Showing posts with label nhật-bản. Show all posts
Showing posts with label nhật-bản. Show all posts

Vợ nọ bồ kia trong giới chính khách, ở Nhật rất sẵn, điển hình là tân Chủ tịch Tokyo hiện nay

Unknown | 9:30:00 AM | 0 comments
ますぞえ要一
Tân Chủ tịch Tokyo Masuzoe
Hồi trước, lúc ở lâu dài trong thị trấn, tôi hay qua chơi cửa hàng chuyển phát sữa tươi của anh Min (tên quen gọi). Min là fan của một chính khách vốn xuất thân quê anh, lúc ấy đang là Tổng thư kí của Đảng Tự do Dân chủ. Bấy giờ, Tự do Dân chủ đang là đảng cầm quyền.

Tôi hỏi vì sao mà khoái ông ấy, thì Min bảo: lão là đàn anh cùng trường trung học với mình, nhưng cái đầu của lão quá tuyệt ! Mình mà có được một phần ba cái đầu của lão thì đã sống khỏe, khỏi phải làm nghề chuyển phát sữa trong cái thị trấn lìu tìu này.

Chữ "lão" là tôi dịch thoáng cho vui. Chứ thực ra, Min luôn dùng chữ sensei (thầy, quí thầy) đối với chính khách đó.

Thế rồi một dạo, báo chí lùm xùm chuyện "vợ bé" với "vợ bé nữa" được "tàng trữ" từ nhiều năm, của nhà chính khách là thần tượng của anh Min. Tôi lại hỏi Min. Thì Min trả lời rất thản nhiên: "Những người giỏi ấy mà, họ phải thỏa mãn cái món ấy, thì đầu mới không bị nổ tung ra". 

Ý của Min: chính khách là người lo toan việc lớn, người ta khoái hay không khoái anh là bởi anh có hay không có năng lực làm việc lớn, còn mấy chuyện bồ nhí bồ nhiếc chỉ là thứ râu ria không đáng bận tâm. Đừng vi phạm pháp luật là được.

Đại ý tinh thần của quốc dân Nhật là vậy. Bình dị và dễ hiểu như Min. Mà cũng bởi có quốc dân như vậy, thì vừa rồi, bác Masuzoe - một chính khách nổi tiếng trăng hoa - mới lên được chức Chủ tịch Tokyo. 


Theo tin của báo chí Nhật, bác Masuzoe hiện có 5 con sau 3 lần kết hôn (đúng là 3 lần cưới và 2 lần li hôn). Trong 5 con, có 2 người là con ngoài giá thú (tức ngoài 3 bà có đăng kí). Thêm nữa, 2 người đó không phải của một bà, mà là của hai bà khác nhau.

Vì lí do trên, có lúc, phía chính giới đã có người lên tiếng: có nên ủng hộ cho ông Masuzoe hay không, vì ông ấy chưa làm tốt nghĩa vụ ở việc chi trả tiền bồi thường và tiền phụ dưỡng đối với con ngoài giá thú. Tuy nhiên, người dân Tokyo mới đây đã bỏ phiếu, để bác Masuzoe trở thành tân Chủ tịch (thay cho ông Inose - một nhà văn; và tiền nhiệm của ông Inose là ông Ishihara - cũng là một nhà văn; tức liên tiếp 2 nhà văn đã là Chủ tịch Tokyo).

---



LƯU TƯ LIỆU


類い稀な男性的魅力を持つ舛添要一氏 結婚3回で子供は5人

2014.01.15 07:00

http://web.archive.org/web/20140217071624/http://www.news-postseven.com/archives/20140115_235804.html
首都の顔を決める都知事選挙。有力候補の一人と見られているのが無所属での出馬を表明した舛添要一・元厚労相(65)だ。実は舛添氏、類い稀な男性的魅力を持っているようで、「永田町イチの艶福家」として知られているのだ。
 舛添氏の最初の結婚は1978年、相手はフランス人女性だった。出会いは、舛添氏が東大法学部政治学科を卒業後、パリ大学研究所やジュネーブ高等国際問題研究所の研究員を歴任したヨーロッパ留学中のことだった。帰国後の1979年、舛添氏は31歳の若さで東大教養学部の助教授に就任。だが、プライベートも順風満帆とはいかず、1981年に破局を迎えている。
 1986年に再婚した相手はというと、いまや政治家として全国区の知名度がある片山さつき・参院議員だ。片山氏は大蔵省(現・財務省)入省後、フランス国立行政学院に留学。帰国後の27歳の時、東大助教授の舛添氏とお見合い結婚した。結婚当時は“ミス大蔵省”との呼び声も高く、後に女性初の主計官も務めた。そんな片山氏は結婚生活について、最近のインタビューでこう振り返っている。
<舛添さんと結婚したことがそもそも間違いであったと思います。愛のない結婚をしてはいけないということ。私の人生における大変大きな間違いだった>(『婦人公論』2013年2月22日号)
 そう振り返る結婚生活はわずか2年3か月で終わりを告げる。離婚の理由を片山氏はこう打ち明けている。
<慌しく始まった結婚生活でしたが、「平穏」だったのは最初の数週間だけ。「遅く帰ってきやがって!」突然、彼は怒鳴り始めたんです>(『週刊新潮』2010年5月6・13日号)
 一旦怒り始めると、舛添氏は怒鳴る、手当たり次第にモノを投げつける、そして、ある時にはいくつものサバイバルナイフを片山氏の目の前にズラーッと並べたこともあったという。
<彼は、ナイフの収集が趣味だったんです。しかも、そのうちの一つの刃先を私に向けたことまであります。(中略)結局、結婚から3か月ほどで、弁護士に離婚を相談しました。すると、弁護士の調査で彼には愛人が、そして彼女が妊娠中であることも分かった>(同前)
次のページへ

Vợ nọ bồ kia trong giới chính khách, ở Nhật rất sẵn, điển hình là tân Chủ tịch Tokyo hiện nay

Unknown | 9:30:00 AM | 0 comments
Hồi trước, lúc ở lâu dài trong thị trấn, tôi hay qua chơi cửa hàng chuyển phát sữa tươi của anh Min (tên quen gọi). Min là fan của một chính khách vốn xuất thân quê anh, lúc ấy đang là Tổng thư kí của Đảng Tự do Dân chủ. Bấy giờ, Tự do Dân chủ đang là đảng cầm quyền.

Tôi hỏi vì sao mà khoái ông ấy, thì Min bảo: lão là đàn anh cùng trường trung học với mình, nhưng cái đầu của lão quá tuyệt ! Mình mà có được một phần ba cái đầu của lão thì đã sống khỏe, khỏi phải làm nghề chuyển phát sữa trong cái thị trấn lìu tìu này.

Chữ "lão" là tôi dịch thoáng cho vui. Chứ thực ra, Min luôn dùng chữ sensei (thầy, quí thầy) đối với chính khách đó.

Thế rồi một dạo, báo chí lùm xùm chuyện "vợ bé" với "vợ bé nữa" được "tàng trữ" từ nhiều năm, của nhà chính khách là thần tượng của anh Min. Tôi lại hỏi Min. Thì Min trả lời rất thản nhiên: "Những người giỏi ấy mà, họ phải thỏa mãn cái món ấy, thì đầu mới không bị nổ tung ra". 

Ý của Min: chính khách là người lo toan việc lớn, người ta khoái hay không khoái anh là bởi anh có hay không có năng lực làm việc lớn, còn mấy chuyện bồ nhí bồ nhiếc chỉ là thứ râu ria không đáng bận tâm. Đừng vi phạm pháp luật là được.


ますぞえ要一
Tân Chủ tịch Tokyo Masuzoe

Đại ý tinh thần của quốc dân Nhật là vậy. Bình dị và dễ hiểu như Min. Mà cũng bởi có quốc dân như vậy, thì vừa rồi, bác Masuzoe - một chính khách nổi tiếng trăng hoa - mới lên được chức Chủ tịch Tokyo. 


Đang viết


---



LƯU TƯ LIỆU


類い稀な男性的魅力を持つ舛添要一氏 結婚3回で子供は5人

2014.01.15 07:00

http://web.archive.org/web/20140217071624/http://www.news-postseven.com/archives/20140115_235804.html
首都の顔を決める都知事選挙。有力候補の一人と見られているのが無所属での出馬を表明した舛添要一・元厚労相(65)だ。実は舛添氏、類い稀な男性的魅力を持っているようで、「永田町イチの艶福家」として知られているのだ。
 舛添氏の最初の結婚は1978年、相手はフランス人女性だった。出会いは、舛添氏が東大法学部政治学科を卒業後、パリ大学研究所やジュネーブ高等国際問題研究所の研究員を歴任したヨーロッパ留学中のことだった。帰国後の1979年、舛添氏は31歳の若さで東大教養学部の助教授に就任。だが、プライベートも順風満帆とはいかず、1981年に破局を迎えている。
 1986年に再婚した相手はというと、いまや政治家として全国区の知名度がある片山さつき・参院議員だ。片山氏は大蔵省(現・財務省)入省後、フランス国立行政学院に留学。帰国後の27歳の時、東大助教授の舛添氏とお見合い結婚した。結婚当時は“ミス大蔵省”との呼び声も高く、後に女性初の主計官も務めた。そんな片山氏は結婚生活について、最近のインタビューでこう振り返っている。
<舛添さんと結婚したことがそもそも間違いであったと思います。愛のない結婚をしてはいけないということ。私の人生における大変大きな間違いだった>(『婦人公論』2013年2月22日号)
 そう振り返る結婚生活はわずか2年3か月で終わりを告げる。離婚の理由を片山氏はこう打ち明けている。
<慌しく始まった結婚生活でしたが、「平穏」だったのは最初の数週間だけ。「遅く帰ってきやがって!」突然、彼は怒鳴り始めたんです>(『週刊新潮』2010年5月6・13日号)
 一旦怒り始めると、舛添氏は怒鳴る、手当たり次第にモノを投げつける、そして、ある時にはいくつものサバイバルナイフを片山氏の目の前にズラーッと並べたこともあったという。
<彼は、ナイフの収集が趣味だったんです。しかも、そのうちの一つの刃先を私に向けたことまであります。(中略)結局、結婚から3か月ほどで、弁護士に離婚を相談しました。すると、弁護士の調査で彼には愛人が、そして彼女が妊娠中であることも分かった>(同前)
次のページへ

Quốc lộ 202, hãy đi đúng tốc độ và hạn chế bấm còi ở mức tối đa

Unknown | 3:01:00 PM | 0 comments
Đoạn đường quá đỗi thân quen với tôi. Thường thì tôi sẽ đi ngược xuôi cả hai chiều, có khi bằng ô-tô, có khi bằng xe máy, và có khi cả bằng xe đạp. 



