về chuyện đứa con, anh cũng mừng lắm nhưng rồi lại nảy sinh nỗi lo giống tôi. Anh bàn với tôi tạm thời bỏ đứa bé đi, đợi thêm 1, 2 năm nữa ổn định, làm đám cưới rồi sinh con một thể. Lời anh nói khiến tôi rất buồn. Nó khiến tôi phải nhìn thẳng vào một thực tế. Hôn nhân muốn hạnh phúc, tình yêu không thôi là chưa đủ.

Làm vợ bé còn hơn lấy chồng nghèo - 2

Tôi chia tay mối tình với người đàn ông mình yêu để làm vợ hai kẻ khác (Ảnh minh họa)

Tôi quyết định lẳng lặng đi phá bỏ cái thai một mình và quyết định chấm dứt tình yêu với người đó. Anh ấy đã khóc lóc, cầu xin tôi rất nhiều nhưng tôi vẫn kiên quyết. Tôi không muốn con mình sau này sinh ra phải sống trong cảnh thiếu thốn, túng thiếu, bố mẹ thì cãi lộn suốt ngày vì tiền. Tình yêu đó tôi trân trọng nhưng tôi không có niềm tin là sẽ sống hạnh phúc được bên anh. Tôi dứt tình mặc cho mọi người chửi bới tôi là kẻ tham vàng phụ ngãi.

Khoảng 4 tháng sau tôi kết hôn và trở thành vợ hai của một người đàn ông mà tôi gặp. Anh ấy có điều kiện kinh tế vững vàng, gia đình khá giả nên cuộc sống của vợ chồng tôi rất nhẹ nhàng. Lúc đầu tôi không yêu anh nhưng khi đời sống vợ chồng diễn ra êm ả, hòa thuận, nhất là khi tôi sinh xong đứa con thì tình cảm của tôi dành cho chồng ngày một nhiều hơn. Chúng tôi đang sống hạnh phúc. Nhờ anh có tiền mà tôi không phải vất vả, con tôi cũng được sống sung sướng. Hơn nữa, bố mẹ tôi cũng được nhờ cậy nhiều khi vợ chồng tôi dư giả về kinh tế. Tôi cảm thấy mình đã bước đi đúng đắn.

Quả thực, tình yêu là điều quan trọng nhưng không vì thế mà phủ nhận vai trò của kinh tế. Sẽ khó mà hạnh phúc được nếu như hai vợ chồng túng thiếu triền miên. Bởi thế cho nên tôi nghĩ rằng đừng vội vàng đánh giá những người quay đầu lại để rẽ sang một con đường khác. Ai cũng có quyền lựa chọn cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn vì thế đừng kết luận họ tham tiền mà phụ tình.

Hóa điên khi vợ ngoại tình

Unknown | 11:42:00 AM | 0 comments
Khi vừa bước vào phòng ngủ, ông đã nhìn thấy cảnh tưởng vợ và nhân tình đang say giấc nồng bên nhau.
Người đàn ông ấy đã ngoài 45 tuổi. Đều đặn, chiều nào cũng như chiều nào, ông nằm vật ở trước cửa nhà trên khu phố, nồng nặc men rượu và nói chuyện một mình. Đầu tóc rối bời, râu ria chẳng bao giờ tỉa, khuôn mặt với những nếp nhăn khắc khổ khiến trẻ con xung quanh khu phố mỗi lần đi qua đều tưởng ông là ngáo ộp.

Cuộc đời ông tưởng sung sướng mà lại hóa đau khổ. Ông là giảng viên của một trường đại học lớn ở Hà Nội. Cách đây khoảng chục năm, ông được trường cử đi làm nghiên cứu sinh bên Hà Lan rồi bảo vệ luận án tiến sĩ ngành Vật Lý. Vợ đẹp, con khôn, cả khu phố sướng nhất ông. Ông đi ba năm, vợ ở nhà chăm sóc con cái đợi chờ ngày chồng trở về với một tấm bằng tiến sĩ. Dù ở trời Tây nhưng ông liên tục gửi quà về cho gia đình khiến hàng xóm xung quanh ai cũng phải ghen tị. Mẹ tôi bảo bố: "Đấy, bác ý ở xa thế còn chăm gửi quà về cho vợ con. Anh nhìn mà học tập".

Người đàn ông đi xa nhà được khoảng gần hai năm thì vợ ông ở nhà bắt đầu có những dấu hiệu ngoại tình. Xa chồng lại trẻ đẹp, vợ ông luôn là tâm điểm chú ý của những gã đàn ông thèm "phở". Không có bản lĩnh trước những cám dỗ, người phụ nữ ấy đã rơi vào vòng tay của gã đàn ông khác. Bà ấy bắt đầu phấn son lòe loẹt, váy vóc điệu đà và thường trở về nhà rất muộn có khi còn đi qua đêm chẳng về nhà. Cuộc sống không có sự ràng buộc, lại có tiền của chồng gửi về thường xuyên, cộng với tình yêu mới từ bồ nhí khiến bà ngày càng lẳng lơ và trơ trẽn. Chuyện bà ngoại tình khi chồng vắng nhà bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý của khu phố nhà tôi, ngoại trừ ông chồng ở trời Tây vẫn đang miệt mài làm việc vì vợ vì con.

Rồi đến một ngày ông trở về mà không báo trước. Ông muốn tạo sự bất ngờ dành riêng cho vợ con nhưng chính ông lại là người bị bất ngờ...

Ông về tới nhà lúc 4 giờ sáng, cả khu phố vẫn lặng chìm trong giấc ngủ, nhà ông cũng vậy. Chiếc chìa khóa nhà đã ba năm ông mang theo, giờ cái ổ khóa vẫn thế, không thay đổi. Chỉ có khu phố là sầm uất hơn, trang hoàng đẹp hơn lúc ông đi.
Sau lưng ông, người vợ bao năm gắn bó đã phản bội lại tình yêu thương của chồng
Mở lần lượt từng cánh cửa, ông bước vào với một cảm giác khó tả của một người đi xa mới về. Xoáy nắm đấm cửa, ông giật mình khi nhìn thấy vợ và gã tình nhân đang ôm nhau ngủ say trong giấc nồng. Ông bật đèn, cả căn phòng sáng choang khiến vợ ông và gã nhân tình giật bắn người, anh ta vội vã đẩy ông sang một bên và chạy vội ra ngoài trước sự gầm gào của ông như một con hổ đói bị mất miếng mồi. Ông đã mất hết tự chủ, ông cãi nhau với vợ to tới mức nhà tôi cũng nghe tiếng và thức giấc. Thậm chí, ông còn gào khóc, đau khổ vì vợ ngoaị tình ngay trước mắt hàng xóm.

Sau những tháng ngày nặng nề, day dứt, bà vợ chính thức ly dị ông. Ông đau khổ, tuyệt vọng chẳng biết sống vì điều gì nữa, công việc ở trường thì bỏ bê, bạn bè khuyên răn không được, ông lao đầu vào rượu, chìm đắm trong những cơn say triền miên không cần quan tâm tới giờ giấc. Thần kinh ông yếu dần, ông như người điên ăn nói nhảm nhí, say khướt lướt và nằm trước cửa nhà với bộ dạng lôi thôi, lếch thếch. Cuộc đời như vậy đã chấm dứt với ông.

Bao năm xa nhà ông cũng chỉ phấn đấu cho sự nghiệp để làm chỗ dựa vững chãi cho vợ con. Vậy mà sau lưng ông, người vợ bao năm gắn bó đã phản bội lại tình yêu thương của chồng, làm nhục thanh danh và thể diện của ông.

Thỉnh thoảng, trong cơn say, tôi lại thấy ông gào thét: "Trời ơi! Sao tôi khổ thế này!"

Lo sợ vì bạn trai số..."sát vợ"

Unknown | 11:36:00 AM | 0 comments

Em là một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, năm nay em 24 tuổi và em có bạn trai cách đây một năm. Bạn trai em hơn em 8 tuổi, đã từng có vợ và hiện có 1 cậu con trai 3 tuổi. Vợ anh ấy mất vì ung thư khi con chỉ mới 13 tháng. Chúng em quen nhau trên mạng xã hội, qua những lần nói chuyện rồi gặp mặt, cảm thấy quý mến và có một điều gì đó khiến em thương anh ấy rất nhiều.

Khi anh ấy đến với em, em biết anh cũng rất chân thành và cố gắng làm cho em hiểu tình cảm của anh ấy. Sau một thời gian suy nghĩ và chắc chắn rằng bản thân em có thể thông cảm và chia sẻ với anh ấy được, em đã đồng ý đến với anh ấy. Tình yêu của chúng em gặp rất nhiều sóng gió vì sự phản đối của gia đình và những người xung quanh. Gia đình em lại rất hay mê tín nên đã đi xem bói và nói rằng nếu em lấy anh ấy thì em sẽ chết sớm, vì số anh ấy sát vợ, sát con.Thật sự khi nghe những điều đó em cũng rất buồn và hoang mang, em không tin vào số phận con người nhưng em tin vào nhân duyên giữa em và anh ấy.

Em đến với anh ấy rất nhẹ nhàng, chúng em đã có những khoảng thời gian rất hạnh phúc, yêu và bên anh ấy, được lo lắng và chăm sóc anh ấy em thấy rất vui. Từ những cái nhỏ nhất, hiểu được anh ấy mỗi khi vui, buồn ra sao và nhìn thấy ở anh ấy những điều mà người khác không thể thấy được. Anh ấy cũng nói rằng nếu phải xa em anh ấy cũng không biết sẽ như nào, vì đã quen với sự quan tâm chăm sóc của em và sẽ không có 1 người nào có thể hi sinh vì anh ấy như em cả.

Em rất yêu anh khi biết anh đã từng có một cuộc hôn nhân bi kịch
Từ những lời nói của mọi người, em đã tự mình thử đi xem bói vài lần về chuyện của em và anh ấy, họ cũng nói nếu lấy anh ấy em sẽ khổ, cũng có người nói em lấy anh ấy được 2 năm thì chết. Thật sự em không biết nên nghe theo ai,theo gia đình hay theo tình cảm của mình. Em và anh ấy yêu nhau thật sự, dù có nhiều lúc hờn giận, cãi vã tưởng chừng như không thể tiếp tục nữa, đã thử nhiều lần xa nhau nhưng chẳng thể xa nhau nổi quá 1 tuần. Em cũng chưa yêu ai nhiều như yêu anh ấy và em cảm nhận đó là tình yêu của đời mình.

Hiện tại chúng em đang tạm xa nhau vì những hờn giận, cãi vã và không quan tâm được cho nhau. Xa nhau rồi mới thấy cả 2 vẫn còn yêu nhau quá nhiều và cần nhau nữa, em rất mệt mỏi vì bị gia đình ngăn cản chỉ vì những điều bói toán và 2 chữ "sát vợ " ấy. Em không biết phải làm sao và cũng chẳng biết những điều bói toán đấy có thật hay không nữa? Hiện tại em đang phải suy nghĩ rất nhiều. Em mong chị hãy giúp em để em tìm được ra lối thoát cho tình yêu của em. Em cảm ơn chị nhiều lắm! (Em gái)

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư chị hiểu rằng em đang vô cùng băn khoăn không biết có nên tiến tới với người đàn ông mà em yêu không khi mà anh ấy từng có một đời vợ. Gia đình em ngăn cản vì sợ em khổ, sợ rằng anh ấy số sát vợ thì sau này em cũng thiệt thòi.

Chị nghĩ rằng, cái lí do lớn nhất khiến gia đình em ngăn cản không phải chỉ là vì chuyện mê tín mà còn vì anh ấy đã từng có một đời vợ, có một đứa con riêng. Không một người cha, người mẹ nào muốn cô con gái bao năm nuôi dạy của mình giờ đây khôn lớn, trưởng thành phải vất vả khi lấy người đã có con riêng. Và đó là lí do khiến bố mẹ em kiên quyết phản đối. Khi ấy thì bố mẹ sẽ dùng nhiều lí do để ngăn cản, trong đó có cả cái chuyện khiến em lo sợ đó là anh ấy số...sát vợ.

Lo sợ vì bạn trai số...

Khi xác định làm vợ anh ấy thì em phải chấp nhận những khó khăn đó. Nó sẽ vất vả hơn so với những người khác đi lấy chồng. (Ảnh minh họa)

Thực ra chị nghĩ rằng bản thân em lúc này con hoang mang không hẳn vì bố mẹ mà chính em cũng không biết có nên tin vào cái điều mê tín mà gia đình em nói hay không? Hay nói đúng hơn là em cũng có phần lo sợ vì thế. Khi em đã lo sợ thì dù không có sự ngăn cản của người ngoài em cũng vẫn sẽ rối bời không quyết định được. Lúc đó, có về sống bên nhau em cũng canh cánh trong lòng cái nỗi lo: "Không biết tương lai sẽ như thế nào" và khó mà hạnh phúc được khi lúc nào cũng hoài nghi như vậy.

Giờ đây, chính bản thân em phải ngồi và xác định xem em có sẵn sàng ở bên anh ấy không. Chuyện số sát vợ là một lối suy nghĩ rất lệch lạc. Chỉ có một khó khăn duy nhất khi em lấy anh ấy đó là anh ấy đã có con riêng, gánh nặng của anh ấy cũng nhiều hơn. Vì thế, khi xác định làm vợ anh ấy thì em phải chấp nhận những khó khăn đó. Nó sẽ vất vả hơn so với những người khác đi lấy chồng. Khi em đã xác định được những điều đó thì mọi khó khăn em sẽ tìm cách vượt qua được.Còn nếu như trong lòng em không hoàn toàn thoải mái, luôn lo lắng thì tốt nhất nên dừng lại, đừng làm khổ thêm anh ấy và chính mình.

Chúc em sớm có được quyết định cho mình, mạnh khỏe và hạnh phúc!

Nỗi khổ sở của cô gái nhiều ham muốn nhưng cố làm gái ngoan

Unknown | 11:34:00 AM | 0 comments
Tôi cũng có ham muốn nhưng cứ năn nỉ anh quan hệ chỉ ở bên ngoài mà vẫn mang áo quần. Nhưng anh ấy đã đáp lại tôi bằng cách bỏ đi. Anh ấy nói đúng "Anh yêu em anh không tiếc gì, vậy tại sao em còn tiếc màng trinh mỏng manh đó".

Từ trước đến nay với những bài nói về trinh tiết thường tôi chỉ im lặng và đọc. Nhưng hôm nay, nhân một ngày mưa, muốn gửi đến mọi người một vài lời chia sẻ. Có lẽ mọi người đã ca ngợi gái trinh quá nhiều, đến nỗi chúng tôi thấy áp lực và tội lỗi nếu lỡ đánh mất nó. Nhưng thật sự làm gái ngoan buồn chán lắm.

Từ trước đến nay, bố mẹ tôi có kiểu giáo dục rất độc. Họ không bao giờ chỉ thẳng mặt tôi mà nói rằng "phải giữ lấy trinh tiết" mà chỉ gián tiếp kể những chuyện có nội dung như vậy. Từ người chị họ xa xôi đến cô hàng xóm vô danh hoặc con cái của một đồng nghiệp nào đó đều được họ vận dụng đưa vào câu chuyện của mình.

Theo lời bố mẹ tôi thì ai đã trót làm bậy xem như mất hết tương lai mà gia đình cũng ô nhục. Họ làm tôi đâm ra sợ hãi, không sợ mất trinh mà sợ sự thất vọng của gia đình, sợ những đánh giá của xã hội.


Lúc còn là học sinh cấp 3, tôi thấy việc giữ gìn trinh tiết cũng đơn giản lắm. Đàn ông đòi hỏi mình, mình không cho cũng chẳng muốn dâng hiến cho ai, thế là mãi mãi còn nguyên vẹn. (Ảnh minh họa)

Lúc còn là học sinh cấp 3, tôi thấy việc giữ gìn trinh tiết cũng đơn giản lắm. Đàn ông đòi hỏi mình, mình không cho cũng chẳng muốn dâng hiến cho ai, thế là mãi mãi còn nguyên vẹn.

Nhưng khi bắt đầu yêu, điều đó khiến tôi khốn đốn. Việc giữ gìn nó không khác gì việc mặc một chiếc áo len vào mùa hè, muốn cởi ra thật nhanh vì nóng nhưng lại sợ bị trần truồng trước thiên hạ. Tôi đã khổ sở giữ chiếc áo đó cho đến nay.

Tình yêu những năm 20 tuổi là tình yêu đẹp nhất. Nhưng tôi chưa một lần được tận hưởng trọn vẹn cảm giác thăng hoa hạnh phúc. Được người yêu ôm vào lòng là tôi ấm áp, được hôn là tôi ngây ngất, đi xa thêm chút nữa là tôi chỉ muốn tan vào cùng người ấy, thậm chí còn bị kích thích đến nôn nao.

Nhưng trong những lúc cao trào nhất, gương mặt của bố mẹ tôi lại hiện ra. Những câu chuyện của họ lại văng vẳng bên tai tôi. Điều đó khiến tôi bứt rứt và ức chế.

Tôi cũng là con người, tâm sinh lý phát triển đầy đủ vậy mà cứ phải vừa yêu vừa kiềm chế dục vọng. Cảm giác như một người đói đang tự tay soạn cỗ cho mình nhưng chỉ được ngồi nhìn, hít hà hương thơm mà không được phép ăn. Như thế thật tàn nhẫn.

Tôi có yêu một người rất sâu đậm. Ai đang yêu cũng biết, con gái khi yêu quá nhiều sẽ có tâm lý muốn dâng hiến. Lúc nào bên anh tôi cũng cứng đờ người vì ham muốn dâng trào. Tôi muốn làm chuyện ấy mà không hối tiếc để cảm nhận được hạnh phúc đột độ khi tình yêu và tình dục hòa hợp là thế nào.

Nhưng hình ảnh bố mẹ cứ ám ảnh tôi khiến tôi luôn phải cưỡng lại điều đó. Sợ không kiềm chế được, mỗi lúc hẹn hò tôi phải lưu ý yêu qua quần jeans, thậm chí còn mặc cả 2 chiếc quần lót cùng lúc. Nếu không, bản năng trong tôi cứ âm ỉ thúc giục.

Có một lần tôi đi chơi xa với người yêu và ở lại nhà nghỉ. Chúng tôi đã gần gũi và sắp làm chuyện ấy. Nhưng tôi quá dằn vặt, một bên là vì người yêu và thỏa mãn bản thân mình, một bên vì danh dự gia đình. Cuối cùng tôi quyết định dứt ra khỏi khoảnh khắc cao trào đó.

Tôi năn nỉ anh quan hệ với tôi chỉ ở bên ngoài mà vẫn mang áo quần. Nhưng anh ấy đã đáp lại tôi bằng cách bỏ đi. Anh ấy nói đúng "Anh yêu em anh không tiếc gì, vậy tại sao em còn tiếc màng trinh mỏng manh đó".

Nhưng anh ấy chưa hiểu hết, bộ mặt của cả gia đình tôi nằm cả ở thứ tạo hóa thừa thải mà đàn bà phải giữ gìn đó. Tôi quan hệ với anh thì chỉ mình tôi sướng, nhưng cả nhà tôi sẽ khổ.

Với những người yêu sau này cũng thế, tôi muốn có họ hơn cả họ muốn tôi. Tôi muốn họ làm tôi thỏa mãn những nhu cầu đã kìm nén quá lâu nhưng lại không cho phép họ "đi sâu" vào.

Nhưng không ai đủ lý trí và kiên nhẫn để làm điều đó cho tôi. Thậm chí có người đã cười khẩy vào mặt tôi bảo: "Quan hệ qua chiếc quần jean đó à, em muốn ăn lại chả chịu bỏ vốn". Thật sự tôi rất nhục nhã. Ai cũng nhìn thấu ham muốn trong con người tôi nhưng đồng thời cũng thấy cả sự hèn nhát nữa.

Nỗi khổ sở của cô gái nhiều ham muốn nhưng cố làm gái ngoan

Tôi còn chưa nếm mùi tình dục như thế nào nên rất hay tưởng tượng và "một mình". Tôi dám chắc là mình thủ dâm nhiều hơn bất cứ cô gái nào và xem phim sex nhiều như bất cứ người đàn ông nào (Ảnh minh họa)

Ở lứa tuổi này, trong khi hầu hết bạn bè đã có quan hệ tình dục nên tôi trở nên lạc lõng chứ không quý giá gì như mọi người nghĩ. Ai cũng cho tôi quá bảo thủ và có vấn đề. Nhưng thật ra tôi còn chưa nếm mùi tình dục như thế nào nên rất hay tưởng tượng và "một mình". Tôi dám chắc là mình thủ dâm nhiều hơn bất cứ cô gái nào và xem phim sex nhiều như bất cứ người đàn ông nào.

Càng dồn nén tôi càng khao khát nhưng không dám làm gì nên thường rơi vào trạng thái stress nặng vì sex. Tôi biết lấy chồng là giải quyết được chuyện này nhưng thật sự là hiện tại tôi chưa tìm thấy người yêu mình. Do đó cứ rơi vào vòng luẩn quẩn rất ức chế.

Thêm một tuổi, bố mẹ lại càng răn đe tôi hơn, họ sợ cảnh hũ mắm treo đầu giàn. Tôi vẫn luôn nghe lời họ như từ đã làm từ trước tới nay nhưng trong lòng không hề dễ chịu. Suốt cả thời thiếu nữ tôi đâu được hạnh phúc trọn vẹn. Nhiều khi tôi khóc vì chẳng thể là chính mình, vì mình cứ cố giữ hình ảnh 1 gái ngoan.

Còn trinh á, bà điên chắc?

Unknown | 3:23:00 PM | 0 comments
Tôi, cô gái 26 tuổi, yêu người này là mối tình thứ hai và quyết định sẽ tiến tới hôn nhân. Và tôi thú thực, mình còn trinh, vì chưa từng quan hệ.
Tôi và cô bạn, hai người bạn thân rất thân từ thuở nối khố nhưng cũng đã quá lâu ngày không gặp. Phải tới nửa năm nay, từ ngày cô ấy bận bịu với công việc kinh doanh, còn tôi cũng mải mê tích cóp nên chẳng có mấy thời gian gặp nhau. Vả lại, cô ấy cũng đã có gia đình, có con cái nên không tiện hẹn hò cà phê như trước. Nay rảnh rỗi, hai người có dịp hàn huyên, ôn chuyện cũ.

Sau một hồi nói chuyện Đông, chuyện Tây, cô ấy bảo:

- Mà bà có người yêu rồi ra mắt anh chị em đi chứ. Giấu em đi rồi đùng cái nổ là không ai đi ăn cưới đâu nhé.

Tôi cười mỉm:

- Ừ được rồi, thế hôm nào đi cà phê, tôi rủ ông ấy đi cùng rồi ngồi mà phán nhé.

Cô ả gật đầu ra giọng:

- Thôi, bố trí nhanh nhanh, suốt ngày hẹn mà chẳng biết tới hôm nào. Bạn bè đây còn nửa năm không gặp, nói gì hôm nào.
Ảnh minh họa

- Tôi hứa, bà yên tâm đi.

Sau một trận cà phê, chúng tôi đi ăn và lại tiếp tục chủ đề cũ. Giữa quán xá đông người, cô ấy bô bô hỏi tôi một câu hỏi khiến tôi ngượng chín mặt:

- Này, ngủ với nhau chưa?

Lúc ấy, trong đầu tôi chưa kịp chuẩn bị câu trả lời, chỉ nghĩ: "Liệu người ta có nghe thấy không nhỉ?", rồi tôi ngó dọc ngó ngang, sợ ai đó đang nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại. Có lẽ, họ nghe thấy cả đấy và đang cười thầm chứ chẳng ai vô duyên tới mức sang ngó mặt xem hai con bé này như thế nào đâu.

Tôi lắc đầu và nhanh chóng trả lời cho xong câu hỏi để chuyển sang chuyện khác:

- Chưa, ngủ gì mà ngủ, đã cưới đâu!

Cô bạn há hốc mồm:

- Thế bà còn nguyên á?

Tôi cười sảng khoái:

- Chả còn nguyên thì cho ai mà không còn!

Dường như lúc ấy câu chuyện đang vào cầu nên tôi cũng quên mất cái ngại và không còn sợ mọi người nghe thấy nữa. Cô bạn cười một cách mỉa mai và ra vẻ rất hài hước:

- Bà điên à, giờ mà còn nguyên á, bà bao tuổi rồi bà biết không, 26 rồi đấy, trẻ trung gì nữa?

- Xời, mới có 26, gì mà bà làm toáng lên thế, yêu ra yêu, chồng ra chồng, tôi đã lấy chồng đâu mà... mất.

Cô bạn có vẻ khó chịu, xua tay:

- Thôi, thôi, bà dở hết chỗ nói. Bà chưa có chồng chưa biết cảm giác gần gũi đàn ông thích thú thế nào đâu, cứ là tiến tới đi. Đừng có mà bỏ phí cơ hội, sau này lấy nhau cảm giác ấy nó sẽ khác, không còn lãng mạn như giờ nữa. Bây giờ, con gái bằng tuổi bà á, nó chả lấy mấy chồng, chả yêu vài thằng một lúc, và còn trinh thì đúng là quá nực cười. Giữ cái gì chứ giữ trinh tiết, quê rồi bà ạ. Bây giờ đàn ông không quan trọng chuyện đó nữa, họ còn thích lấy vợ không còn đấy chứ, có người còn đi phá để mà dễ lấy chồng chứ chẳng phải tôi nói chơi đâu!

Tôi nghe chuyện mà thấy ly kì, làm gì có chuyện đi phá cho dễ lấy chồng, có mà dở hơi à. Chỉ có người điên, người khùng thì mới làm như thế, giữ gìn trong trắng đến khi lấy chồng, chẳng phải được chồng tôn trọng hay sao? Tôi nghĩ, nếu đúng là như cô bạn tôi nói, đàn ông bây giờ chỉ thích con gái từng trải, đã từng qua tay người khác cho có kinh nghiệm giường chiếu thì đúng là loạn rồi.

Cô bạn tôi bảo:

- Bà cổ hủ vừa thôi, sống sao cho sướng cái thân bà, cứ cố gắng gìn giữ nhưng đàn ông nó có giữ cho mình đâu, sao phải khổ thế!

Cô ấy không quên thêm câu: "Đúng là dở hơi" sau khi câu chuyện kết thúc.