Có vẻ hơi buồn tẻ, ở cái nơi người ta đi lại quá trật tự, biển ở một bên và đồng bằng ở một bên. Hầu như không có bất kì tiếng còi nào cả, tựa như các loại xe thừa thãi ra nguyên dụng cụ ấy.

Makino-udon là đặc sản ở vùng này. Chú ý nhìn hai bên đường, thi thoảng thấy biển quảng cáo với cái hình vẽ chiếc nồi nấu udon to tướng. Nghe nói, vài năm trở lại đây, tình hình kinh doanh sa sút, người ta hạn chế cả lọ vừng (nguyên hạt) và các hũ đựng hành hoa sống thái miếng ngắn ngắn. Thế thì, giảm đi cái phong độ gọi là makino rồi.

Thành phố Nam Kinh (Trung Quốc) : Hướng đến bảo tồn nhà thổ lớn nhất châu Á phục vụ quân đội Nhật trước đây

Unknown | 12:08:00 PM | 0 comments
Dạng nhà thổ này, nhiều năm trước, tôi đã đề cập đến trong một lần trao đổi qua mạng với một hậu duệ của cụ Trần Đông Phong (hiện mộ phần chí sĩ Trần Đông Phong của phong trào Đông Du đang ở Tokyo - Nhật Bản).


点击进入下一页
Khu nhà này, ở thành phố Nam Kinh, sắp tới sẽ được công nhận là di sản văn hóa 


1. Đã viết mấy năm trước về cụ Koyama


Cụ Koyama Katsuzo (92 tuổi vào năm 2007, sinh năm 1915): 
một cựu quân nhân Nhật Bản trong đại chiến thế giới 2, đã từng hành quân đến Nam Kinh



Cụ cũng là một nhà tôn giáo, tự nhận là người có khả năng giao cảm với một chí sĩ/anh hùng Đông Du người Việt Nam là Trần Đông Phong (đã tự sát tại Tokyo năm 1908, khi phong trào Đông Du bị Pháp – Nhật câu kết tiêu diệt)
Hôm nay, chỉ nói đến cụ Koyama trong tư cách là một cựu quân nhân của quân đội viễn chinh Nhật Bản trong đại chiến thế giới 2.

Tôi thực sự vui mừng thấy cụ Koyama hết sức thành thực nói về hiểu biết thực, kí ức thực của cụ về vấn đề "nô lệ tình dục" hay là việc cưỡng bức phục vụ tình dục cho quân nhân Nhật trong cuộc chiến nói trên.

Tôi đã gặp, tiếp xúc dài hạn (hàng 5 – 6 hay 10 năm trời) với nhiều cựu quân nhân Nhật Bản, hỏi họ nhiều lần về vấn đề "nô lệ tình dục", "gái làng chơi" thời chiến, nhưng phần lớn họ đều lảng tránh. Có người còn thề độc với tôi là "không làm gì xấu xa" cả.

Nhưng dần dần, tôi đã hiểu ra. Vì dần dần, tôi đã có trong tay nhiều hồi kí của các quân nhân Nhật, phần lớn là tài liệu viết tay hoặc mới chế bản sơ sơ (các tư liệu này, hiện nay tôi chưa hề công bố ở đâu, vả lại, cũng chưa được phép công bố). Trong các hồi kí, đã thấy những tâm sự thật, mà bình thường (lúc không uống rượu say, lúc không xúc động lớn) thì không ai buột ra miệng !

Thế mới biết, tâm sự bằng miệng khi không uống say sau đây của cụ Koyama là thành thực và trân quí !
Vào năm 2007, ở tuổi 92, rất khỏe mạnh và minh mẫn, cụ kể lại rằng:
"(Khi 20 tuổi, nhập ngũ, rồi đóng quân ở Nam Kinh). Ở gần chỗ đóng quân, tôi nhớ là có Nhà động viên (tiếng Nhật gọi là Ủy-an-sở, tức là chỗ-động-viên, chỗ-an-ủi — Giao chú thích: nói trắng ra, đó là Nhà thổ của quân đội Nhật). Cái Nhà động viên (Nhà thổ) ấy là do bộ đội của quân đội Nhật Bản quản lí, vì thế, tôi từng thấy cảnh: nhiều lính trở về từ chiến trường, lập tức ngày hôm sau sẽ đến Nhà động viên.
Cái dãy Nhà động viên ấy được thiết kế thành những phòng nhỏ ngăn vách, trông giông giống như là chuồng lợn, xung quanh rào dây thép gai, không được tự tiện vào hay ra !
Lính được tới đó, sẽ xuất trình thẻ quân đội ở bàn lễ tân, nhận số, rồi vào phòng theo số. Trong đó, thấy có rất nhiều "em" ở tuổi teen (10s) hay 20s, là người Trung Quốc hay Triều Tiên.
Họ bị lừa dẫn tới đây với lời rủ rê rằng "Đi vào vùng chiến sẽ có nhiều điều hay lắm", bị trông coi nghiêm cẩn để không thể trốn thoát, và bị cưỡng bức làm nô lệ tình dục cho binh lính. Đến bây giờ, Koyama tôi vẫn nhớ như in cảnh sầu thảm đáng thương của những phụ nữ bị đối xử như lợn/gia súc".
2. Quân đội Nhật trước đây duy trì hai hệ thống nhà thổ: loại phục vụ sĩ quan, loại phục vụ lính tráng. Nhà thổ ở Nam Kinh là loại thứ hai, với chủ yếu là phụ nữ Triều Tiên, Trung Quốc.

3. Hiện nay, cơ sở ở Nam Kinh đang trong quá trình chuẩn bị được phê chuẩn để trở thành di sản lịch sử văn hóa để được bảo tồn theo luật định. Đó là vận động của Trung Quốc.

Còn Nhật Bản thì lại nghĩ: Trung Quốc đang biến cơ sở này dưới hình thức "văn vật bảo hộ đơn vị" trở thành một tấm thẻ đối ngoại với Nhật Bản (trong liên danh với Hàn Quốc).

---







LƯU TƯ LIỆU

1. Tin của báo Nhật:

-  Tờ Miyazaki Nichinichi Shimbun

中国・南京市が「慰安所」保存へ 歴史問題で日本けん制  2014年04月04日13時15分

 【上海共同】中国江蘇省南京市が、同市内に残る旧日本軍の「慰安所」の建物を文化財として保存することを検討していることが4日、分かった。南京市当局者が明らかにした。ただ最終決定には至っていないという。


 これまで中国は、従軍慰安婦問題を対日外交カードとはしてこなかったが、最近は歴史問題で韓国と“共闘”し、日本に対する圧力を強めている。慰安所保存も日本けん制の動きとみられる。

 中国メディアによると、慰安所の敷地面積は4800平方メートルで、周辺の店舗などを含めた面積は8千平方メートルあったとされ、専門家は「アジアで現存する最大の慰安所跡」としている。


2. Tin của báo Trung Quốc:

http://www.chinanews.com/cul/2014/03-17/5957958.shtml

南京慰安所旧址将列为文保单位 亚洲规模最大(图)