Tôi, cô gái 26 tuổi, yêu người này là mối tình thứ hai và quyết định sẽ tiến tới hôn nhân. Thế nhưng, tôi thú thực, mình còn trinh, vì chưa từng quan hệ với một người đàn ông nào. Tôi đã cố gắng gìn giữ cái trong trắng của mình cho tới ngày được chồng tôn trọng trong đêm tân hôn. Tôi biết, xã hội vốn thoáng hơn, con người cũng sống buông thả hơn, nhưng tôi luôn giữ phương châm của mình, phải còn trinh trong ngày cưới. Thế nhưng, lại có người bảo tôi dở hơi, không ai khác lại chính là cô bạn thân của tôi.

Vậy tôi thật sự dở hơi sao, có phải bây giờ còn trinh là quê lắm. Chị em nghĩ sao, hay là đúng thật tôi quá quê mùa rồi?

'Chín mặt' vì vợ toàn văng tục

Unknown | 3:14:00 PM | 0 comments
Mấy hôm rồi tôi được phen tái mặt vì cô vợ của mình. Người thì rõ là xinh, tóc dài, dịu dàng, khuôn mặt thì khó mà chê được nhưng cứ mở miệng ra thì người ta lắc đầu chán nản.
Tôi chẳng hiểu vợ học ở đâu được cái kiểu này mà lại ăn nói tục tĩu, khiến người làm chồng như tôi không còn biết chui vào đâu cho hết xấu hổ.

Tôi là đàn ông, đôi khi cũng văng tục, nói bậy nhưng mà đàn ông không sao. Còn phụ nữ vốn là người hiền thục, nhu mì, ăn nói thô lỗ đã khó chịu lắm rồi, đừng nói là chửi bậy.

Bạn bè tới nhà chơi, ngồi ăn cơm, nói chuyện, vợ liên tục văn 'đ.việc đ.gì phải quỵ lụy thằng nào, thích thì mình tiến, có sao mình hưởng vậy. Ở đời mà cứ đi dựa dẫm thằng khác, mệt lắm'. Vợ còn gọi mấy ông sếp của tôi là thằng này, thằng nọ, mụ này, mụ kia. Đến chúng tôi, ngồi cùng cơ quan, ức chế sếp tới mấy cũng không gọi sếp là thằng chứ đừng nói là mụ với cả văng tục như vợ. Vợ còn gọi sếp mình là 'chó', thay vì thể hiện sự tôn kính trước mặt bạn bè tôi. Nói chung, tiếp xúc với vợ một lần là người ta sợ phát khiếp. Đàn bà gì đẹp người mà ăn nói tục tĩu.

Tôi lên cơ quan, mọi người cười tôi khúc khích, tôi biết họ cười gì. Chắc hôm qua họ nghĩ, vợ tôi xinh đẹp dịu dàng làm sao nhưng lại văng bậy, chửi thể liên tục. Cứ một câu nói là vợ lại đệm một câu 'mẹ', dạng như dân anh chị. Họ cười tôi và còn vỗ vai tôi bảo 'ông về dạy lại vợ đi nhé, láo quá' khiến tôi thật sự ái ngại.


Tôi lên cơ quan, mọi người cười tôi khúc khích, tôi biết họ cười gì. Chắc hôm qua họ nghĩ, vợ tôi xinh đẹp dịu dàng làm sao nhưng lại văng bậy, chửi thể liên tục.

Vợ tôi cho rằng, việc chửi bậy là thể hiện mình có máu mặt, là một cách ra ngoài mà không ai dám bắt nạt mình. Họ sẽ thấy mình chửi bậy, nói tục mà kinh, mà tránh. Chứ cứ hiền quá, họ lại bắt nạt. Nói thế chứ, có đầy ông ngồi quán trà đã mà chửi bậy, nó ngứa mắt, nó đánh cho chứ chẳng chơi. Đâu hẳn chửi bậy là dân anh chị.

Với quan điểm đó, hôm rồi vào cửa hàng quần áo cùng vợ, tôi được phen hết hồn, về ngay không mua sắm gì nữa. Chuyện là, vợ rủ tôi vào một cửa hàng quần áo, đang xem quần áo thì có một vị khách hàng gọi tới cho vợ. Vợ giọng ngọt ngào lắm: "Em chào anh ạ, dạ vâng ạ, em là T, em phụ trách mặt hàng xuất khẩu, anh cần lấy bao nhiêu ạ...'. Rồi vợ tôi báo giá, xong ông khách chê đắt bảo xem lại, sẽ gọi cho vợ sau. Vợ vâng vâng, dạ dạ, cám ơn anh, rồi cúp máy. Thế mà khi máy vừa cúp, vợ làm một câu mà cả quán ai cũng ngơ ngác nhìn nhau: "Đ mẹ, cái thằng dở hơi, thích thì mua, không thích thì biến, làm như bà mày cần lắm đấy!'. Ối xời, ai nấy đều tròn mắt nhìn vợ tôi. Người rõ xinh, tóc dài trông rõ dịu dàng thướt tha, ăn mặc thì lịch lãm, thế mà... Tôi thật muốn độn thổ.



Hết thúc một ngày hộ tống bà vợ đi mua sắm, tôi về nhà nằm mệt lử, người như tra tấn. Tôi góp ý với vợ về chuyện vợ chửi bậy, văng tục trước bạn bè tôi và giữa chốn đông người.

Rồi vợ hỏi giá chiếc áo vợ đang cầm trên tay, các em nhân viên báo giá, vợ xùy rõ một tiếng to: "Gớm, chị đây cũng làm kinh doanh nhé các em nhé, chị lạ gì cái kiểu mơi khách của các em. 200 bán không, không thì chị đi". Không ai gọi lại và chúng tôi đi thật. Thú thực, cái áo ấy tôi nghĩ bớt từng ấy là họ cũng bán nhưng mà, có lẽ, quan trọng vẫn họ lựa khách mà bán thôi. Vợ có trả hơn vài chục chắc người ta cũng chẳng muốn bán cho vợ, vì mong sao, cái bà khách này nhanh chóng biến xới, chứ còn đứng ở đây chỉ tổ ám quẻ họ.

Hết thúc một ngày hộ tống bà vợ đi mua sắm, tôi về nhà nằm mệt lử, người như tra tấn. Tôi góp ý với vợ về chuyện vợ chửi bậy, văng tục trước bạn bè tôi và giữa chốn đông người. Vợ tôi bĩu môi dài thườn thượt: "Gớm, mấy ông ngoan gì mà chê chúng tôi. Các ông chả chửi bậy như ranh à?". Đúng là chúng tôi có chửi bậy, nhưng chúng tôi là đàn ông, ai bảo các bà là đàn bà. Tôi xin các bà, ra đường nhẹ nhàng một chút, giữ thể diện cho vợ một chút, không thì chúng tôi... tạm dừng chỉ vì xấu hổ không chịu được nữa mà thôi.

Tặc lưỡi cưới cho xong

Unknown | 3:09:00 PM | 0 comments
Dù không yêu nhưng Tuấn vẫn đồng ý lấy vợ vì nhà vợ hứa cho vốn làm ăn. "Cưới xong rồi tính tiếp, lấy vốn làm ăn cái đã", anh phát biểu một câu "xanh rờn".

Chuẩn bị tổ chức đám cưới nhưng B. Tuấn (29 tuổi, HN) vẫn rất bình thản. Anh không hồi hộp, cũng không hào hứng bởi đám cưới với anh chỉ giống như một giao dịch làm ăn. Thế nên ảnh cưới anh cũng chỉ đi chụp qua loa, tuần trăng mật cũng không muốn đi dù hai người chưa " ăn cơm trước kẻng".

Tuấn quen vợ sắp cưới tình cờ trong một buổi tiệc sinh nhật bạn. Cô kém anh một tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng dịu dàng và biết nấu nướng. Gia đình cô khá giả, bố cô làm chủ thầu xây dựng nên nhà cửa, đất đai không thiếu. Còn gia đình Tuấn không giàu có, anh làm công ăn lương cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống sinh hoạt.

Tìm hiểu nhau được gần 5 tháng thì nhà gái có ý giục cưới bởi con gái cũng đã nhiều tuổi. Vì anh chưa có nhà riêng nên nhà gái hứa sẽ cho một ngôi nhà, cùng với một số vốn để hai vợ chồng mở cửa hàng kinh doanh.

Tuấn cho biết, anh không yêu lắm, và cô cũng không phải tuýp phụ nữ mà anh muốn sống cùng suốt cuộc đời. Nhưng vì hiện tại anh không yêu ai, và nhà gái chủ động muốn anh làm đám cưới nên anh cũng gật đầu đồng ý.

"Mấy mối tình sâu nặng nhưng rồi cũng có đến được với nhau đâu. Đằng nào cũng là lấy vợ, lấy ai cũng thế thôi. Cưới xong rồi tính tiếp, lấy vốn làm ăn cái đã", Tuấn chia sẻ.

Anh bảo, cô ấy hiền, lại hiểu chuyện nên cuộc sống chung chắc cũng sẽ "dễ thở". Và nếu như cuộc sống hôn nhân không xuôi chèo mát mái thì vẫn có thể ly hôn: "Đâu phải ai lấy vợ cũng vì tình yêu. Biết đâu sống chung với nhau lại nảy sinh tình cảm. Còn cưới xong mà cảm thấy không hợp thì ly hôn", anh nói thêm.



Lấy vợ để đỡ mang tiếng "ế"

Kết hôn muộn, không chỉ riêng phái nữ, mà nam giới cũng phải đối mặt với nhiều áp lực từ gia đình và xã hội. Vì thế mà nhiều nam giới cũng có suy nghĩ "tặc lưỡi lấy vợ cho xong" để đỡ bị gia đình, bạn bè hỏi han.

Anh Hải, 33 tuổi, nghiên cứu viên của một viện nghiên cứu kinh tế cũng có suy nghĩ ấy. Thời sinh viên, anh chú tâm vào học hành nên chẳng yêu ai. Ra trường vừa đi làm không bao lâu thì lại kiếm được học bổng đi du học gần 2 năm. Trở về, lại tiếp tục công việc nghiên cứu, ít tiếp xúc với mọi người nên ở tuổi 33 anh vẫn độc thân.

Gia đình ra sức giục, bạn bè cứ gặp là hỏi "bao giờ cho ăn cỗ cưới", hết người này mai mối đến người khác mối mai nên anh Hải cũng muốn kiếm một người để cưới cho xong.

"Gia đình giục nhiều quá. Tôi là con trai một, hai cụ đã nghỉ hưu, ở nhà buồn nên hôm nào cũng bài ca quen thuộc giục tôi lấy vợ để hai cụ có cháu bế. Mẹ tôi còn bảo: "Cứ lấy đại một đứa về đây, cho tao đứa cháu bế bồng, rồi thích làm gì thì làm không ai quản". Nên tôi nghĩ, có mối nào phù hợp thì cưới luôn, chẳng cần yêu đương gì nữa", anh chia sẻ.

Hôn nhân là chuyện trọng đại của đời người. Tuy nhiên không phải ai cũng nhận thức hết được điều này. Chuyên gia tâm lý Hoàng Hà, Trung tâm tư vấn tâm lý chia sẻ rằng, có không ít trường hợp vì sợ ế, vì bị gia đình giục, vì cô đơn mà tặc lưỡi lấy vợ, lấy chồng cho xong. Vẫn có những cuộc hôn nhân êm ấm dù không có tình yêu. Tuy nhiên, khi kết hôn mà không có sự tìm hiểu kỹ, khi sống với nhau sẽ nảy sinh nhiều mâu thuẫn, gia đình dễ tan vỡ.

Chồng quá đảm, tôi lại phát ngán

Unknown | 2:32:00 PM | 0 comments
Tôi viết ra tâm sự này, sẽ nhiều chị em cho là tôi khùng, tôi sướng không biết hưởng mà còn kêu ca, phàn nàn. Nhưng...

Nhưng nhiều khi tôi nghĩ, lấy được ông chồng đảm đang tháo vát quá chắc gì đã sướng như mấy chị em nghĩ.

Tôi là người lấy chồng muộn, 31 tuổi mới về nhà chồng trong khi đó chúng tôi đã yêu nhau 10 năm trời. Ghen tuông, giận hờn đều đã trải qua mọi cung bậc hết nhưng khi về sống chung với nhau cuộc sống vợ chồng không như tôi tưởng.

Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em. Anh là con út, gia đình không phải là giàu có, cũng khá giả nhưng không vì thế mà anh ham chơi. Anh là mẫu người lý tưởng cho rất nhiều chị em đấy. Ngày chưa cưới tôi cũng nghĩ mình thật may mắn khi được yêu và lấy anh làm chồng. Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó các bạn ạ.

Phải nói là chồng tôi thương vợ và đảm đang lắm, anh ấy nấu ăn, giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa giúp vợ hàng ngày. Anh ấy nấu ăn ngon, là 1 người vợ tôi nên hạnh phúc vì điều đó mới phải. Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn, vợ chồng càng xa cách cũng vì tội anh quá đảm đang.
Phải nói là chồng tôi thương vợ và đảm đang lắm, anh ấy nấu ăn, giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa giúp vợ hàng ngày.
Tôi là người phụ nữ hiện đại, hình thức không đến nỗi nào, công việc ổn định, ngày làm 8 tiếng, tối về có thể đi chợ nấu ăn cho chồng, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa tôi đều làm tốt. Lúc có khách đến nhà tôi có thể nấu các món đãi khách mà ai cũng khen ngon. Tôi tự tin về bản thân mình có thể làm tốt mọi việc kể cả việc cơ quan, việc nhà cũng như đối nội đối ngoại, đối xử với bên nhà chồng.

Thế mà trong mắt chồng tôi, tôi chẳng làm được cái gì ra hồn cả. Đối với anh, tôi cái gì cũng kém cỏi cả, cái gì anh cũng bảo tôi làm không bằng anh. Anh hay cằn nhằn mỗi lúc tôi làm cái gì đấy, mặc dù tôi vẫn được cả gia đình chồng khen. Vì nấu ăn ngon nên chưa bao giờ những món tôi nấu anh khen lấy 1 câu, mặc dù mọi người cùng ăn cũng đều khen ngon. Lúc ăn, anh bảo anh nấu ngon hơn trước mặt mọi người, làm tôi mất cả hứng.

Nhiều khi ngày nghỉ cuối tuần, tôi muốn thay đổi khẩu vị gia đình nên đi chợ mua mấy món ăn vừa sưu tầm được trên mạng về thử tay nghề của mình. Nhưng mới mua về nhà, chưa kịp nấu thì anh bảo ngon lành gì mà làm, thế là tôi mất hứng luôn. Kể cả đi ăn nhà hàng, khách sạn cũng thế, khi ăn tôi thấy họ chế biến cũng được, tôi thấy ngon lắm thế mà anh bảo chẳng ngon lành gì hết, ăn gì anh cũng chê, ăn gì anh cũng bảo dở. Chưa bao giờ tôi thấy anh khen cái gì cả.

Chồng quá đảm, tôi lại phát ngán - 2

Chồng tôi thực sự là người tốt nhưng tính anh ấy nóng quá nên nhiều lúc hỏng hết việc, mới cưới nhau gần 1 năm mà anh ấy đã bạt tai tôi 2 lần cũng vì tại tôi hay cãi.

Cái gì anh cũng tìm điểm chê cho bằng được, làm nhiều lúc tôi bực mình chịu không nổi. Vẫn biết mỗi địa phương, mỗi vùng miền có những phong tục tập quán khác nhau, nhưng anh toàn chê phong tục tập quán của quê khác để bảo vệ phong tục tập quán của quê mình.

Nhiều lần đi chơi với bạn bè mà tôi thấy xấu hổ lây. Tính tôi không thích bắt chồng đi chợ mua thức ăn thay vợ, tôi không muốn ỷ lại mọi việc cho chồng, thế mà anh xung phong đi chợ mua thức ăn, nhiều khi mua con cá, miếng thịt hay mớ rau nhìn chồng trả giá mà tôi xấu hổ lây. Tôi mua cái gì anh cũng cằn nhằn, cho là đắt, không biết đằng mua. Những lúc như thế, tôi cãi lại chồng, thế là vợ chồng lại giận nhau.

Tôi cũng ngang lắm, cái gì không đúng là tôi cãi liền, thế là anh bảo: "anh như thế em còn đòi hỏi gì ở anh nữa, anh nấu ăn, giặt đồ, cái gì anh cũng làm giúp em, thế mà em còn chê anh". Tôi bảo với anh rằng, nhiều lúc anh không đảm đang, anh không biết nấu ăn có lẽ tôi còn thấy hạnh phúc hơn. Tôi thấy nhiều ông chồng mặc dù không biết nấu ăn nhưng thấy vợ nấu gì cũng khen ngon mặc dù thực sự không ngon lắm lại thấy vui. Là người vợ được chồng khen dù đó là giả tạo tôi cũng thấy hạnh phúc lắm chứ. Ít ra chồng còn biết chiều vợ, hiểu vợ muốn gì.

Chồng tôi thực sự là người tốt nhưng tính anh ấy nóng quá nên nhiều lúc hỏng hết việc, mới cưới nhau gần 1 năm mà anh ấy đã bạt tai tôi 2 lần cũng vì tại tôi hay cãi. Anh mà nói sai, làm sai không cãi lại tôi không chịu được. Mỗi lần bạt tai tôi xong ,anh lại năn nỉ xin tôi tha thứ. Tôi không biết mình phải làm như thế nào cho đúng để giữ hòa khí gia đình đây? Cứ như thế này tôi thấy không ổn chút nào, có phải tôi đang sướng mà không biết hưởng không hả các bạn?

Hay là cứ thử một lần cho chắc ăn

Unknown | 3:55:00 PM | 0 comments
Bạn bè em hiện nay sống thử rất nhiều. Hay là em cũng thử một lần cho chắc ăn trước khi cưới?
Em quen bạn trai cách nay 3 tháng. Anh ấy là người từng trải, có công việc ổn định. Chúng em rất hợp nhau về nhiều thứ từ ăn uống, vui chơi, giải trí, quan điểm sống... Em nghĩ nếu sau này lấy nhau thì chúng em sẽ có cuộc sống rất hạnh phúc. Tuy nhiên, có một điều khiến em rất băn khoăn. Đó là chung quanh em dạo này nổi lên tình trạng "chỉ có phụ nữ mới đem lại hạnh phúc cho phụ nữ" hoặc "đàn ông đẹp đã bị đàn ông đẹp khác yêu hết rồi".

Chính vì vậy em rất muốn "thử" xem người yêu em có phải "đàn ông đích thực" hay không? Những lần đi chơi với nhau, nghe bạn bè chỉ bảo, em cũng vài lần cố ý va chạm vào "khu vực cấm bay" của bạn trai và thấy có dấu hiệu phản ứng tốt. Điều đó có chắc chắn rằng bạn trai của em là người bình thường, không có bất cứ lệch lạc nào về giới tính hay không?

Bạn thân mến,

Thực tế cuộc sống cho thấy người ta yêu nhau vì nhiều thứ: Nét đẹp ngoại hình, tính tình, hành vi ứng xử; trình độ, địa vị xã hội... Tuy nhiên, theo thời gian, tình cảm giữa hai bên sẽ sâu nặng hơn hoặc vơi nhẹ đi khi những điều phù hợp giữa hai tâm hồn tăng lên hoặc giảm xuống.

Thông thường, đến một lúc nào đó khi tình yêu chín muồi thì hai kẻ yêu nhau sẽ muốn được thuộc về nhau mãi mãi. Khi ấy nhu cầu cho - nhận ở một khía cạnh khác của tình yêu tự nhiên xuất hiện. Đó là ham muốn được hòa nhập hai cơ thể thành một khối thống nhất cả tâm hồn lẫn thể xác.
Hay là em cũng thử một lần cho chắc ăn trước khi cưới?

Quan hệ tình dục thường là "con đường tất yếu" của cả tình yêu và hôn nhân. Có người yêu nhau, cho nhau và không cần biết sau này có nên vợ, nên chồng hay không? Cũng có người chỉ cho nhau khi biết chắc rằng tình yêu sẽ dẫn đến một "bản án chung thân" mà cả hai cùng vui vẻ thụ án.

Hiện nay, cùng với trào lưu phát triển của xã hội, nhiều bạn trẻ cho rằng, để cho "chắc ăn" thì nên sống thử để biết tận tường mọi ngóc ngách trong tâm hồn cũng như biểu hiện ra bên ngoài của người mà mình có ý định chọn lựa làm bạn đời. Có như thế mới không bị nhầm lẫn. Điều này cũng có lý. Khi sống chung, mọi thứ sẽ không còn lung linh, mờ mờ ảo ảo mà trở nên thật đời thường, thật gần gũi; thậm chí thật trần trụi, không còn như lúc "đứng xa xa mà nhìn nhau" chỉ thấy toàn một màu hồng tươi!

Điều gì sẽ xảy ra khi sống thử? Đó là hầu như tất cả những gì thuộc về bản chất của một con người sẽ bộc lộ từ cách nói năng, ăn uống, đi đứng, nằm ngồi... Khi đó những người trong cuộc sẽ có hai cách phản ứng trái ngược nhau: Hoặc là chấp nhận, hoặc là từ bỏ. Nhưng dù chấp nhận hay từ bỏ thì những hệ lụy mà nó gây ra là một thực tế không thể phủ nhận.

Nói thêm với bạn, một người đàn ông đích thực không chỉ là khả năng sinh lý của người ấy mạnh mẽ mà là tổng hợp những đức tính được cấu thành bởi trí tuệ, tài năng, đạo đức, ứng xử, sức khỏe vật chất và tinh thần... Bạn nên quan tâm một cách toàn diện đến những vấn đề này chứ đừng chăm chăm vào "khu vực cấm bay" của người ấy bởi cái sự hài hòa trong quan hệ tình dục phụ thuộc rất nhiều yếu tố mà hai bên có liên quan phải liên tục học hỏi để hoàn thiện nhằm duy trì tình yêu, hôn nhân của mình.

Tóm lại là "bạn bè sống thử rất nhiều" không phải là căn cứ để mình cũng phải sống thử như họ. Và cũng không có gì bảo đảm sẽ "chắc ăn" là sau khi "thử" thì mọi thứ sẽ tốt đẹp. Xã hội Việt Nam mình dù hiện nay đã phát triển rất nhiều nhưng đối với người phụ nữ, phẩm hạnh vẫn được đặt lên hàng đầu. Nếu bạn chưa lấy chồng mà đã ăn ở với người đàn ông khác "như vợ chồng" sẽ bị đánh giá là không đoan chính. Nếu như đoạn cuối của sống thử là một cuộc chia tay thì người đàn ông đến sau cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận người yêu, người vợ của mình đã dễ dãi, buông thả.

Nói tất cả những điều này để bạn lường hết mọi tình huống có thể xảy ra một khi chấp nhận "thử một lần cho biết mùi đời". Là nữ, bạn nên cân nhắc thật kỹ để sau này không phải thốt lên câu "giá như...".

Tâm sự của đàn ông lấy vợ đẹp

Unknown | 2:58:00 PM | 0 comments
Người ta thường nói "Vợ đẹp là vợ người ta", thế nên không ít người đàn ông đã không dám cưới vợ đẹp, đơn giản vì sợ lấy vợ về rồi lại mất vợ như chơi.

Tình yêu - Hôn nhân

Liệu đó có phải là thực tế đã được kiểm chứng hay chỉ là suy nghĩ áp đặt? Bởi lẽ, một người vợ biết chu toàn việc nhà, lại vừa biết chăm chút vẻ bề ngoài ưa nhìn quả là niềm mơ ước của tất cả các quý ông.

Lấy được vợ đẹp, người chồng được rất nhiều điều lợi mà điển hình là tự hào sánh vai cùng vợ trước bàn dân thiên hạ trong sự ngưỡng mộ, xuýt xoa... Tuy nhiên, đi kèm với đó, cánh mày râu sẽ phải chịu sức ép không hề nhỏ: Họ sẽ phải lo lắng giữ vợ, lo sợ khi nghĩ đến viễn cảnh người đẹp của mình liệu có bị dao động trước sự đong đưa của những người đàn ông khác?

Hãy cùng trò chuyện với 3 người chồng có vợ đẹp dưới đây để xem họ nghĩ gì về một nửa xinh đẹp của mình.

"Thực sự tự hào về vợ"

Đó là chia sẻ rất thật của Minh Hải, chàng trai 29 tuổi, hiện anh đang làm nhân viên hành chính của một công ty viễn thông lớn. Anh tâm sự: "Không phải nói để nịnh vợ nhưng mình thật sự thấy tự hào về cô ấy. Tự hào không chỉ bởi vì vợ mình xinh xắn, có ngoại hình thu hút mà cô ấy còn mang tính cách và phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: đảm đang, chăm chỉ, ngoan, hiền... Thực sự đó mới là những điều mà mình trân trọng, quan tâm.
.
Minh Hải cảm thấy may mắn và vô cùng tự hào vì lấy được một người vợ tài sắc
Vợ đẹp chỉ là một phần, với mình điều khiến vợ chồng mình có thể gắn bó với nhau hơn chính là vẻ đẹp tâm hồn, sự thấu hiểu nhau. Mình cũng thấy mình là người đàn ông may mắn vì lấy được người phụ nữ tài sắc như cô ấy, tuy cũng có lúc cô ấy bận rộn với công việc và lười việc nhà chút thôi (cười). Tất nhiên mình không coi đó là 'mặt trái' của vợ đẹp mà chỉ là hai mặt trong tính cách mỗi con người mà thôi.

Không chỉ có nhan sắc ưa nhìn mà cô ấy còn là người vợ rất khéo tay, nấu nướng giỏi, khéo chăm con. Từ ngày yêu rồi lấy nhau, mình thích ăn cơm nhà hơn bao giờ hết. Hầu như món ăn nào mà vợ mình nấu cũng đều hợp khẩu vị với mình - đây là hiện tại, không biết tương lai mình có thay đổi khẩu vị không nữa (cười).

Vì tính chất công việc, thi thoảng mình về muộn, cô ấy không bao giờ hỏi han, trách móc mà luôn hiền lành, nhẹ nhàng chăm sóc, chờ đợi chồng về cùng ăn tối.

Nhiều người cũng bảo lấy vợ đẹp thường bị áp lực, mình có thấy rõ điều này. Tuy nhiên, cô ấy luôn biết cách tránh gây ra những áp lực không đáng có cho mình".