2014年03月17日 10:54 来源:金陵晚报

点击进入下一页
利济巷“慰安所”旧址主体建筑群。
点击进入下一页
利济巷“慰安所”旧址内损坏严重的楼房。
记者近日从南京市文广新局获悉,位于南京利济巷的侵华日军慰安所旧址在空置约10年之后,即将被认定为文物保护单位。专家介绍,此处是经慰安妇指认、亚洲现存规模最大的日军“慰安所”旧址。
  慰安妇制度是第二次世界大战前和战时,日本政府及其军队强迫各国妇女充当日军性奴隶的制度,大量中国、朝鲜、东南亚和欧美各国的妇女惨遭日军的蹂躏。南京利济巷“慰安所”旧址现存建筑7幢。2003年,朝鲜“慰安妇”朴永心曾现场指认,此处是她被迫做了3年“慰安妇”的地方。南京师范大学经盛鸿教授的研究表明,这里是亚洲现存规模最大的“慰安所”旧址,侵华日军曾在这里设立了两处“慰安所”,南部的东云“慰安所”关押朝鲜籍妇女,主要接待日本士兵;北部的故乡楼“慰安所”住着日本籍慰安妇,主要接待日本军官。此前,也有日本学者研究称,此处“光是充当慰安所的楼就有4800平方米,加上外围的店铺有8000平方米”。
  2003年,该地块被南京国土局收储后一直空置,专家多次呼吁将此处建筑列为文物保护。南京市秦淮区于3月12日召开专家论证会,与会专家一致认为利济巷“慰安所”旧址具有极高的历史价值,应被认定为文物。南京市文广新局相关负责人表示,将尽快将此处认定为文物保护单位,实现更好的保护。据新华社
  回顾
  2年前,利济巷2号获免拆金牌
  南京利济巷2号是一座典型的民国风格建筑。据史料记载,利济巷2号始建于上世纪三十年代初,系民国政府杨善庆将军私有财产。侵华日军攻占南京后,利济巷2号成了“东云慰安所”。
  在2003年,南京长白街科巷地块作为以危旧房为主的旧城改造区,利济巷2号建筑也被划入拆迁范围。
  从当年起,南京师范大学史学专家经盛鸿教授和一些专家学者便开始呼吁保护利济巷2号。专家学者认为,利济巷2号建筑不仅是亚洲最大的慰安所以及记录日军罪行的重要证据,其本身也是民国文化的遗产。
  经过专家学者以及社会各方面数年的呼吁,在2007年有关部门根据专家的意见,当时形成了一份保护利济巷2号建筑的初步方案,即将利济巷2号建成纪念馆,交由侵华日军南京大屠杀遇难同胞纪念馆管理,将相邻的部分房屋建成收费较低的青年旅馆,供来参观的学生住宿。
  这么多年下来了,利济巷2号如何了?据了解,这里的建筑曾遭受火灾,而后各类垃圾成堆,常年无人维护,房屋的门窗基本是破损殆尽,一些房顶、天花板、楼梯都有坍塌,看起来如同“危房”。
  在2012年,利济巷2号和其他十多处民国建筑一起被列为太平南路控制保护建筑,这一批建筑有了“控制保护建筑”标志牌,这也就意味着有了“免拆金牌”。
  调查
  南京现存慰安所旧址都未进“文保”
  经盛鸿教授在对抗战时期“南京地区沦陷八年史”研究中证实:侵华日军在占领南京期间共设立了40家慰安所,是其实施慰安妇制度最完善、慰安所与慰安妇数量最多的城市。
  经盛鸿曾提及,1937年12月侵华日军“华中方面军”在攻占上海、南京之际,即开始实施慰安妇制度。侵华日军在南京设立慰安所,主要有三种途径。
  首先是日军各部队自行设立临时慰安所,在《魏特琳日记》中,就提到日军某师团一名高级军事顾问,来到金陵女子文理学院的难民所,向该所负责人魏特琳教授要求挑选100名中国妇女充当日军的慰安妇;第二种途径是由中国的地痞流氓与伪政权共同设立的;第三种途径则是由日本军部自行开办,主要为日军高、中级将校服务。
  据了解,目前南京现存的慰安所旧址,除了利济巷2号外,目前尚存的还有青南楼慰安所旧址(文昌巷19号)、浪花楼慰安所旧址(中山东路四条巷树德里48号)、松下富贵楼慰安所旧址(常府街细柳巷福安里)也都没有被列为文物保护单位。记者 于峰 许军
-

Tế bào STAP (vạn năng loại hình mới) và khoa học Nhật Bản : Phát hiện gian lận trong luận văn đăng trên Narure

Unknown | 5:47:00 AM | 0 comments


Sự kiện liên quan đến cô Obokata - một nhà khoa học trẻ tuổi của Nhật Bản (sinh năm 1983) - với những nghiên cứu về tế bào STAP gần đây (bao gồm luận văn học vị đã đệ trình năm 2011 và một luận văn viết chung mới đăng trên tạp chí danh tiếng Nature).


img_392746_11161353_1.jpg

Cô Obokata từng thuộc quân số của Riken (Viện Nghiên cứu Lí Hóa) - một cơ sở nghiên cứu quốc gia danh tiếng bậc nhất của Nhật Bản. Có ít nhất một người Việt Nam hiện cũng thuộc quân số của Riken, là anh Nguyễn Đình Đăng (tôi lâu nay không đọc blog của anh nữa - kể từ sau những bài viết của anh trên blog đó về vụ thảm họa sóng thần ở vùng Đông Bắc Nhật Bản năm 2011). 

Tuy nhiên, dù thế nào, do cùng quân số của Riken, hôm nay, tôi vừa ghé blog anh Đăng, thì thấy luôn bài mới nhất của anh lại về chính người đồng nghiệp. Xem ở tư liệu số 6 ở dưới đây. Thực tế là, sau khi dán 5 tư liệu ( từ 1 đến 5), và viết chữ "tuy nhiên" ở đây, tôi mới vào mạng tra blog Nguyễn Đình Đăng.


Bài của anh Đăng đã lên mạng từ giữa tháng 3/2014, nên chưa cập nhật thông tin mới (trong số tư liệu từ 1 - 5 ở dưới). Đại khái là, hiện nay, cô Obokata đang ra sức phản luận lại kết luận của phía Riken.




---

LƯU TƯ LIỆU

1.
http://trend-eyez.blog.so-net.ne.jp/2014-03-10

stap細胞の小保方晴子さん現在は? [科学]

薄いオレンジジュースでしたっけ?それに浸した細胞が、万能細胞のSTAP細胞に変化するという、前代未聞の大発見を発表した小保方晴子さん。

現在、どうしているのでしょうか?ここのところ、お姿を拝見することができませんね。
img_392746_11161353_1.jpg
http://blogs.yahoo.co.jp/bestofnobu/11161353.html?from=relatedCatより

実験室にこもりっきりで、実験を続けているとか、精神的なダメージが大きく、外出もできないとか、様々な憶測をよんでいますが、実際、多方面からの指摘に対応するべく、データなどの整理に多忙なのではないでしょうか。

とかく、新しい発見については、懐疑的な視線が集まるものです。

はるか昔に遡れば、地球は丸いとか、太陽の周りを地球が回っているとか、地球の自転だとか、神も恐れぬ言動だと、宗教裁判にかけられたこともあるそうですし。

論文どおりに再現しているつもりでも、何かしら記載されていないところに意外なノウハウが隠れていて、小保方さんなら簡単にできちゃったりすることもあるかもしれません。

共同で研究していた先生が、論文の取り下げを検討しているようですが、変に突っ張らないで、データを揃えて再度公表して、前回のここがまずかったとか、この部分はこうだからこう修正したなどの説明をしっかりとしてくれたらいいですね。
img_1034068_33195589_0.jpg
http://blogs.yahoo.co.jp/ezomomonga314/33195589.html?from=relatedCatより

ips細胞より時間やコストがかからず、様々な可能性を秘めた細胞がどこでも安定して作ることができれば、これからの医療に役立つことは間違いなしですし、共著者の方も、研究の根幹は揺るぎないとしていますから、雲が晴れて、明るい報告が聞けることをお待ちしましょう。 
2.
http://mainichi.jp/select/news/20140401k0000e040207000c.html
http://mainichi.jp/graph/2014/04/01/20140401k0000e040207000c/image/001.jpg

小保方晴子 研究ユニットリーダー=神戸市中央区で2014年1月29日、根本毅撮影


STAP細胞:小保方さん姿なく 実験ノート3年で2冊

毎日新聞 2014年04月01日 11時38分(最終更新 04月01日 23時47分)
「ノーベル賞級」とも言われた画期的発見から一転、わずか2カ月余りで日本の科学研究への信頼を揺るがせる事態に発展した。STAP細胞を巡る疑惑で、理化学研究所の調査委員会は1日、東京都内で記者会見し、STAP細胞の研究での小保方晴子・研究ユニットリーダー(30)による不正を認めた。しかし、調査委の会見だったため、渦中の小保方さん自身が疑問に答えることはなかった。
 「科学的考察と手順を踏まえていない。改ざんに当たる研究不正行為を行ったと判断した」。午前10時半から始まった会見で、調査委員会の石井俊輔委員長は記者約200人を前に、大型モニターで説明した。
 実験データの画像について、小保方さんが学位論文に関連する画像から流用したと指摘し、「データの信頼性を根本から壊す」と指摘。小保方さんの3年間の実験ノートはわずか2冊だけだったといい、「画像データの由来を科学的に追跡できない」とした。
 一方、STAP細胞の存在自体について、石井委員長は「不正があったかどうかが調査委員会の目的であり、委員会のミッションを超える」と回答。さらに同様の質問をされても「同じ事しか答えられず、押し問答になる」と明言を避けた。
 STAP細胞の発見が報じられ、一時は「リケジョ(理系女子)の星」と称賛された小保方さん。理研は3月14日の会見で、小保方さん自身が経緯を説明するタイミングについて「調査結果の公表時が適切」と説明し、小保方さんも共著者との連名で「改めて説明する機会を設け、誠意を持って対応する」とコメントしていた。【一條優太、神保圭作】
3.
http://www.nikkei.com/article/DGXNASGG01035_R00C14A4MM8000/

小保方氏「承服できず」 不正認定、不服申し立てへ 

2014/4/2 1:20




理化学研究所は1日、小保方晴子研究ユニットリーダーらが発表した「STAP(スタップ)細胞」の論文に疑問が相次いだ問題に関する最終報告を発表した。論文に使った画像の使い回しや切り貼りで研究不正行為があったと認定。これに対して小保方氏は「承服できない」として、近く理研に不服申し立てする考えを明らかにした。理研はSTAP細胞自体が存在するかどうか確認する再現実験には今後1年かけて取り組むとした。
 最終報告を受けて、理研の野依良治理事長は記者会見で「誠に遺憾」と謝罪。不正に至った動機などを調べる第三者委員会を新たに設置する方針も明らかにした。
 小保方氏は代理人の弁護士を通じてコメントを発表。「(理研の)規程で研究不正の対象外となる悪意のない間違いであるにもかかわらず、改ざん、捏造(ねつぞう)と決めつけられたことはとても承服できない」とした。弁護士によると、9日までに不服を申し立てるほか、小保方氏自身が記者会見を開く考えもあるという。
 理研は規程に沿って小保方氏の不服申し立てを聞いたうえで、論文に不正があったかどうか最終的な結論を出す。問題があると判断されれば、論文の取り下げを著者らに勧告するほか、懲戒委員会を開いて関係者の処分を決める。野依理事長は「場合によっては理事長を含めた役員の責任を明確にする」とも語った。
 最終報告は理研の調査委員会(石井俊輔委員長)が発表した。英科学誌ネイチャーのSTAP論文で使った画像が小保方氏の2011年に書いた博士論文と酷似していた点は、STAP細胞が様々な細胞に育つ万能性を示す論文の根幹にかかわり単純な間違いはありえないとして「捏造」と判断した。遺伝子分析の実験画像が切り貼りされていた問題は「改ざん」と認めた。

4.
http://www.tokyo-np.co.jp/article/national/news/CK2014040202000123.html

STAP論文 理研不正認定 小保方氏 真っ向反論

2014年4月2日 朝刊
 理化学研究所の小保方(おぼかた)晴子ユニットリーダーらが発表した「STAP細胞」の論文について理研の調査委員会は一日、小保方氏が単独で画像データを捏造(ねつぞう)や改ざんしたと認定し、他の共著者に不正行為はなかったと結論づけた。しかしSTAP細胞そのものの存在の有無には触れず、解明されない疑惑が残った。小保方氏は、調査結果に「驚きと憤りの気持ちでいっぱい。到底容認できない」などと強く反発し、不服申し立てをする考えを示した。理研は今後、不正の再発防止策を検討する。
 捏造と判断されたのは、STAP細胞がさまざまな組織に分かれる能力(多能性)を持つことを示す画像。同様の画像が二〇一一年に小保方氏が提出した博士論文にも使われ、骨髄の細胞からできた組織と説明されていた。
 両画像が酷似していることから調査委は、今回の論文と異なる実験の写真を故意に使ったと判断。STAP細胞の性質を示す重要な写真で、信頼性を根本から壊す捏造とした。小保方氏は「理研の規定で研究不正の対象外とされる悪意のない間違いだった」と主張しているが、調査委は納得できる説明ではないと判断した。
 STAP細胞の遺伝子解析の画像が切り貼りされていた問題では、結果をきれいに見せようと手を加えており、改ざんと判断した。小保方氏は画像を加工してはいけないと知らなかったと話しているという。
 理研に関係する共著者の笹井芳樹副センター長、若山照彦元チームリーダー(現山梨大教授)については、不正行為はなかったがデータをチェックしなかった責任は重大だとした。
 理研によると、理研に関係する論文の著者はいったん論文撤回に同意したが、現時点で小保方氏が撤回の意思を持っているかどうかは分からないという。
 STAP細胞が実際に存在するかどうかについて調査委委員長の石井俊輔・理研上席研究員は「科学的な調査が必要で調査委の目的を超える」と明言を避けた。
 理研の野依良治理事長は同日会見し、論文取り下げを著者らに勧告する方針を示し、処分については「懲戒委員会の議を経て厳正に行う」と述べた。勧告や処分は、調査結果への不服申し立てがないか待ち、再調査の必要性などを検討した後だという。
 また、不正の再発防止策を図るため、野依理事長を本部長とした改革推進本部を置くことを決めた。若手への倫理教育の方法や、複数の研究者の間の責任をどう明らかにするかなどを、外部の識者を交えて検討する。
<STAP細胞> 小保方晴子氏らの研究によると、マウスのリンパ球などを弱酸性の溶液につけると、さまざまな組織に変化できる万能細胞になり、これをSTAP細胞(刺激惹起=じゃっき=性多能性獲得細胞、Stimulus-Triggered Acquisition of Pluripotency cellの略)と名付けた。

5.
http://www.47news.jp/CN/201404/CN2014040201000789.html

STAP共著の米教授、撤回反対 理研最終報告「結果に影響ない」


 チャールズ・バカンティ教授(米紙ボストン・グローブ提供・ゲッティ=共同)
 【ワシントン共同】STAP細胞論文に不正があったとする理化学研究所の調査委員会の最終報告を受け、共著者のチャールズ・バカンティ米ハーバード大教授は1日、「論文の誤りは研究結果に影響しないと信じる。論文は撤回されるべきではない」とする声明を発表した。
 主著者の小保方晴子研究ユニットリーダーも理研に不服申し立てをする意向を示している。理研は論文の取り下げを勧告する方針だが先が見えない状況だ。
 バカンティ氏は「誤りは訂正しなければいけないが、研究結果が間違っているという説得力ある証拠にはならない」と強調。自らの研究結果の正当性を訴えた。
2014/04/02 09:38   【共同通信】



6.
http://nguyendinhdang.wordpress.com/2014/03/13/xi-cang-dan-lon-trong-khoa-hoc-nhat-ban/

Xì-căng-đan lớn trong khoa học Nhật Bản

13/03/2014
Nguyễn Đình Đăng

Tháng 1. 2014 vừa qua truyền thông Nhật Bản tưng bừng loan tin một nhóm nhà khoa học Nhật Bản tại Trung tâm Sinh học Phát triển của viện RIKEN (RIKEN Center for Developmental Biology, viết tắt CDB, đóng tại Kobe – thành phố nằm trên bờ vịnh Osaka, phía nam đảo Honshu) vừa thành công trong việc biến tế bào gốc (stem cells) thành các tế bào gốc đa năng (pluripotent stem cells).

Tế bào gốc đa năng có thể biệt hóa thành hầu hết các loại tế bào tạo nên các mô và các bộ phận trong cơ thể sống. Nếu chế ra được các tế bào gốc đa năng bằng phương pháp nhân tạo, các nhà khoa học có thể tạo nên các bộ phận của cơ thể người, thay thế các cơ quan bị hỏng do bệnh tật. Các phương pháp đang được nghiên cứu trên thế giới hiện nay đều khá phức tạp và mất nhiều thời gian, vì thế tiến bộ rất chậm. Năm 2012 GS Shinya Yamanaka (Nhật Bản) và GS John Gurdon (Hoa Kỳ) đã đoạt giải Nobel y học vì đã phát hiện ra rằng có thể chuyển hóa các tế bào trưởng thành sang các tế bào gốc đa năng, được gọi là iPS cells (induced pluripotent stem cells). Tuy nhiên cái khó trong phát minh của Yamanaka là hiệu suất sản xuất ra các iPS cells không cao và cả 4 yếu tố phiên mã (transcriptional factor) đều gây khối u.

Nhóm nghiên cứu tại RIKEN CDB đã lấy các tiểu thể bạch huyết (lymph corpuscle) của chuột 7 ngày tuổi ngâm vào dung dịch acid loãng (độ pHthấp) trong vòng 30 phút, sau đó cấy chúng vào chuột. Nhóm này nói họ thấy các tế bào này phát triển thành các mô thần kinh và mô cơ. Họ gọi các tế bào được tạo ra bằng cách này là STAP cells (Stimulus-triggered acquisition of pluripotency cells) tức các tế bào đa năng được tạo bởi kích hoạt kích thích. Phát minh này được đăng trong 2 bài báo ngày 30.01.2014 trên tạp chí Nature nổi tiếng [1]. 

Dẫn đầu nhóm nghiên cứu này là Haruko Obokata (sinh năm 1983), người mới bảo vệ luận án tiến sĩ cách đây 3 năm tại Đại học Waseda, sau khi tu nghiệp 2 năm tại trường y của Đại học Harvard. Với tư cách một nữ khoa học gia trẻ được đào tại Đại học Waseda lại từng nghiên cứu tại các trung tâm danh giá như Đại học Harvard và viện RIKEN, Haruko Obokata trong phút chốc bỗng trở thành nổi tiếng toàn cầu nhờ phát minh này. Truyền thông Nhật Bản “lăng-xê” Obokata như một ngôi sao nhạc pop. Đây là một phát minh cực kỳ quan trọng bởi nó sẽ gây ra cuộc cách mạng trong sinh học  nếu Obokata và các cộng sự đúng.
p1-w1-stap-a-20140312-870x575
GS Teruhiko Wakayama (phải, 46 tuổi), một trong 14 tác giả của công trình tế bào STAP đăng tại Nature, nay cho biết cần gỡ bỏ công trình đã đăng. TS Haruko Obokata (cầm microphone), người dẫn đầu nhóm nghiên cứu, hiện không trả lời các chất vấn của báo chí.
(Hình của The Japan Times).
Vâng, nếu kết quả này là đúng, bởi ngay sau đó, nghi ngờ đã xuất hiện trong cộng đồng khoa học quốc tế. Trong khoa học thực nghiệm một phát minh được cộng đồng khoa học công nhận chỉ khi nào các trung tâm nghiên cứu độc lập có thể lặp lại thí nghiệm và thu được kết quả giống như vậy. Rủi thay, các nhà khoa học tại 5 viện nghiên cứu khác nhau trên thế giới đã ra sức làm theo quy trình của nhóm Obokata nhưng hoài công: cho tới giờ chưa ai thu được STAP cells như được mô tả trong 2 bài báo.

Hơn nữa, GS Teruhiko Wakayama, một trong 14 tác giả của công trình trên, sau khi rời nhóm của Obokata tại RIKEN, chuyển sang Đại học Yamanashi, cũng không thể nào lặp lại kết quả mà chính ông đã từng thu được duy nhất 1 lần tại RIKEN khi dùng tế bào do Obokata cung cấp. Thứ Hai vừa rồi Wakayama đã lên tiếng kêu gọi các đồng tác giả của 2 bài báo này rút bài xuống bởi ông không còn tin vào các kết quả này nữa [2], cho dù Obokata và 2 tác giả khác đã đăng một bản hướng dẫn các bước kỹ thuật để các nhà nghiên cứu có thể lắp lại kết quả của nhóm Obokata [3].