"Chưa bao giờ thấy bất an về vợ đẹp"

Anh Đức - một chàng kỹ sư xây dựng, sinh năm 1986 khẳng định mình không hề nịnh vợ khi nói vậy. Anh thẳng thắn chia sẻ: "Mình luôn tự hào vì vợ mình là cô ấy chứ không phải một người phụ nữ nào khác. Cô ấy luôn biết cách khiến mình - một người chồng cảm thấy mình là người đàn ông may mắn nhất thế giới. Trong mắt mình, vợ là người đẹp nhất.

Đàn ông trải lòng chuyện lấy vợ đẹp 2

Anh Đức quan niệm: Có 1 người vợ đẹp song hành cùng mình sẽ giúp bản thân mình tự tin hơn trong mọi mối quan hệ.

Mình bị ấn tượng mạnh và cũng yêu nhất nụ cười của vợ mình - 1 nụ cười có duyên, rạng rỡ và nhân hậu. Cô ấy xinh đẹp nhưng đúng là rất vụng về chuyện bếp núc (cười). Song cô ấy lại khéo léo, tinh tế và nhiều ý tưởng trong chuyện sắp xếp nhà cửa, tổ chức party cho gia đình, bạn bè. Cô ấy luôn khiến gia đình được vui vẻ, hạnh phúc, các thành viên gắn bó với nhau hơn.

Nhiều người bảo vợ đẹp là vợ người ta hay vợ đẹp thường không chung thủy. Mình lại nghĩ đấy là cách tư duy hơi cũ và không hiện đại của phần lớn đàn ông bây giờ. Bản thân mình cho rằng: Có 1 người vợ đẹp song hành cùng mình sẽ giúp bản thân mình tự tin hơn trong mọi mối quan hệ.

Mặt khác khi đã là vợ chồng tức là phải tin đối phương 1 cách tuyệt đối. Nếu 1 trong 2 luôn để những lo sợ như thế điều khiển sự tỉnh táo của mình thì 2 chữ vợ - chồng sẽ không thể trọn vẹn. Cũng có thể vợ mình là một người phụ nữ tinh tế và cô ấy luôn biết cách khiến mình 'yên lòng' trong suốt 8 năm yêu nhau nên dường như những bất an như mọi người nói chưa từng có trong suy nghĩ của mình".

"Vợ không chỉ xinh đẹp mà còn cá tính, khéo tay"

Nói về vợ, Thanh Lương - chàng trai sinh năm 1984, hiện anh đang làm lập trình viên đã nhận xét như vậy. Anh nói thêm: "Không chỉ mình mà có rất nhiều người xung quanh cũng nhận ra vợ mình là 1 người phụ nữ xinh đẹp.

Với một số người, vợ đẹp không bằng đảm đang, biết lo toan công việc gia đình. Tuy nhiên, hầu hết mọi người xung quanh và mình cũng vậy, đều coi người phụ nữ mình đã kết hôn là cô gái đẹp nhất.

Trong cuộc sống, có rất nhiều người con gái với những vẻ đẹp khác nhau, người thì xinh đẹp kiểu đằm thắm, mặn mà, người thì thùy mị nết na, nhưng thật khó để có 1 cái nét đậm chất Hà Thành như trên khuôn mặt vợ mình.

Đàn ông trải lòng chuyện lấy vợ đẹp 3

Với Thanh Lương, áp lực lớn nhất khi lấy vợ đẹp là làm thế nào có thể cải thiện được nhan sắc của bản thân để đứng cạnh cô ấy.

Nhiều người bảo vợ đẹp thường không khéo tay, và đó cũng là cảm giác ban đầu của mình về cô ấy. Mình cũng cho rằng một người xinh đẹp như cô ấy, kiêu sa và cá tính mạnh mẽ như cô ấy chắc cũng chỉ giỏi chăm sóc nhan sắc (cười). Nhưng sau này khi đã về sống với nhau, cô ấy mới âm thầm thể hiện là một người phụ nữ khá khéo tay và có ý thức trong công việc gia đình...

Và cũng nhiều người bảo lấy vợ đẹp thường bị áp lực, mình cũng thấy thế! Rất áp lực đấy chứ nhưng áp lực của mình là làm thế nào có thể cải thiện được nhan sắc của bản thân để đứng cạnh cô ấy (cười)".

Có quan điểm cho rằng "Đàn ông hèn mới không dám lấy vợ đẹp"

Bán thân để kiếm thêm

Unknown | 2:40:00 PM | 0 comments
Chuyện không lạ đâu nhé. Đây hoàn toàn là những tình huống có thể xảy ra trong đời sống hàng ngày, nhiều chị em, mặc dù đã có công việc ổn định, thậm chí có chồng có con rồi vẫn tính cặp bồ, làm gái để kiếm thêm thu nhập, giúp mình ăn sung mặc sướng.

Rất yêu chồng nhưng ngoại tình để moi tiền

Chị Hà, người mà tôi quen biết chính là một trường hợp như thế. Nói về chuyện làm vợ, không ai chê chị được điểm gì. Chị ăn nói nhẹ nhàng, dễ nghe, lại chiều chồng thương con hết mực. Cứ tan giờ làm là lại thấy chị dắt xe ra để vội vàng đi chợ, mua thức ăn về nấu nướng cho chồng. Nhìn vào gia đình chị, ai cũng nghĩ đó là một mái ấm hạnh phúc, một người vợ mẫu mực hết lòng vì chồng vì con.

Ai nào có ngờ, ngoài chuyện yêu chồng, chị còn yêu một người đàn ông khác cùng cơ quan. Đó là sếp của chị. Tình yêu chân thành có hay không thì không rõ, nhưng tình phí thì có hoàn toàn. Chị và người đàn ông này qua lại đã hơn 2 năm, vậy mà mối tình ấy giữ kín, chỉ có chị nói ra thì người ta mới biết. Còn ngay cả người ở công ty cũng không bao giờ biết mối quan hệ của chị.

Nhưng chị lại nói với tôi vì tôi và chị là người bạn thân lâu năm. Hỏi tại sao chị lại làm thế, chị không sợ có tội với chồng hay sao thì chị cười và nói: "Mình giống như kiểu đi lấy tiền nhà giàu chia cho người nghèo. Ông sếp của chị háo sắc, chết mê chết mệt chị. Chị cũng là gái có chồng, chẳng mất gì. Ông ta lại hứa cho chị nhiều thứ, chị hài lòng vì chị nào có yêu đương gì. Chỉ mong là lấy được tiền của ông ta mang về cho chồng, cho con. Có mất cái gì đâu em. Chỉ là cho nhau tí cảm giác lạ thôi mà".
Chị và người đàn ông này qua lại đã hơn 2 năm, vậy mà mối tình ấy giữ kín, chỉ có chị nói ra thì người ta mới biết.
Chị và người đàn ông này qua lại đã hơn 2 năm, vậy mà mối tình ấy giữ kín, chỉ có chị nói ra thì người ta mới biết.

Nghe chị nói mà tôi thấy rùng mình. Cái sự yêu chồng, chăm chồng chăm con của chị thì không ai nói khác được. Chị đúng là một người phụ nữ, một người vợ ở góc độ vợ chồng thì đáng để cho người ta học hỏi. Nhưng còn chuyện ngoại tình để kiếm thêm, tích cóp chăm cho gia đình thì thật là như chị chỉ có 1 không 2.

Hàng tháng, ngoài tiền lương, chị vẫn nhận được một khoản hậu hĩnh, coi như là tiền 'đền bù thân xác'. Chị được ông ta cho riêng một cái thẻ và có nhiều tiền trong đó, có lẽ còn gấp mấy số lương của chị hàng tháng làm ra. Và chị coi đó là chỗ dựa vật chất của mình, tha hồ thả phanh mua sắm và chăm chồng, chăm con.

Sáng công sở lịch thiệp, chiều ra đứng đường

Cái chuyện làm nghề này, nghề kia để kiếm thêm thì đầy ra với nhân viên công sở. Nhưng mà làm gái thì lại là chuyện hiếm. Chỉ hiếm thôi nhé chứ không phải là không có.

Cơ quan cô bạn tôi có một người như thế. Hôm rồi tới đón cô ấy đi cà phê, qua cái phố mà người ta hay 'vẫy'. Cô bạn tôi giật tay lại, bảo phanh gấp xe để nhìn rõ xem khuôn mặt kia có phải là bà H không. Nhìn mãi, vì lớp phấn son quá nhiều nên cô không nhận ra lắm, nhưng cứ ngờ ngợ.

Hôm sau đi làm, cô ấy gọi điện cho tôi bảo, "đúng là bà H rồi mày ạ, nay tao thấy đi đôi giày y hệt, không khác tí nào. Cái áo khoác ngoài thì không chạy đâu được mày ơi". Tôi lấy làm lạ, bà H đồng nghiệp của cô bạn thì sao đứng ở đó làm gì. Hóa ra là, bà ta làm gái để kiếm thêm tiền.



Cái nghề không đủ tiền cho chị sống, hay chị còn muốn kiếm nhiều hơn, muốn bán thân, bán xác để có được nhiều hơn nữa? (ảnh minh họa)

Chúng tôi nghĩ ra một kế để kiểm tra xem có phải đúng là cái chị H ấy không. Hôm sau, bạn tôi rủ chị ta đi cà phê nhưng chị ta bảo bận không đi được. Và chúng tôi lại làm cái công việc quen thuộc ấy, đi qua đường ấy và gọi điện thoại hỏi xem chị ta đang ở đâu. Khi thấy chị ta nhấc máy thì chúng tôi bảo là gọi nhầm.

Không vì mục đích gì, chỉ là muốn xác nhận xem đó có phải là người phụ nữ ấy không. Và đích thị không sai.

Nghĩ ra, không hiểu sao chị ta lại làm như thế. Sáng làm công sở, chiều về tranh thủ đi làm gái để kiếm thêm thu nhập. Cái nghề không đủ tiền cho chị sống, hay chị còn muốn kiếm nhiều hơn, muốn bán thân, bán xác để có được nhiều hơn nữa?

Lòng tham của con người là vậy, đôi khi không ngừng nghỉ, có rồi còn muốn có thêm, giàu rồi còn muốn giàu thêm, thậm chí làm cả việc mà lương tâm mình cảm thấy không thanh thản, việc mà xã hội cười chê.

Đó, dù sáng là nhân viên công sở, khoác lên mình bộ trang phục thật lịch lãm, nhưng chiều về đã tô son, đánh phấn đứng ở đường chờ khách. Nghĩ lại thấy thảm. Thử hỏi tại sao lại như vậy, hay tại cuộc sống quá nhiều bon chen và vụ lợi này đã đẩy con người ta tới việc phải làm những điều sai trái ấy? Âu nó cũng là một cái nghề nhưng cái nghề đó chỉ dành cho những người đã ở bước đường cùng. Còn với những người vốn là tấm gương, vốn là người được ai đó tôn trọng thì không nên tham lam mà dấn thân vào con đường tội lỗi để khi nhận ra thì đã quá muộn mạng.

"Bắt sống" người chị dâu hư hỏng

Unknown | 2:28:00 PM | 0 comments

Vừa sợ bị phát hiện, vừa háo hức xem thực hư bộ mặt thật của chị dâu thế nào, Minh đuổi theo mà tim đập thình thịch như đang xem phim hành động. Minh và người chị dâu tên Diệu được ví như hai kẻ không đội trời chung. Sống chung một nhà, ăn chung một mâm nhưng không bao giờ họ nói chuyện với nhau. Trừ khi chạm mặt trực tiếp, Minh sẽ lên tiếng chào cụt lủn cho khỏi mắc tội "vô lễ", còn lại chẳng bao giờ hai chị em hỏi han hay tâm sự bất cứ chuyện gì.

Ngay từ ngày Thao - anh trai Minh đưa người yêu về ra mắt, cả nhà đã không ưa nổi người con gái nghễu nghện trên đôi guốc cao 15cm, mặt dày cộp phấn, móng tay đỏ chót... Đó chỉ là ấn tượng không tốt về ngoại hình. Sau bữa cơm ở nhà bạn trai, Diệu càng mất điểm khi ung dung ngồi chơi trong phòng khách, mặc cho mẹ con Minh lúi húi hết soạn sửa, nấu nướng, rửa bát ở trong bếp.

Khuyên nhủ, ngăn cản không được, cuối cùng mẹ Minh (bố Minh mất sớm) vẫn phải tổ chức đám cưới cho con trai nhưng trong lòng nén tiếng thở dài thật nặng.

Đến khi về làm dâu, những ấn tượng xấu ban đầu Diệu để lại trong lòng Minh và cả gia đình chồng không hề mờ nhạt mà càng ngày càng tồi tệ hơn.

Vừa lười làm, ăn diện điệu đà, Diệu còn mắc chứng õng ẹo chồng số một. Cô làm kinh doanh cho một công ty tư nhân, trong khi Thao là công chức Nhà nước. Viện cớ chồng rảnh rỗi đi muộn về sớm, Diệu bắt Thao phải đưa đón đi làm hàng ngày. Hôm nào Thao có việc hay ốm, cô cũng không chịu tự đi xe đến công ty mà bắt xe ôm hoặc taxi đi.