Trong khi đó, cộng đồng mạng tại Nhật Bản và trên thế giới liên tiếp tìm ra các điều bất thường trong các bài báo này, ví dụ một hình chụp kết quả thực nghiệm đã được “xử lý” để gắn một hình con vào giữa, có những hình được lấy từ công trình cũ với nội dung hoàn toàn khác. (Xem hình bên dưới trích từ http://stapcell.blogspot.jp).
2
Hình 1i trong bài báo tại Nature của nhóm nghiên cứu do Haruko Obokata dẫn đầu: Hai đường song song được đánh dấu bằng mũi tên cho thấy ô giữa là hình được cắt dán vào.
3fd0cbcde0c122eb28d4783638a9ca68
Hình 2 trong một công trình đăng năm 2011 của Haruko Obokata giống hình 3 trong bài báo của cô và cộng sự đăng tại Nature tháng Giêng 2014 nhưng minh hoạ cho nội dung khác.
Nhiều đoạn trong hai bài báo tại Nature là bản chép nguyên xi từ công trình của các tác giả khác [4]. Hôm qua, đài NHK còn cho biết người ta đã phát hiện ra 3 hình chụp các tế bào đa năng được cho là của chuột trong công trình đăng tại Nature giống gần như y chang 3 hình từ luận án tiến sĩ năm 2011 của Obokata, chụp các tế bào đa năng của phôi người trong một thí nghiệm hoàn toàn khác.
Screen Shot 2014-03-18 at 11.49.17 PM
Hình từ luận án TS của Obokata (dưới) đã được tái xử dụng trog bài báo tại Nature (trên).
(Ảnh từ NHK)
Trong tuyên bố hôm thứ Ba vừa qua, hội Sinh học Phân tử Nhật Bản nhận định: “Các số liệu trong 2 bài báo trên có nhiều sai lầm khiến khó nói rằng các kết luận của nhóm tác giả này dựa trên sự thực khoa học và được đảm bảo đúng mứcSố trường hợp giả mạo nhiều tới mức vượt ra ngoài cơ may để có thể xem chúng như các sai sót tầm thường.” Bộ trưởng khoa học Nhật Hakubun Shimomura cũng cho rằng hai bài báo này cần được gỡ bỏ [5].

Chưa hết, ngạn ngữ có câu “Việc đã hỏng là hỏng hoàn toàn.” (When things go wrong, they go completely wrong). Một công dân mạng tại Nhậtcòn phát hiện ra rằng toàn bộ chương mở đầu luận án tiến sĩ (hơn 20 trang trong tổng số 108 trang), được Obokata bảo vệ tại Đại học Waseda năm 2011, là kết quả Obokata đạo văn từ trang web của Viện Sức khỏe Quốc gia Hoa Kỳ (US National Institut of Health, hay NIH) [6 - 8]. Tại chương 3 của luận án này, trang tài liệu trích dẫn có 38 công trình theo thứ tự chữ cái từ A tới P giống nguyên xi trang tài liệu trích dẫn trong công trình của một nhóm tác giả Hàn Quốc, nhưng nội dung luận án lại không có liên hệ gì với các tài liệu trích dẫn đó cả! Điều tồi tệ và đáng ngạc nhiên hơn nữa là giáo sư hướng dẫn luận án cho cô tiến sĩ này cùng toàn thể hội đồng chấm luận án của cơ sở có tên “Đại học Waseda” không hề nhận ra, nên đã thản nhiên cho qua.

Một giáo sư Nhật Bản, đã nghỉ hưu nhưng hàng tuần vẫn tới RIKEN làm việc, nói với tôi: “Điều đó có nghĩa Đại học Waseda không xứng đáng được gọi là ‘đại học’ nữa. Vụ đạo văn này sẽ và phải làm ‘đại học’ Waseda tổn thương nghiêm trọng.” Ông còn nói: “Thật kinh ngạc khi cộng đồng khoa học Nhật Bản và quốc tế đã vạch ra các công trình khoa học sai một cách nhanh chóng như vậy. Trong khi đó ‘Beethoven Nhật bản’ đã lừa dối công chúng Nhật và cả đài NHK suốt 18 năm trời thì chẳng ai biết.” [9]

Trước sức ép của cộng đồng khoa học và công luận, ngày 13.02.2014 viện RIKEN đã mở cuộc điều tra. Chiều mai RIKEN sẽ ra thông cáo về vụ này. Chúng ta hãy chờ xem RIKEN phán quyết như thế nào.
13.03.2014
*
Chủ tịch viện RIKEN xin lỗi công chúng về vụ 2 bài báo tế bào gốc
Theo NHK World [10] và the Wall Street Journal [11], tại cuộc họp báo kéo dài tới 4 tiếng đồng hổ chiều 14.03.2014, trước gần 200 nhà báo, khoảng 30 video camera, và hàng chục máy ảnh, lãnh đạo viện RIKEN  đã cúi rạp đầu xin lỗi công chúng.
BN-BX396_panel_G_20140314025714
Từ trái: TS. Masatoshi Takeichi – giám đốc Trung tâm Sinh học Phát triển (CDB) của RIKEN, TS. Maki Wakai – giám đốc điều hành của RIKEN, TS. R. Noyori – chủ tịch RIKEN, TS M. Yonekura, giám đốc điều hành của RIKEN, tại cuộc họp báo chiều 14.03.2014 ở Tokyo (Ảnh của The Wall Street Journal)
Chủ tịch RIKEN Ryoji Noyori – người đoạt giải Nobel hoá học năm 2001 – xin lỗi vì đã gây ra tình huống có thể gây phương hại độ tin cậy của cộng đồng khoa học. Ông nói việc để xảy ra những lỗi nghiêm trọng trong hai công trình nói trên là cực kỳ đáng tiếc. RIKEN sẽ tiếp tục điều tra vụ này và, nếu khẳng định được đúng là có những hành vi bất chính trong nghiên cứu, viện sẽ xử phạt nghiêm khắc.

Giám đốc Trung tâm Sinh học Phát triển (CDB) Masatoshi Takeichi cũng khẳng định hai bài báo có nhiều lỗi  làm suy giảm nghiêm trọng độ tin cậy của các kết quả. Ông cho rằng cần nhanh chóng gỡ bỏ hai bài báo bày, tiến hành nghiên cứu lại, và ông đề nghị các tác giả làm như vậy.

Giám đốc điều hành RIKEN Maki Kawai nói trên cơ sở các sự thực được khẳng định cho đến giờ có thể thấy đã xảy ra nhiều vi phạm đạo đức khoa học. Bà nói thêm là không thể bỏ qua sự thiếu đạo đức và RIKEN sẽ phải làm tốt hơn điều này.

TS. Shunsuke Ishii – trưởng ban điều tra các sai phạm nghiên cứu trong vụ này cho biết, theo báo cáo sơ bộ [12], có một số dữ liệu đã được xử dụng không thích đáng, trong khi Haruko Obokata vẫn khẳng định rằng đó chỉ là sai sót chứ không phải hành vi cố tình vi phạm đạo đức nghiên cứu. Báo cáo sơ bộ tiếp tục điều tra cáo buộc rằng một hình vẽ quan trọng trong một bài báo rõ ràng đã bị sửa đổi bằng cắt dán. Khi bị chất vấn, Obokata trả lời cô không biết rằng không được phép sửa đổi hình theo cách như vậy! Đại diện của RIKEN cũng cho biết 3 hình được đưa ra trong một bài báo như bằng chứng rằng STAP cells có thể biệt hóa thành bất kỳ loại mô nào cũng là sai nốt, vì 3 hình đó được lấy từ luận án TS của Obokata từ 3 năm trước, nhưng nhóm nghiên cứu đã không báo cáo cho ban điều tra về việc này. Obokata còn bị cáo buộc là đã sao chép cách giải thích phương pháp thí nghiệm từ công trình của một tác giả khác. Khi bị chất vấn, cô trả lời không nhớ nguồn từ đâu! Ban điều tra sẽ tiếp tục thẩm định để đưa ra kết luận cuối cùng.
Screen Shot 2014-03-14 at 10.53.08 PM
Các đại diện của RIKEN cúi đầu xin lỗi công chúng tại cuộc họp báo chiều 14.03.2014
(Ảnh của Asahi Shimbun)
Các đại diện của RIKEN tại buổi họp báo đều tránh nói đến hành vi của Obokata. TS Ryoji Noyori chỉ nói  cô Obokata còn “chưa chín chắn” và “luộm thuộm“, trong khi TS Masatoshi Takaichi thì nói hai bài báo ở Nature “chưa ra dáng hai bài báo“. Khi được hỏi cô Obokata hiện ở đâu, TS. Ishii cho biết cô đang ở Kobe, việc nghiên cứu của cô tạm thời bị đình chỉ, và “trạng thái tâm lý” của cô hiện nay không tốt.

Obokata và các đồng tác giả tại RIKEN đã viết một bản thành tâm xin lỗi vì các sai sót trong hai bài báo nói trên. Họ nói họ đang  xem xét nghiêm túc vụ này và đang liên lạc với các đồng tác giả ngoài RIKEN để rút hai bài báo này xuống. (Theo quy định, tạp chí Nature chỉ rút bài nếu có sự đồng thuận của tất cả các đồng tác giả. Nhưng người phát ngôn của Nature cũng cho biết tạp chí có thể vẫn quyết định rút kể cả trong trường hợp có đồng tác giả không đồng ý. Khi đó Nature sẽ ghi chú quan điểm bất đồng trong tuyên bố rút bài.)

Về cáo buộc đạo văn trong luận án TS, trong một email gửi tạp chí The Wall Street Journal, Obokata nói rằng phần luận văn TS của cô mà một blogger đã nêu ra trên internet, có nội dung được sao chép nguyên văn từ trang web của viện Sức khỏe Quốc gia Hoa Kỳ, chỉ là bản nháp, không phải là bản chính mà hội đồng chấm luận văn TS của Đại học Waseda đã thông qua. Cô nói cô đã yêu cầu ĐH Waseda gỡ bỏ bản mà cô gọi là nháp này khỏi trang web nhà trường. Tuy nhiên người phát ngôn của ĐH Waseda lại nói trường không hề nhận được yêu cầu nào như vậy và không hề biết một bản luận văn nào khác của cô Obokata ngoài bản hiện có. Người phát ngôn này còn nói nhà trường hiện vẫn đang tiếp tục điều tra các nghi vấn liên quan tới luận văn TS này [13].
14.03.2014
*
Haruko Obokata đề nghị rút luận án tiến sĩ
Theo tin từ Asahi Shimbunn ngày 15.03.2014, Haruko Obokata – tác giả đứng đầu hai công trình về STAP cells hiện đang bị điều tra do có nhiều nghi ngờ về nội dung sai lầm và gian lận – vừa đề nghị Đại học Waseda cho rút luận án tiến sĩ đã bảo vệ năm 2011 sau khi bị cáo buộc đã đạo văn từ trang web của viện Sức khỏe Quốc gia Hoa Kỳ. Người phát ngôn của ĐH Waseda cho biết chỉ đại học này mới có quyền rút luận án tiến sĩ và một khi luận án bị rút thì học vị tiến sĩ cũng bị tước luôn. Đại học vẫn đang điều tra vụ đạo văn này.
15.03.2014
7185904-japan-science-health-stemcell
Haruko Obokata
_____________
[1] H. Obokata, T. Wakayama, Y. Sasai, K. Kojima, M.P. Vacanti, H. Niwa, M. Yamato, and C.A. Vacanti, Nature 505, 641–647 (2014);
H. Obokata, Y. Sasai, H. Niwa, M. Kadota, M. Andrabi, N. Takata, M. Tokoro, Y. Terashita, S. Yonemura, C.A. Vacanti, and T. Wakayama, Nature 505, 676–680 (2014).
[2] K. Kaplan, Scientist who created STAP stem cells says studies should be withdrawnLos Ageles Times, 11.03.2014.
[4] Paul Knoepfler, STAP stem cell new allegations: situation turns darker27.02. 2014.
[7] Fumikazu Asai, Doubts raised about STAP cell scientist’s doctoral dissertation, The Asahi Shimbun, 12.03.2014.
[8] Alexander Martin, Five Allegations Against Riken Stem-Cell Researcher in JapanThe Wall Street Journal, 12.03.2014.
[9] Nguyễn Đình Đăng, Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá,9.02.2014.
[11] Alexander Martin, Head of Japan’s Riken Institute Apologizes Over Stem-Cell Papers, The Wall Street Journal, 14.03.2014.
[13] Alexander Martin, Japan Stem-Cell Researcher Offers Defense Over Plagiarism AllegationThe Wall Street Journal, 14.03.2014.

Vì đạo văn, Giáo sư Trưởng khoa tác giả của thuyết Trí Tuệ đã bị miễn trừ chức tước và cho thôi việc

Unknown | 2:05:00 PM | 0 comments
Đó là Giáo sư IDO Kazumoto (58 tuổi) cho đến hôm qua vẫn là Trưởng khoa Khoa Kinh doanh Quốc tế thuộc Đại học Ngoại ngữ Nagoya (Nhật Bản).

Ông Ido Kazumoto - ảnh lấy từ website của đại học NUFS

Ông là người đưa ra thuyết Trí Tuệ ứng dụng trong kinh doanh quốc tế. Đại khái, như chính trình bày của ông, là: "Tri thức cộng với kinh nghiệm bằng trí tuệ".

「知識」(knowledge)+「経験」(experience)=「知恵」(wisdom)
Mới đây, ông đã bị phát giác đạo văn: trong một bài viết đã in vào tháng 3 năm 2012 gồm 35 trang, có tới 16 trang là đi mượn từ một bài của ngưới khác (đã công bố vào tháng 7 năm 2011). Trường Đại học đã xác nhận và ra quyết định.

---

Tin của Yomiuri

35ページ中16ページ論文盗用、教授を停職

名古屋外国語大(愛知県日進市)現代国際学部国際ビジネス学科長の井戸一元かずもと教授(58)が論文を盗用していた問題で、同大は29日、盗用を認定し、井戸教授を停職6か月の懲戒処分にしたと発表した。井戸教授からは31日付で退職願が提出され、受理された。
 発表によると、井戸教授が2012年3月に発表した論文「日本の財務報告と会計規制をめぐる課題と解決策」の35ページ中、16ページが高知工科大の村瀬儀祐ぎすけ教授(69)が11年7月に発表した論文の盗用だった。末尾の注54か所中41か所も同一だった。

 名古屋外国語大の亀山郁夫学長は「研究業績に対する過度の焦りが倫理の喪失を招いた。再発を防止すべく全学的な指導体制を整え、倫理意識の徹底、規律順守、論文投稿手続きの見直し等の方策を講じる」などとコメントした。
(2014年3月30日14時40分 読売新聞)

Vẫn thấy người vợ Nhật trải khăn mùi xoa mời đức ông chồng ngồi xuống nghỉ ở bên đường (Vương Trí Nhàn, 2013)

Unknown | 1:31:00 AM | 0 comments
Phần lớn những nội dung về nước Nhật trong du kí của nhà văn Vương Trí Nhàn (ở dưới đây) có thể xem là thuộc bản quyền của chàng trai hướng dẫn viên du lịch tên Đức. 

Đức vốn là lưu học sinh Nhật Bản, ở lại xứ Phù Tang, và một việc làm thêm của anh là hướng dẫn viên du lịch. Đức đưa đoàn du khách Việt Nam, có cả một nhà văn - bác Nhàn của chúng ta - đi thăm thú những điểm du lịch tiêu biểu ở phần miền bắc và miền trung nước Nhật. Nhà văn ghi lại những gì Đức hoặc thuyết minh hoặc tâm sự riêng. Những cái đó, được trộn với kiến văn và suy tư đối sánh Nhật - Trung - Việt của nhà văn.

Có một người trong đoàn du khách Việt Nam đã bỏ trốn ngay khi vừa đến Nhật.

Vào những năm đầu của thế kỉ 21, bắt đầu có những đoàn du khách Việt Nam tới Nhật dạng tư nhân/tự phí (tự mình bỏ tiền ra) như vậy. Trước đó, không thể có dạng du lịch tự phí đến từ Việt Nam. Chuyến đầu tiên, được ghi nhớ trong hợp tác du lịch hai bên, tôi chính là người hướng dẫn. Ngày ấy, đó là một việc làm thêm của tôi. Và rất may mắn, trong những chuyến đó, không có người Việt Nam nào bỏ trốn cả ! Tư liệu về những chuyến đầu tiên, khi nào rảnh, tôi có thể viết được thành một tập dày cỡ vài trăm trang.

Mời đọc tiếp du kí của bác Nhàn.
---

23-2-2014






Vương Trí Nhàn


Cộng với những hiểu biết vốn có từ trước

năm ngày du lịch bụi ngắn ngủi,

đủ để tôi cảm thấy xã hội Nhật, người Nhật

là cả một hình ảnh đảo ngược của xã hội Việt, người Việt 



8 - 6 -2013
Xuất phát từ Hà Nội, sau một chuyến bay đêm hơn bốn tiếng đồng hồ, chúng tôi bắt đầu một ngày mới trên chiếc xe từ sân bay Narita về Tokyo. Không khí dịu mát như một ngày cuối thu đầu đông ở đồng bằng sông Hồng, song cái lạnh ở đây lại có khí vị vùng biển bắc, cái cảm giác mà tôi cảm nhận khi đến Leningrad vào năm 1988.

Nhìn chung quanh, thấy khung cảnh thoáng rộng sạch sẽ, cây cối đạm bạc. Ghé lại một trạm bên đường để xe mua xăng, bắt gặp không khí của nước Nhật bình thường, người nào người nấy chăm chú vào công việc.

Có cái lạ là, khi đến Tokyo, tôi cũng lại gặp một khung cảnh vắng lặng như vậy. Không những trên đường người đi bộ thưa thớt mà cả ô tô đi lại cũng ít. Trong khi đó, lại biết rằng Tokyo có đến 20 triệu dân và hàng ngày có đến 40 triệu người lai vãng. Nơi tôi tới chỉ là ngoại ô chăng? Thành phố chính ở đâu? Như đã đoán được thắc mắc của tôi, người hướng dẫn du lịch sớm giải thích, đây chỉ là phần trên mặt đất, còn trong lòng đất có đến bốn thành phố nữa. Ở đó cũng có giao thông, xe điện ngầm, những phố buôn bán; ở đó mặc dù rất đông, nhưng rất trật tự.

Ngày đầu xa lạ 
Địa điểm đầu tiên chúng tôi đến tham quan là phía ngoài hoàng cung Nhật. Cũng như mọi người dân nội địa, chúng tôi không được vào tham cung điện chính của hoàng gia, chỉ được đứng và quan sát từ xa và nghe người giới thiệu kể chuyện lại về một cuộc sống rất khổ hạnh của những người sống trong cung điện đó.

Người Nhật quen chấp nhận tình trạng cách ly này bởi họ hiểu những người sống trong hoàng cung phải nhận vai hình mẫu của nước Nhật, có nghĩa phải chịu rất nhiều áp lực. Có những người con gái trong đó cảm thấy thật nhẹ nhõm nếu lấy được người chồng dân thường, ra khỏi hoàng cung, để được sống như mọi người bình thường.

Buổi chiều chúng tôi đến thăm ngôi nhà của Tòa thị chính, ở đây có tháp truyền hình cũ, từ đó có thể nhìn ra cả Tokyo.

Có điều mất vui là ngay trong buổi chiều đầu tiên này, đoàn du lịch chúng tôi đã có một người bỏ trốn. Khi cả đoàn lên tháp rồi lần lượt xuống dần thì anh ta lẩn mất. Sau mới biết, từ Hà Nội anh ta đã chuẩn bị để làm việc này. Cái ba lô còn lại trên xe ô tô của anh nhẹ tênh. Theo sự giải thích của người hướng dẫn, có lẽ đây là một người Việt được bố trí sang Nhật để trộm cắp thuê. Dân Việt có hộ chiếu bên đó, khi phát hiện ăn cắp thì sẽ bị trục xuất khỏi nước Nhật. Nên họ phải thuê những người trong nước sang làm chân rết. Người này có bị tống về thì cũng không mất đầu mối.