Tiếng là làm dâu nhưng Diệu luôn tìm mọi cách để đùn đẩy việc nhà cho em chồng hoặc mẹ chồng. Có hôm vừa buông bát, cô đã liên tục gọi điện thoại không ngớt.

Có khi ăn xong, Diệu lại tót lên phòng với lý do "con phải làm nốt cái báo cáo gửi khách hàng không lỡ việc". Hôm khác, Diệu lại mượn lý do "con đau bụng quá" rồi ôm bụng lên phòng nằm... Cứ thế, một tuần dễ đến 5 ngày việc cơm nước, rửa bát đến tay mẹ con Minh. Hôm nào hết cớ, Diệu ưỡn ẹo đứng rửa được ít bát thì cô bắt chồng phải đứng phụ bằng được.

Minh vô cùng ngứa mắt vì bà chị dâu vừa lười, vừa nhõng nhẹo, chỉ mải mê phấn son, mua sắm trong khi anh trai cô không bao giờ chỉnh đốn. Điên tiết hơn, không ít lần cô còn nghe rõ tiếng chị dâu lả lơi với đàn ông trong điện thoại.

Sau một thời gian nhẫn nhịn lâu, Minh đã lên tiếng "vạch mặt" chị dâu: " Anh cứ chiều vợ cho lắm vào rồi có ngày bị vợ cắm sừng mà không biết đấy. Anh nhìn lại xem, mình thì khác nào nông dân cù lần suốt ngày cắm mặt vào máy tính; vợ anh thì mắt xanh mỏ đỏ gặp hết khách này khách khác. Lười chảy thây ra, chỉ được cái giả vờ với õng ẹo chồng là giỏi".

Nhưng Thao đáp lại lời góp ý của cô em gái chỉ là một "cục tức" to tướng: " Ranh con, lo mà học hành đi!".
Minh và người chị dâu tên Diệu được ví như hai kẻ không đội trời chung
Một lần, trên đường đi bộ từ bến xe bus về nhà, Minh bắt gặp Diệu bước xuống từ ô tô của một người đàn ông đỗ cách nhà không xa lắm. Nghi nghi, cô về kể ngay với mẹ. Chẳng may trong lúc cao giọng, câu chuyện đến tai Diệu. Lập tức Diệu hằm hằm bước ra: " Cô đừng có mà đơm chuyện nhá. Đừng tưởng chị im lặng rồi muốn gì nói nấy".

Sau vài vụ như thế, mẹ Minh khuyên cô nên mặc kệ vợ chồng anh chị: " Can thiệp làm gì con rồi rối nhà. Mẹ nói anh con còn chẳng nghe nữa là con".

Minh ấm ức nhưng vẫn linh cảm nhất định bà chị dâu "có vấn đề" và không nguôi ngoai ý chí phải tìm cách "bắt sống" chị dâu làm điều gì đó sai trái mới hả dạ.

Một dạo, mấy ngày liền Diệu đi lại thập thễnh vì theo lời cô nói là có cái mụn ở mắt cá chân. Minh để ý thấy chị dâu bình thường không sao nhưng hễ có người nhìn thấy là rên rỉ trông rất khổ sở, đau đớn. Biết rõ tính giả vờ của Diệu, Minh chẳng thèm hỏi han đến vết thương của chị dâu.

Đến đúng hôm chủ nhật, Thao phải đưa mẹ về quê đám cưới một người họ hàng thì Diệu kêu đau quá bảo phải đến bệnh viện chích cái mụn. Nhác thấy bóng chị dâu thập thễnh lên xe taxi, Minh vội vã lấy xe máy đuổi theo. Linh tính khiến Minh không tin bà chị dâu quen õng ẹo chồng của mình lại tự đi đến bệnh viện một mình.

Vừa sợ bị phát hiện, vừa háo hức xem thực hư bộ mặt thật của chị dâu thế nào, Minh đuổi theo mà tim đập thình thịch như đang xem phim hành động.

Chiếc taxi đi về hướng bệnh viện cách nhà khoảng 5 - 6km nhưng lại không đến thẳng viện mà rẽ vào một ngõ nhỏ gần cổng viện. Đến trước một phòng khám tư nhân rất nhỏ và hình như chẳng có khách, Diệu bước xuống xe. Cái chân đau của chị dâu cô chẳng tập tễnh như lúc ở nhà nữa, Diệu bước mạnh mẽ, vững chãi. Diệu không đi vào cửa chính phòng khám mà đi theo lối bên cạnh vào phòng phía trong cùng.

Đứng nấp vào một góc khuất, Minh nhìn rõ một người đàn ông mặc áo blouse trắng tươi cười với Diệu trước khi hai người vào trong và khép cửa phòng lại. Máu nóng trong Minh dồn lên, cô ấm ức không biết làm cách nào để đột nhập vào "hiện trường" bắt sống đôi mèo mả gà đồng, vạch mặt người chị dâu hư hỏng.

30 phút, 1 tiếng trôi qua, Minh vẫn đang ngậm cục tức vì rõ ràng cô đã tận mắt chứng kiến chị dâu làm việc mờ ám mà không thể có được bằng chứng. Nghĩ trở về tay không thì quá uổng công. Đang lúc chán nản vì không có kế sách gì, Minh thấy cánh cửa căn phòng trong cùng mở ra.

Diệu và người đàn ông áo trắng vẫn cười cười nói nói như lúc đầu nhưng có vẻ đang lưu luyến lắm. Minh nhìn rõ tay người đàn ông đặt lên mông Diệu xoa xoa, rồi lại nhéo má chị dâu. Nhanh như chớp, Minh giơ ngay chiếc điện thoại thủ sẵn ở tay chụp lại cảnh tượng đó.

Mất vài phút "chia tay", Diệu bước hẳn ra. Nhưng rồi như sực nhớ quên cái gì đó, cô quay về phía người đàn ông nói vài câu. Sau đó họ ra phía phòng khám chính, lấy bông gạc băng bó vết thương ở chân Diệu. Thì ra chị dâu đang lập "hiện trường giả" để về che mắt gia đình.

Đứng xem lại 2 - 3 bức ảnh hơi mờ và xa xa, Minh chẳng uất ức vì anh trai bị "cắm sừng" mà chỉ thấy hả hê trong lòng vì đã nắm được bằng chứng "bắt sống" người chị dâu hư hỏng để tố cáo với Thao.

Tối ấy về nhà, trước mặt chồng, mẹ chồng và em dâu, Diệu tiếp tục lê cái chân với vẻ mặt nhăn nhó ra chiều đau đớn lắm. Diệu kể đã đến bệnh viện chích chiếc mụn, giờ phải thay băng vài lần thì mới khỏi.

Trong khi Diệu nói dối không chớp mắt như thế, cô không biết rằng tấm ảnh ghi lại cảnh người đàn ông vuốt má, sờ mông cô đã được Minh gửi đến hòm thư của Thao. Có lẽ Thao chưa kịp xem nên chưa phản ứng gì...

Bạn lấy chồng xong, mất hút, trốn mừng cưới

Unknown | 3:43:00 PM | 0 comments
Đây là câu chuyện hoàn toàn thật nhé, không bịa tí nào đâu chị em ạ. Mà bịa để làm gì nhỉ vì chắc hẳn, chẳng thiếu những trường hợp bị 'cố tình quên' tiền mừng.
Tôi có cô bạn tên Liên. Ngày còn chưa lấy chồng, chúng tôi là một nhóm bạn thân, mọi người chơi với nhau trong cùng một đội, tầm hơn chục người. Đi đâu, có vụ gì tụ tập chúng tôi cũng ới nhau. Thời thanh niên, mọi thứ vui vẻ lạ thường.

Rồi một ngày, cô ấy đi lấy chồng. Đám cưới của cô bạn thật đông đúc. Dù là ai ở xa tới mấy cũng cố gắng về, vì chúng tôi vốn là những người bạn thân trong một nhóm, không về không được. Ngày ấy, tôi còn là sinh viên năm cuối trường đại học, còn chưa đi làm nên tiền cũng không có nhiều. Nhưng thấy bạn bè ở nhà đi làm hết, mừng mỗi người 500 nghìn, tôi cũng cắn răng, vay mượn và tiết kiệm để mừng cho bạn. Thế là tôi đút phong bì 500 nghìn, mừng cho hạnh phúc của bạn mình và còn về dự lễ cưới tận 2 ngày.

Thấm thoát, đã hơn 1 năm trôi qua, từ ngày lấy chồng, tôi thi thoảng có gọi điện hỏi thăm về tình hình con cái của Liên, nhưng mấy lần không thấy Liên liên lạc gì cả. Nhiều khi như thế, tôi cũng chán không muốn gọi nữa, vì bạn bè phải có đi có lại. Mình hay hỏi thăm họ thì cũng có lúc họ phải hỏi thăm mình, đó mới là lẽ thường tình, nhất là khi chúng tôi còn là bạn thân.
Ảnh minh họa
Vậy mà, hơn 1 năm qua, tôi chẳng nhận được cuộc điện thoại nào ngoài mấy cuộc điện thoại nhờ mừng cưới. Có vài lần, mấy anh bạn của tôi mời Liên dự đám cưới. Vì lấy chồng ở Hà Nội nên Liên khó về quê ăn cưới. Thì có chồng, có con thông cảm cho hoàn cảnh ấy, nhưng khi đó, Liên còn chưa con cái nên chuyện về cũng không hẳn là khó. Có khi sắp xếp cùng chồng về thăm gia đình rồi tiện đi ăn cưới cũng không sao. Một đám thì không nói làm gì chứ tới mấy đám, mà đám nào Liên cũng từ chối không dự. Chỉ một cuộc điện thoại cho tôi nhờ mừng. Mà số tiền mừng cũng chỉ tầm 300 nghìn một người.

Tôi là bạn nên hỏi sao mừng thế, vì tôi nghĩ, bạn bè đi sau có khi còn mừng 500 là ít, coi như trả lại, còn mừng hơn được thì tốt. Nhưng Liên nói, không ăn cỗ nên chỉ mừng vậy thôi. Có thể tôi hơi tủn mủn nhưng tôi đôi khi nghĩ, hay là Liên ngại về phải tham dự, phải mừng nhiều.

Điều đáng suy nghĩ hơn là đã 3 cái đám cưới Liên nhờ tôi mừng rồi, nhưng không bao giờ thấy hoàn trả tiền. Liên cũng không gọi cho tôi hỏi thăm một lần, chỉ khi nào có người mời cưới mới gọi. Tôi thấy chán và buồn. Hỏi thăm thì chẳng được câu nào. Cô cứ hẹn là hôm nào gặp rồi gửi tiền nhưng cũng mất hút, chẳng thấy đâu.

Hôm rồi, có anh bạn gọi mời cưới, vì cũng là an hem trong đám bạn thân nhưng lạ thay, không thấy Liên gọi gửi tiền mừng. Tưởng là cô nhờ ai rồi nhưng về hỏi thì ai cũng bảo không nhờ. Tôi còn định gọi điện hỏi Liên xem như nào, nhưng rồi nghĩ lại thôi, vì nhỡ đâu người ta không muốn gửi, mình lại làm khó. Xem ra, thật sự Liên đã muốn trốn tránh, muốn cắt đứt các mối quan hệ này rồi. Chuyện không gửi tiền mừng là một ví dụ cho việc này.

Bạn lấy chồng xong, mất hút, trốn mừng cưới - 2

Tôi cũng sắp lấy chồng, nhưng thiết nghĩ, có nên mời Liên hay không. (ảnh minh họa)

Dẫu biết, mỗi người mỗi cảnh, lấy chồng có người giàu, có người nghèo nhưng cách sống và trách nhiệm sống thì không nên quên. Đám cưới mình, bạn bè đã tận tình chu đáo như thế thì ít ra cũng nên đáp lại. Tôi sẽ không cho rằng Liên này nọ nếu như cô không có thái độ lạnh lùng, cả năm không gọi điện hỏi thăm chúng tôi. Tôi luôn nghĩ, Liên lấy chồng xong coi như rũ bỏ mọi mối quan hệ nên mới không thiết tha gì bạn bè, và cũng trốn luôn tiền mừng cưới.

Tôi cũng sắp lấy chồng, nhưng thiết nghĩ, có nên mời Liên hay không. Liệu hai năm qua không chơi, không gặp, không thân thiết nữa, mời Liên có dự hay không, hay là chỉ giống như một hình thức đòi nợ? Nhưng nếu không báo, khi bạn bè biết lại có cớ trách móc mình, khi đó mình lại là người mang tội. Thôi thì cứ nên nói một lời, còn họ đi hay không, đó là quyền của họ. Nếu không đi thì coi như mọi thứ đã chấm hết rồi, tình bạn bao nhiêu năm cũng tan biến như bọt bèo, vì âu nó cũng là cái chuyện thường ở đời, 'xa mặt cách lòng' mà thôi.