Trong lúc vẩn vơ chờ làm các thủ tục, khoảng hơn một tiếng đồng hồ, tôi nhìn quanh khu Tòa thị chính, thấy một không khí vắng vẻ. Nhớ nhất là hình ảnh một cô gái dắt hai con chó đi đường. Cô chăm sóc chúng hết sức cẩn thận. Khi chúng đói lấy thức ăn và theo dõi chúng ăn, bình thản chờ đợi như bà mẹ đang đi chơi với những đứa con thân yêu của mình.

Tâm thế mới của phụ nữ Nhật 
Để giải tỏa nỗi chán chường của bọn tôi, người hướng dẫn giới thiệu một tình thế của người dân Nhật mà trước kia chúng tôi không thể tưởng tượng nổi.

Anh cho biết , hiện nay ở nước Nhật có đến 62% người sống độc thân. Nếu nhìn trên đường, chúng ta luôn thấy những người đàn ông chăm chú nhìn về phía trước. Họ buồn, như là một thứ nhân vật phụ của cuộc đời. Còn chính phụ nữ mới là những người đầy sức sống và thách thức. 

Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật --từ nhỏ, đã được nghe câu nói ghi nhận sự tận tụy của người phụ nữ Nhật với gia đình. 
Sau chiến tranh, khi nước Nhật bắt tay khôi phục kinh tế, người đàn ông tập trung vào công việc của mình và ít khi về nhà trước 7h tối. Mọi việc liên quan tới gia đình và con cái đặt cả lên vai vào người đàn bà. Họ tự nguyện làm như thế cả đời.

 Hôm nay đây tôi còn chứng kiến cảnh một đôi ông bà già trên đường; khi tới chỗ nghỉ, người phụ nữ rút chiếc khăn mù xoa trong túi ra mời chồng mình ngồi.
Nay mẫu phụ nữ loại đó chỉ còn thưa thớt.

Bề ngoài người phụ nữ Nhật không tự biểu hiện lộ liễu như người Việt. Màu sắc phần lớn trang phục là màu trắng, màu xám và màu đen. Như đang tự giấu mình đi. Không ai tô son, trát phấn… Nhưng cuộc sống bên trong thì, theo anh hướng dẫn viên, thực sự nồng nhiệt. Khoảng mươi, mười lăm năm gần đây, phụ nữ Nhật nổi loạn, nhiều người không lấy chồng vì không thích phụ thuộc vào gia đình chồng và rất tự lập trong đời sống riêng tư.

Ở Nhật, đời sống tình dục được coi bình thường như cơm ăn nước uống và phụ nữ có phố đèn đỏ của mình. Ở đó, đối tác của họ là những thanh niên mới lớn và lấy việc thỏa mãn nhu cầu phụ nữ làm nghề phụ. Người ta có cách giữ bí mật cho cả hai bên.

Trong túi đàn bà, từ em thanh nữ mới lớn đến đám sồn sồn tuổi trung niên luôn có ca-pốt. Và họ chủ động tìm tới những đối tượng để có thể thỏa mãn những khát khao bất chợt nhưng chính đáng.

 Trong các món quà trao nhau nhân ngày lễ tết, chính phụ nữ là màu nóng, còn nam giới được tượng trưng bởi màu lạnh.

9 – 6

Niềm vui với những công việc bình thường
và tính tự lập được rèn từ nhỏ
Buổi sáng chủ nhật, bọn tôi đến khi vui chơi Disney Land nổi tiếng. Ấn tượng lớn nhất, vẫn là những người phụ nữ làm công việc như hướng dẫn người đi tham quan và bảo vệ trật tự chung quanh đó. Những công việc có vẻ tẻ nhạt như thế được người Nhật làm với tất cả niềm vui và sự háo hức khiến người Việt chúng ta gần như không thể hiểu nổi. Đứng bên cạnh những đoàn xe lửa làm theo lối cổ, các nhân viênphục vụ không những ân cần giúp đỡ cho người lên xe, mà còn tình cảm vẫy chào khách lên đường, rồi lại hào hứng đón khách xuống khi hết vòng quay.

Người hướng dẫn du lịch giải thích thêm với chúng tôi, người Nhật rất nghiêm túc trong việc công. Tất cả công chức đi làm đều mặc Âu phục. Với họ, làm công chức không phải chỉ để kiếm tiền mà để phục vụ xã hội, việc làm hợp đạo nghĩa làm người.

Một ấn tượng khác, là trẻ con trên nước Nhật rất ngoan và quen tự lập. Trên đường mỗi trẻ có túi thức ăn riêng, tự lấy thức ăn khi muốn. Thông thường các em đi theo người lớn rất đàng hoàng. Một ngày ở công viên không nghe tiếng khóc nào của bọn trẻ.

Người Nhật có tinh thần tự trọng cao độ. Trong hoàn cảnh nghèo khó, ít khi chấp nhận sự giúp đỡ của người khác mà làm được cái gì thì hưởng cái đó. Điều đó được rèn từ nhỏ. Ở trường nuôi dạy trẻ, từ lúc biết bò, đứa trẻ đã phải tự bò đến bàn thức ăn để lấy thức ăn. Ở lớp lớn hơn, đứa trẻ tự gấp lấy quần áo và lo giữ vệ sinh.

Từ chuyện giao thông tới chuyện pháp luật
Đã hơn chục lần đi theo các đoàn du lịch nước ngoài, tôi thấy trên xe thường người Việt Nam chỉ hay pha trò đùa bỡn, trêu chọc nhau, bàn chuyện ăn uống, nói tục. Đa số người mình đi du lịch để làm dáng, để tiêu tiền, không mấy ai tính chuyện đi để hiểu biết về xứ sở mà mình đặt chân tới. Những người hướng dẫn du lịch Trung quốc chẳng hạn, rất hiểu cái sự tầm thường đó. Trên xe, thể theo yêu cầu của người mình, họ nói những chuyện trong thâm cung bí sử, nhưng toàn thứ vụn vặt gây tò mò. Nói chung trình độ những người hướng dẫn cho các đoàn VN ở các nước gần ta rất thấp. Người có chí chắc đi học tiếng Anh tiếng Đức chứ chả ai chịu học tiếng Việt làm việc với các đoàn Việt.

May mắn lần này chúng tôi gặp người hướng dẫn khác hẳn. Anh cũng là người Việt. Sang Nhật học, sau đó nhập quốc tịch Nhật và đưa cả vợ con sang đó. Trong những lúc rỗi trên xe, anh Đức (tôi không biết họ, chỉ nhớ tên) giới thiệu với chúng tôi rất nhiều về đặc sắc của nước Nhật, và điều đó rất cần thiết với những người từ Việt Nam tới.

Ví dụ có lần anh nói về chuyện giao thông trên đường.

Chúng ta biết rằng người Nhật đi lại rất từ tốn và người ta nhường đường nhau khi có việc cần tranh chấp. Trong câu chuyện của mình, anh Đức có lưu ý thêm một điều. Luật pháp được soạn thảo rất tỉ mỉ và nói cho cùng là rất nhân bản. Một mặt nhà nước bố trí cảnh sát theo dõi tốc độ của xe trên đường, nhưng mặt khác, họ cho phép các nhà sản xuất cung cấp cho lái xe các thiết bị cần thiết có khả năng cho biết  chỗ nào cảnh sát giao thông đứng bắn tốc độ, để tự động điều chỉnh lại. Tức là người làm luật muốn bảo vệ quyền được đi nhanh hơn của xe cộ trong hoàn cảnh cho phép.

Sự áp đặt luật pháp của những người cầm quyền ở đây cũng là rất mềm dẻo.
Khi có người lái xe phạm lỗi, cảnh sát, từ lúc yêu cầu giữ lại đến lúc lên xe để đặt vấn đề phạt, đều có thái độ lịch sự tôn trọng đối tác, tìm cách thân thiện bàn bạc, chứ không phải một chiều hạch sách rồi  muốn bắt người ta thế nào cũng được. Khi không thống nhất được với nhau, họ để dành quyền phán xét cho tòa án,-- cố nhiên đó không phải loại tòa án bao giờ cũng nhăm nhăm bênh cảnh sát như người nước mình. Danh tính của những người bị phạt không bao giờ bị làm lộ.

Tôi cho đó mới là sự tôn trọng, sự khuyến khích người dân sống và làm theo luật pháp một cách hữu hiệu.

Pháp luật -- một bên nặng về răn đe
trừng trị và một bên biết “cận nhân tình”
Có lần đọc cuốn Đông Á – Đông Nam Á - Những vấn đề lịch sử và hiện tại (nx b Thế giới, 2004), thấy ông Vũ Minh Giang (Đại học Quốc gia Hà Nội) nói tới những điểm tương đồng trong tổ chức nhà nước của Việt Nam và Nhật Bản có nhấn mạnh cả hai bên đều chú trọng pháp luật (sách trên tr. 62).

Hôm nay nhớ đến đoạn này bỗng thấy phì cười. Vì sự thật trong khi ở nước người, chính quyền hết sức tôn trọng và đặt mình vào trong pháp luật thì ở mình, pháp luật được soạn ra để áp dụng với dân, chứ nhân viên công quyền đều hiểu ngầm rằng mình là người đứng ngoài. Mà người dân cũng vậy, thấy pháp luật là chuyện phiền phức, song mặc nhiên chấp nhận, lại còn tìm thấy niềm vui trong việc làm ngược pháp luật. Trừng phạt răn đe nặng nề đến độ dã man được xem như một sự cần thiết.