Đổi đời nhờ "trao trinh" đúng chỗ

Unknown | 3:39:00 PM | 0 comments
Không phải lúc nào trao trinh tiết cho chồng cũng tốt, chữ Trinh đáng giá ngàn vàng, đừng phí phạm
Tôi đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời.
Chỉ còn hơn 1 tháng nữa là tôi cưới. Đó là một người đàn ông yêu thương tôi và gia đình anh ấy cũng rất ưng khi kiếm được một người vợ như tôi. Mọi thứ đều ủng hộ tôi dù cho tôi là...một người đàn bà không còn trong trắng, trinh tiết khi lấy chồng.
Đổi đời nhờ

Tôi chấp nhận trao sự trong trắng của mình cho một người đàn ông có vợ
Tôi đã đọc những lời tâm sự và cũng biết nhiều cô gái rơi vào hoàn cảnh cực khổ chỉ vì trót đánh mất cái ngàn vàng trước khi lấy chồng. Nhưng tôi không nằm trong số đó. Thực ra tôi nghĩ cũng không phải mình may mắn mà vì tôi biết cách tính toán cho cuộc đời mình. Phụ nữ đôi khi cần phải khôn ngoan một chút, đừng để uổng phí "cái ngàn vàng" của mình một cách vô ích.

Thực ra nếu nói là "mất trinh" trước khi lấy chồng thì không hẳn đúng với câu chuyện của tôi. Tôi không mất mà chủ động "sử dụng" nó để tặng cho một người. Nhưng tôi không phải là cô gái mới lớn, non nớt tình trường chỉ nghe vài lời ngon ngọt của một kẻ Sở Khanh mà đã sẵn sàng "cho không" hắn để rồi khi hắn phụ bạc thì trắng tay. Tôi biết ai là người mình nên dành điều quý giá đó và khi tôi "cho đi" tôi đã tính đến cái tôi được "nhận về".

Ngày mới lớn lên, tôi cũng như rất nhiều cô gái khác luôn răn mình phải giữ cho được sự trinh trắng của đời con gái, sẽ dành nó cho người chồng sau này của mình. Nhưng rồi cuộc sống với nhiều va vấp, với những cảnh đời bất hạnh hiện ra trước mắt tôi mới nhận ra mình sai lầm. Chị gái tôi, một người con gái vừa hiền, vừa ngoan, giữ gìn phẩm giá tới tận ngày lấy chồng, trao cho chồng sự trắng trong, ấy vậy mà vẫn khổ. Anh ta khinh chị tôi nghèo, khi nhìn chị tôi đi lấy chồng không có của hồi môn gì ngoài cái "ngàn vàng" danh nghĩa. Nỗi cơ cực ấy khiến tôi tự hỏi mình rằng, giữ trinh tiết để trao cho chồng liệu có đáng hay không? Nếu một người chồng yêu mình thực sự thì không cần tới trinh tiết anh ta cũng vẫn yêu mình. Vậy thì không lí gì phải để cái "trinh tiết" ấy tiêu tan đi một cách phí hoài.



Năm tôi 20 tuổi, tôi có yêu một người và anh ấy cũng chính là chồng tôi bây giờ. Nhưng rồi tình yêu đẹp tuổi mới lớn đó phải tạm gác lại vì điều kiện kinh tế của hai đứa quá khó khăn. Tôi lên thành phố học và làm việc. Đó cũng là thời điểm tôi gác mối quan hệ đó lại để lo cho mình một cuộc sống ổn định, khấm khá. Chỉ có cách đó tôi mới có thể hạnh phúc được.

Tôi gặp người đàn ông có vợ ấy trong một lần rất tình cờ. Thế rồi có lẽ vì ngoại hình bắt mắt, ưa nhìn cộng với dáng vẻ non tơ của tôi đã khiến anh ấy ấn tượng. Anh chủ động làm quen với tôi và chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Khi chúng tôi đi sâu hơn vào mối quan hệ đó, anh cũng thú thật với tôi là đã có vợ và chán cảnh sống vợ chồng vì trước đây vợ đã từng chung chạ. Anh nói tiền anh không thiếu nhưng lòng anh không bao giờ nguôi ngoai cái nỗi nhục cả đời chưa từng một lần biết đến cảm giác được là người đàn ông đầu tiên trong đời một cô gái. Anh buồn vì điều đó nhưng bao nhiêu năm qua anh chưa từng phản bội vợ anh. Bởi lẽ những người anh gặp cũng toàn kẻ đã "nhúng chàm" rồi nên anh không muốn vì điều đó cũng đâu có khác gì vợ anh.

Nghe anh nói tôi phần vì thương anh, phần cũng muốn cuộc sống của mình được khấm khá lên nên đã chia sẻ với anh suy nghĩ thật của mình. Tôi sẽ trao cho anh tất cả những gì anh mong muốn. Bù lại, anh hãy lo lắng cho cuộc sống của tôi trong những năm tháng tôi ăn học. Đó cũng coi như một sự bù đắp, một sự công bằng cho thứ quý giá mà tôi tặng anh. Chỉ đợi có thế, anh sẵn sàng làm mọi điều cho tôi, chỉ cần từ nay, tôi thành "Người tình bé nhỏ" của riêng anh.

Hơn 3 năm ăn học trên thành phố, cuộc sống của tôi đã đổi khác rất nhiều. Anh mua cho tôi một căn nhà chung cư, sắm cho tôi mọi thứ tiện nghi mà tôi thích. Và đó là điểm để mỗi khi rảnh rỗi anh lại ghé qua để cùng tôi. Tôi ngoan ngoãn khi ở bên anh, chia sẻ cùng anh mọi điều và tuyệt nhiên không bao giờ đòi hỏi hay làm phiền cuộc sống của anh. Vì thế hạnh phúc gia đình anh vẫn luôn luôn được bảo toàn. Tôi biết, mối quan hệ này của tôi và anh sẽ không thể đi đến đâu vì người như anh sẽ không bao giờ bỏ vợ để lấy tôi. Thậm chí ngay cả khi anh có làm thế tôi cũng không muốn vì quá khó khăn cho tôi khi làm vợ anh. Tôi hài lòng với vai trò người tình, cho tới khi nào chúng tôi không thể đồng hành bên nhau được nữa thì đường ai nấy đi, không can dự, không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của người kia...


Tôi vẫn hạnh phúc dù không còn trong trắng

Hơn ba năm cặp với anh, hơn 3 năm sau khi dâng hiến đời con gái, tôi cũng có chút của nả cho riêng mình. Cuộc sống của tôi thoải mái và sung túc hơn, tôi cũng đã giúp được gia đình của mình rất nhiều. Đó cũng là lúc tôi muốn quay về tìm cho mình một tấm chồng, tìm cho mình một tổ ấm. Cũng thời điểm đó vợ anh bắt đầu sinh nghi chuyện anh có "người ngoài" nên tôi và anh quyết định dừng lại. Tôi nghĩ 3 năm cũng đã là quá đủ cho một cuộc tình hờ. Và dừng lại là đúng lúc.

Tôi gặp lại người tôi yêu năm xưa ở quê. Anh ấy cũng vẫn còn độc thân. Thực ra sau khi chúng tôi gián đoạn tình cảm một thời gian, anh cũng yêu nhiều người nhưng chẳng mối tình nào đi đến đích. Khi gặp lại tôi, tình cảm năm xưa trỗi dậy nên chúng tôi nhanh chóng quay lại với nhau. Tôi không giấu diếm anh chuyện tôi không còn trong trắng. Tôi cũng nói rằng đó là do tôi dại dột yêu một người và bị hắn ta lừa. Anh tha thứ cho tôi vì dù sao chuyện đó cũng không quá quan trọng với anh. Thực ra, tôi biết, anh cũng cân nhắc trước sau vì tôi giờ có công việc ổn định, có chút vốn liếng. Anh lấy tôi là hai vợ chồng có nhà trên thành phố ở luôn. Vả lại, chuyện trinh tiết anh cũng đã từng biết khi yêu những cô gái ngây thơ khác rồi. Cái quan trọng bây giờ là anh cần một người vợ, một người vợ đủ những yếu tố để đảm bảo cho hôn nhân hạnh phúc. Và giờ đây, chúng tôi đang chuẩn bị cưới.

Tôi đã tiến tới với hạnh phúc bằng một chặng đường như thế. Tôi nghĩ đôi khi dành tất cả cho chồng sau này không hẳn là tốt. Giữ cái ngàn vàng để tặng chồng trong khi chẳng có gì trong tay rồi bị anh ta coi thường thì phải chăng là quá uổng phí? Nhưng nếu dại dột trao đi đời con gái vì những kẻ ất ơ để rồi mất tất cả thì quá ngu ngốc. Vì "chữ Trinh đáng giá ngàn vàng", vì thế đừng để nó trôi qua một cách phí phạm.

Nát đêm tân hôn vì vợ làm đẹp... vùng 'nhạy cảm'

Unknown | 3:37:00 PM | 0 comments
Đêm tân hôn vốn là đêm đánh dấu cho quãng thời gian dài hạnh phúc của đôi trẻ. Tuy vậy, chỉ vì 'cô bé' của tôi không tóc, mà nảy sinh bao vấn đề....
Bước qua đêm tân hôn, thay vì hạnh phúc và vui sướng như những cô dâu khác, tôi lặng lẽ ngồi một mình trầm tư. Tâm sự thầm kín trong lòng chẳng dám thổ lộ cùng ai, tôi lại lên mạng và viết những dòng chia sẻ, mong tìm được sự đồng cảm.

Năm nay tôi 23 tuổi, tốt nghiệp năm trước, năm sau có việc làm ổn định là tôi cưới chồng luôn. Tôi mới quen anh được tầm nửa năm nay, anh đã 29 tuổi, hai người xác định đến với nhau nghiêm túc, nên đám cưới cũng mau chóng diễn ra.


Đêm tân hôn vốn là đêm ân ái đầu tiên để đánh dấu cho quãng thời gian dài hạnh phúc của đôi trẻ.

Tôi yêu anh thực sự, yêu từ vóc dáng cao gầy, yêu khuôn mặt thanh tú và đôi mắt rất sâu của anh. Nhiều người nói anh quá khắt khe, nghiêm khắc, truyền thống và đòi hỏi người khác... sẽ không phù hợp với đứa con gái cá tính như tôi. Nhưng tôi mặc, đã yêu là cưới!

Đêm tân hôn, tôi cũng run rẩy, cũng mơ mộng về một đêm tuyệt vời khi 2 hòa thành 1. Nhưng trái lại với mong ước của tôi, đêm ác mộng đã diễn ra.

Khi nhìn thấy cô bé của tôi, anh vùng dậy bật điện. Tôi đã cạo sạch lông trước khi ngày cưới, cô bạn tôi nói chồng nó luôn kêu ca về vùng rừng rậm, vì vậy, nên cạo sạch trước khi cưới. Tôi cũng đi spa uy tín để xăm hình một con bướm nhỏ ở phía trên cô bé.

Tôi vẫn nghĩ rằng mình đã có một món quà bất ngờ tặng chồng. Nhưng không, anh trừng mắt nhìn tôi với cái nhìn ghê tởm. Tôi chết lặng người sau cái nhìn ấy, anh buông ra những lời lẽ mạt sát tôi thật kinh khủng...

Anh nói, chỉ có gái làng chơi mới làm việc này, chỉ có gái mất trinh mới đi xăm vào vùng kín, để cho trai nó nhìn. Tôi đã thuyết phục anh rằng em chưa hề quan hệ với bất cứ chàng trai nào, em thề, nhưng anh vẫn không tin.

Tôi ôm lấy anh, nhưng anh gạt phắt tay tôi ra. Anh muốn cái đó phải là của anh, muốn làm gì cũng phải hỏi ý kiến anh...

Thực sự tôi thấy mình chẳng làm gì sai trái cả, chỉ là chồng tôi cổ hủ quá! Vậy mà giờ này, anh vẫn giữ quan điểm và thái độ lạnh nhạt đối với tôi, khiến tôi vừa buồn vừa giận.

Tôi cũng chưa biết sẽ phải đối mặt với anh trong những ngày tiếp theo thế nào nữa, nhưng các bạn trẻ sắp lên xe hoa cũng lưu ý chuyện này, đừng mắc sai lầm giống tôi nhé!

Chồng và vết son môi trên lưng áo

Unknown | 3:25:00 PM | 0 comments
Chị Hằng lấy anh Thắng đã được ngót nghét 10 năm trời. Trước chị xinh đẹp, lộng lẫy bao nhiêu thì giờ vẫn vậy. Dù là mẹ của 3 đứa con xinh đẹp, ngoan ngoãn nhưng gần như không ai tìm ra vết tích tuổi tác trên gương mặt trẻ trung, đằm thắm của chị.

Hiện tại, anh chị là chủ của chuỗi nhà hàng ăn có tiếng của miền Bắc. Nhìn cả hai lúc nào cũng quần là áo lượt, đi ô tô xịn, ai cũng phải thầm ghen tị. Người ta thường nói: " Được gì mà được cả đôi", " Đúng là trai anh hùng, gái thuyền quyên".

Thế nhưng đằng sau gương mặt đẹp, những nụ cười mãn nguyện của chị ẩn chứa biết bao nỗi xót xa, thất vọng vô bờ bến về anh - người chồng đánh kính một thời của chị.

Để gây dựng được sự nghiệp như ngày hôm nay, chị là người đã cùng anh ra sống vào chết, trải qua biết bao biến cố của cuộc sống, bao lần làm ăn thua lỗ, bao thời điểm cơ cực, khó khăn.

Thời trẻ, chị từng là ngôi sao mơ ước, người tình lý tưởng của biết bao chàng trai. Chị vừa có học thức, vừa xinh đẹp, lại xuất thân trong một gia đình giàu có. Bởi thế, rất nhiều người đã săn đuổi chị và mong nhận được cái gật đầu của chị.

Lòng đau đớn, khóc cạn nước mắt, nhìn con cười mà lòng chị như có ai đâm
Chị gặp anh khi cả hai là sinh viên đại học. Trái ngược với chị, ngày đó anh nghèo đến nỗi xe đạp chẳng có mà đi, ngày ngày đi bộ đến trường, thuê một căn hộ chật hẹp và ẩm thấp để ở, bữa sáng hôm nhịn đói, hôm có ổ bánh mì không.

Dù là chàng trai quê mùa nhưng bù lại, anh Thắng rất giàu ý chí, nghị lực. Anh không quản ngại khó khăn mà luôn cố gắng học hành. Đó là điểm khác biệt lớn nhất mà chị nhận thấy ở anh so với những người con trai khác. Và cũng chính sự khác biệt này đã khiến chị từ thương cảm đến quý mến anh.

Rồi sự rụt rè, ngại ngùng của anh khi bắt chuyện khiến chị thấy thú vị. Anh chị đều học giỏi, cả hai - người đứng nhất, người đứng nhì lớp. Càng nói chuyện với anh, chị càng thấy quý mến anh. Cả hai yêu nhau lúc nào không hay.

Ngày anh ra mắt gia đình chị có lẽ là anh sẽ chẳng bao giờ quên được. Bố mẹ chị tỏ rõ thái độ không bằng lòng, nhưng bằng tình yêu của cả hai, anh chị đã vượt qua sóng gió đầu tiên trong câu chuyện tình của mình.

Trái lời bố mẹ, chị chấp nhận cưới anh và không được sự hậu thuẫn nào của gia đình. Sau khi cưới, hạnh phúc không được bao lâu thì vợ chồng chị đối diện với sự cố kinh tế, khiến công ty mới ra đời đã sụp đổ. Có một chút vốn trong tay, chỉ một thời gian vợ chồng chị đã chứng kiến nó tan tành mây khói.

Giữa lúc đó, anh thầm cảm ơn chị bởi chị không một câu cằn nhằn, chê trách anh. Chị cứ nhẹ nhàng, đi bên anh như thế, động viên và giúp anh mọi việc có thể.

Từ con số 0, chị cùng anh gây dựng lại và nhanh chóng, hàng ăn nhỏ của anh chị đã chinh phục được thực khách khó tính nhất. Rồi từ 1, anh chỉ mở rộng ra làm nhiều nhà hàng.

Biết bao lần đứng trước sự thất bại trong kinh doanh, vấp ngã dường như trắng tay nhưng anh Thắng đều gượng dậy được và anh cũng phải khẳng định, công lớn là nhờ chị.

Không những nhẹ nhàng, chị còn biết đứng sau, giúp đỡ, động viên chồng. Có những đối tác cực khó với anh nhưng dưới tay chị, mọi việc lại xuôi chèo mát mái.

Sau 10 năm chung sống, khi con cái đã dần khôn lớn, biết ý thức với việc chăm sóc sức khỏe của bản thân, với việc học; khi công việc đã đi vào guồng quay, tiền đẻ ra tiền... lúc mà chị nghĩ anh chị hiện tại chỉ cần tận hưởng cuộc sống, ấy vậy mà một "hung tin" đã khiến chị chếnh choáng.

Dù khiêm tốn nhưng chị đủ tự tin khi đứng trước anh bởi chị là người phụ nữ xinh đẹp, yêu bản thân và biết cách chăm sóc bản thân mình. Vậy mà một lần tình cờ chị thấy vết son môi trên lưng áo chồng. Thực ra lúc ấy chị không bận tâm lắm, chị cho rằng đây là một trò đùa quái ác của một ai đó. Nhưng khi chị thấy trên xe ô tô chồng xuất hiện một chiếc quần lót phụ nữ thì chị buộc lòng phải đặt câu hỏi: " Chuyện gì đây?".

Làm cùng công ty, lịch trình của chồng chị nắm như lòng bàn tay nhưng chị chưa từng theo dõi chồng, đơn giản, đó là bởi niềm tin chồng trong chị quá lớn.

Thế nhưng khi niềm tin bị lung lay, chỉ cần chị để ý một chút, chị nhận ra anh đang dùng thời gian của mình vào những việc lạ.

Anh hay đi xa để tiếp đãi khách hàng, tìm kiếm bạn hàng, địa điểm cho khu ăn uống mới. Và điểm chung là, đi tới đâu, sáng hay đêm, tối, Thảo - cô thư ký mới tuyển cũng đều đi cùng.

Dù biết người mình nên nói đầu tiên là chồng nhưng chị vẫn muốn gặp Thảo để xác nhận xem cô gái đó có thực sự liên quan đến vết son môi và chiếc quần kia không.

Gặp Thảo, chị cũng phải bất ngờ về sự "ăn chơi, đổi đời" quá nhanh của cô gái. Trước Thảo rất đỗi bình thường, thái độ ngoan ngoãn cầu tiến. Nhưng sau một thời gian ngắn, Thảo lột xác đến chóng mặt. Chị tự cười mình vì sao mình quá đỗi vô tâm, không để ý đến điều này.

Nhờ ăn mặc, Thảo xinh hơn, sexy hơn trong những bộ đồ ngắn cũn, hở hang khoe trọn được cặp chân thon và bộ ngực tròn của mình.

Đi thẳng vào vấn đề, chị Hằng hỏi luôn mối quan hệ của Thảo và chồng. Trái ngược với dự đoán của chị, Thảo cười đắc thắng: " Chị về hỏi chồng, sao lại hỏi em? Em chẳng có tội tình gì, chỉ có lỗi là đẹp khiến chồng chị thích?".

Nghe đến đây, người đàn bà từng trải như chị đã hiểu vấn đề. Chị đứng dậy bỏ về. Lòng đau đớn, khóc cạn nước mắt, nhìn con cười mà lòng chị như có ai đâm.

Nhưng chị im lặng 100% với chồng. Chị biết cuộc gặp gỡ đó, anh sẽ biết, chị vẫn chọn cách im lặng và chờ đợi phản ứng từ anh.

Đúng như dự đoán của chị, sau hơn 2 ngày, chồng chị có chủ động nói về điều này. Chị có đau đớn nhưng đủ mạnh mẽ nói để anh phải hiểu rằng: " Nếu còn yêu thương tổ ấm của mình, anh hãy sớm 'quay đầu' và em sẽ coi như không có chuyện gì! Còn ngược lại, tùy anh! Em sẽ luôn tôn trọng anh, quyết định của anh".

Trước thái độ của chị, nhìn sự cao thượng, bao dung của chị, anh nhớ lại quãng thời gian sống bên nhau, chị đã khổ sở vất vả hy sinh vì gia đình thế nào... Anh nói trong nghẹn đắng, cầu xin chị tha thứ bởi anh biết sẽ chẳng còn ai yêu và hiểu anh như chị.

Không dám chia tay người tình vũ phu

Unknown | 3:16:00 PM | 0 comments
Không chịu được cuộc sống tủi nhục, tôi xếp quần áo ra đi thì bị anh ta dọa dẫm...
Hiện tại, tôi thực sự không biết phải làm sao để thoát khỏi cuộc sống địa ngục của mình.
Tôi và bạn trai đã chung sống như vợ chồng suốt 5 năm nay. Mặc dù khi mới yêu nhau được 5 tháng, tôi có biết anh ấy nghiện nhưng vẫn cam chịu sống chung cùng anh ấy. Từ đó trở đi, cứ mỗi lần thiếu tiền, hết thuốc, anh lại đánh đập, dọa dẫm tôi. Tôi sống cuộc sống "già nhân ngãi non vợ chồng" với anh chẳng khác gì sống ở địa ngục.

Tôi thực sự rất khổ tâm, không chỉ bị anh hành hạ về thể xác mà còn bị anh ta đầy đọa về tinh thần, khiến tôi không thể tự giải thoát cho bản thân mình. Có lần không chịu đựng được đau đớn, tủi nhục, tôi đã xếp quần áo ra đi và nói lời chia tay. Nhưng anh ta nhất quyết không cho tôi đi và dọa dẫm: " Nếu cô ra khỏi đây, tôi sẽ giết cả cô và gia đình cô đấy! Đừng có mà làm càn".
Tôi không biết phải làm sao để giải thoát cho bản thân mình
Tôi không biết phải làm sao để giải thoát cho bản thân mình
Vì sợ hãi, tôi đã phải sống với anh ta trong suốt 5 năm ròng rã ấy. Giờ đây, anh ta đã được chính quyền địa phương gửi đi cai nghiện. Cuộc sống không có anh ta bên cạnh, tôi rất thích thú vì được sống tự do, tâm hồn lúc nào cũng nhẹ nhõm... Tôi có thể làm được bất cứ việc gì theo sở thích của mình mà không lo sợ bị dằn vặt, đánh đập bởi những đòn roi của anh ta nữa.

Đang được tận hưởng cuộc sống vui vẻ... nhưng trong lòng tôi không khỏi lo lắng cho tương lai phía trước. Tôi sợ khi anh ta ra trại, tôi lại phải tiếp tục chung sống với anh ta, bắt đầu lại một cuộc sống địa ngục, tối tăm, đầy đau khổ. Cứ nghĩ đến cảnh đó, tôi thực sự không còn niềm tin để tiếp tục sống nữa!

Các bạn ạ! Bây giờ tôi phải làm sao để giải thoát cho bản thân mình? Làm sao để tôi có thể ra đi trong thanh thản mà anh ta không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người thân, gia đình tôi? Tôi thực sự rất muốn thoát khỏi cuộc sống tủi nhục này... nhưng vẫn chưa tìm được hướng đi đúng đắn nhất cho bản thân mình!

Rất mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên để giúp tôi thoát khỏi hoàn cảnh này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

Bố cắn lưỡi tự tử vì em yêu dượng

Unknown | 3:12:00 PM | 0 comments
Người đàn ông em yêu là chồng của người dì quá cố.Vì chuyện này mà mẹ em nhiều lần ngất lịm, còn bố cắn lưỡi tự tử.

Em sinh ra trong một gia đình không khá giả ở Hà Tĩnh, nhưng bố mẹ cũng cố gắng làm việc vất vả để nuôi 4 chị em ăn học. Em là con thứ hai trong gia đình và được học hành đầy đủ nhất. Năm em tốt nghiệp cấp 3 xong, thi đại học không đỗ và em đi học cao đẳng ở Nghệ An. Học đến năm thứ hai thì em chuyển đến ở nhà dì dượng.

Nhà dì dượng cũng bình thường. Dì và mẹ em là chị em con cô con cậu. Lúc em đến ở thì dì đã đi Đức xuất khẩu lao động. Và em vẫn vô tư ở, đi học rồi về thì giúp đỡ dượng và 2 em con gái của dượng.

Rồi đến một ngày, vì dì mang trọng bệnh nên đã qua đời ở nước bạn, sau đó dượng và 2 em đã sang Đức để đưa hài cốt của dì về.
Ảnh minh họa
Và dần dần dượng có tình cảm với em. Lúc đầu em không biết vì không hay để ý, nhưng sau đó thì có tình cảm với dượng lúc nào không biết. Em vẫn biết rằng một người con gái xuất hiện trong đời anh ta trong lúc họ đang thiếu thốn tình cảm của vợ và đặc biệt là thêm cú sốc mất người thân, trong nhà thêm người thì đỡ buồn. 2 đứa con gái của dượng (một học đại học năm nhất, một học lớp 6) coi em như người trong nhà nên cũng rất quý em.

Khi bố mẹ em biết chuyện giữa em và dượng thì phản đối cực gay gắt và quyết liệt. Nhưng gia đình anh ấy thì cho rằng đó là chuyện tốt và vun đắp cho hai đứa.

Về phía gia đình em, bố mẹ bắt em dọn ra ngoài ở, không được liên hệ với dượng nữa. Em vẫn dọn ra ngoài ở nhưng sau đó thì trở lại ở trong nhà anh ấy nhưng bố mẹ không biết. Sau này mẹ biết em quay lại nhưng nói em không nghe, mẹ rất buồn, mỗi khi nói về chuyện này là mẹ lại bị ngất lịm đi.

Lần gần đây nhất bố biết em đang ở trong nhà dượng thì nổi khùng lên. Đêm đó thì bố bức xúc và cảm thấy nhục nhã quá nên cắn lưỡi để tự tử nhưng may có mẹ và em gái, vì hôm đó em đang ở Nghệ An nên biết qua lời kể của mẹ thôi. Em cũng không biết là bố có làm vậy thật không nữa. Và bây giờ em vẫn đi làm ở Nghệ An nhưng sáng đi tối lại về nhà bố mẹ để bố mẹ yên tâm.

Em biết bố mẹ phản đối như vậy là vì thương con, là phận con gái mà lấy người đã có vợ con thì sẽ thiệt thân cho em, hơn nữa cũng vì sợ nhục nhã, muối mặt với bà con hàng xóm láng giềng (vì định kiến xã hội) nên bố mẹ phản đối và cho rằng đó là loạn luân, mặc dù gì không phải em ruột của mẹ nhưng mẹ coi như em gái.

Không biết mối tình của em và dượng có sai trái hay không, có trái quy định pháp luật hay không? Hay quá mù quáng và si tình không?