Để hiểu tính mềm dẻo mà chặt chẽ của pháp luật ở Nhật Bản, hãy trở lại câu chuyện về nhu cầu phụ nữ, phố đèn đỏ, mua dâm và bán dâm. Một mặt theo phong tục tập quán cổ, luật nước Nhật cấm tất cả sự tiếp xúc nam nữ ở dạng trần trụi. Thế nhưng đồng thời họ vẫn thấy con người Nhật Bản đã thay đổi, nên các nghị sĩ khi làm luật đã nghĩ ra cách để bảo vệ sự tiếp xúc này, không để dân bị ràng buộc vào luật một cách máy móc. Ví dụ như họ sẽ phạt nếu một trong hai bên không có vật lạ trong người khi tiếp xúc. Mà vật lạ này hiểu theo nghĩa rất rộng, nếu phụ nữ có một vòng đeo tay hoặc người đàn ông có một cái răng giả thì tức là đã không phạm luật. Thế thì còn phạt được ai nữa? Những điều này, theo tôi rất nhân đạo. Còn thuần túy truy bức như ở ta là bất cận nhân tình và sẽ sinh ra gian dối.

Các cửa hàng đồ cũ và thói quen cộng tác trong mọi việc
Nhân khi vào cửa hàng đồ cũ, anh Đức giới thiệu cho chúng tôi biết ở Nhật, loại hàng này có cả một hệ thống phân phối. Những năm 70 – 80 người dân bình thường có thói quen thải loại đồ cũ ra theo hình thức rác và người Việt Nam sang nhặt mang những đồ cũ đó đem về trong nước. Nay họ có ý thức thu gom và phân phối lại. Nhân đây, anh Đức kể về việc tổ chức làm ăn ở xứ này. Là khi có một công việc hợp lí thì nó cũng được phổ biến khắp nước Nhật. Những người cùng ý tưởng tự tổ chức thành những công ty, không có người nào đứng ngoài công ty đó mà có thể cạnh tranh với họ được. Người Việt mình dành được miếng mồi thì ăn lẻ, không ai cộng tác được với nhau, mà chỉ dìm dập nhau, phá nhau. Ở Nhật, nếu một người có sáng kiến chung thì sẽ đưa ra để phục vụ lợi ích chung.

10 – 6
Chung quanh núi Phú Sĩ
Tối hôm qua, ngủ đêm tại khách sạn thuộc khu Hà Khẩu Hồ (tôi đọc theo âm Hán Việt) thuộc khu vực núi Phú Sỹ, chúng tôi có cảm tưởng như lạc vào gia đình người Nhật. Ăn một bữa cơm theo kiểu gia đình người Nhật vẫn ăn. Xong, được bố trí đến khu vực tắm. Nam chung một bên, nữ một bên, nhưng đã xuống tắm phải bỏ hết quần áo. Đêm, được bố trí ngủ lại căn phòng như của người Nhật. Việc xâm nhập sâu vào phong tục ăn ở như thế trong những lần đi các chuyến khác, bọn tôi không có dịp thực hiện.

Sáng dậy, đi quanh hồ, tôi chợt nhận ra rằng nhà cửa ở đây cũng nhô ra thụt vào mà không có lớp lang trật tự như mạn Giang Nam bên Trung Quốc. Vườn hoa ở các gia đình hay các công sở không nổi bật lên vẻ rực rỡ mà trông hơi có vẻ khổ hạnh và chỉ gợi chú ý bởi lùm cây hoặc một tảng đá nào đấy. Tất cả khu vườn quy tụ chung quanh vào vật trung tâm đó. Ngoài ra cây cỏ trong vườn thì kém, cỏ mọc rườm rà, thiếu một sự xử lý công phu. Các công viên chỉ lo tạo ra sự kì bí mà tảng đá có vai trò vật chủ và mối liên hệ giữa đá và cây là nhân tố chính gợi nên một vẻ đẹp.

Ngồi xe lên núi. Các tài liệu du lịch đều nói rằng Phú Sĩ là biểu tượng của đất nước mặt trời mọc. Trước khi lên đến trạm 5 ở độ cao 2000m, chúng tôi phải vượt qua hàng chục cây số rừng. Nhưng khi đến nơi, ngôi miếu trên trạm 5 đó khá đơn sơ. Nói chung, chùa chiền của Nhật không hào nhoáng, lộng lẫy như đền chùa của Trung Quốc. Thu hút du khách nhất là việc đứng ở đấy chiêm ngưỡng cả ngọn núi trong tuyết phủ.

Đối với người Nhật, núi Phú Sỹ là biểu tượng cao nhất của sự thiêng liêng. Người ta theo dõi để không ai có thể lấy đi hòn đất nào chung quanh núi. Đã có những khách nước ngoài đến, định lấy những hòn đất đi và đều bị phát hiện.

Chung quanh núi là khu vực huyền bí, người ta nói có những người Nhật đã đến đây để sống những ngày cuối đời, tức là tự tử ngay trong khu rừng trùng điệp mà mãi về sau người ta mới phát hiện ra. Số người này đang tăng hàng năm.

Ấn tượng sau nửa ngày ròng ngồi ô tô 
Từ giã Phú Sỹ, bọn tôi tới Owakudani, nơi có vết tích của miệng núi lửa phun trào cách cây 3000 năm. Sau đó, là chặng đường dài tới Nakoné và Nagoda.

Trước lúc qua Nhật, một người quen cũ đã nói rằng, do du lịch bụi, chắc là bọn tôi không có điều kiện để sử dụng những phương tiện hiện đại nhất như tàu cao tốc và phải di chuyển từ địa điểm nọ đến địa điểm kia bằng ô tô. Ông nói điều đó với sự ái ngại vì ở Nhật số người di chuyển bằng ô tô rất ít. Nhưng đối với tôi, cảm tưởng là được ngồi ô tô đi trên những con đường nhựa nhẵn bóng và hiện đại của nước Nhật cũng đã sung sướng lắm. Nữa là, sau một buổi chiều như thế, lại có may mắn gần như được nhìn gần vào một nước Nhật và hiểu thêm điều người ta hay nói “Xứ này nghèo về tài nguyên và chỉ có một thiên nhiên khắc khổ, nhưng đã chinh phục được thiên nhiên khắc khổ đó để trở thành một xứ giàu có.”

Nhìn một hai ngôi nhà lắt lẻo giữa một triền núi xa, tôi hỏi Đức họ sống ra sao thì được trả lời:
-- Một gia đình Nhật định cư ở đâu thì chính phủ Nhật có trách nhiệm làm đường tới đó, bảo đảm hàng hóa lưu thông tới đó để họ có thể sống bình đẳng với mọi người.

Có một chuyện mà ở nhà tôi đã biết nhưng chưa thấy hết ý nghĩa của nó, đó là việc người Nhật không khai thác tất cả những rừng cây và vùng mỏ cũng khá giàu có của mình. Tất cả những đồ gỗ ở đây đều nhập từ nguồn lâm sản nước ngoài, cũng như các khoáng sản cần thiết cho công nghiệp của họ. Đối chiếu với cách nghĩ Việt Nam, kể ra đây cũng là một sự lạ. Và lạ hơn hết là người Việt chúng ta còn cho chuyện tàn phá tài sản thiên nhiên là chuyện thường, không bán hết đi thì lấy gì mà ăn.

Nông thôn đô thị chung một mặt bằng 
Lúc này trước mắt du khách không còn là một nước Nhật của các cao ốc và các khu đô thị thoáng đãng. Vùng đất nằm rải rác giữa núi non và bãi biển không có gì là hấp dẫn và mĩ lệ như các vùng biển của Việt Nam mình. Nhưng ở bất cứ nơi nào có điều kiện thì người nông dân Nhật vẫn cần cù sản xuất. Cảm giác còn lại trong tôi là một nước Nhật giống như một mặt bằng, giữa nông thôn và thành thị gần như không có sự chênh lệch. Nay, là thời, theo Đức kể, người nông dân Nhật làm ruộng bằng cách đi thuê các xí nghiệp nông nghiệp làm cho họ. Và đã có các hãng lớn chuyên làm nông nghiệp phụ trách giúp họ từ việc chọn giống, cày bừa đến bón phân và thu hoạch. Người nông dân chỉ việc ở nhà dùng tiền của mình đầu tư chứng khoán.

Người Nhật đặc biệt lo bảo vệ nguồn lương thực của mình, tạo cho xứ sở một thứ thức ăn không những ngon lành mà còn bảo đảm chuẩn khoa học không gạo nước nào có thể có được. Đã có những thời gian mà chính phủ Nhật do áp lực quốc tế phải nhập một số gạo của các nước khác, khi mang về phân phối cho dân thì không đâu người ta lấy, đến cả cho không cũng không ai nhận. Cuối cùng, số gạo đã mua buộc phải đem đi dùng làm hàng viện trợ cho các nước khác.

Đặt người Việt bên cạnh người Nhật
Cũng nhân thời gian rỗi trên đường xa, Đức kể với tôi về chuyện những người Việt Nam ở Nhật. Đức cho biết thật ra sau 4-1975, số người Việt sang Nhật không phải là ít, nhưng số có thể trụ lại được ở Nhật thì không nhiều và phần lớn là họ phải bỏ qua bên Úc hoặc bên Mĩ làm ăn. Việc du nhập vào cộng đồng Nhật, đòi hỏi sự nỗ lực đặc biệt mà người Việt không quen, chưa kể tiếng Nhật với nhiều người là khó học.

Chưa quen là như thế nào? Dù là mới tiếp xúc với người Nhật và văn hóa Nhật một cách đơn sơ, tôi vẫn có cảm tưởng người Nhật với người Việt Nam như hai đối cực, người nọ là thế giới đảo ngược của người kia.

Người Nhật có tinh thần gắn bó với xã hội, cấu kết với cộng đồng còn người Việt khôn lỏi, chạy vặt.

Người Việt thích phô trương còn người Nhật giấu mình sau vẻ ngoài bình lặng.
Người Việt ồn ào, lắm chuyện coi nơi công cộng là chỗ tự do buông thả còn người Nhật sợ nhất làm phiền người khác cũng như là bị làm phiền.

Bữa qua Miến Điện, tôi nhận ra một điều là không hiểu sao người bên đó có vẻ ít nói, trên đường không có cảnh vừa đi vừa cầm điện thoại tán chuyện. Có thể người Miến Điện không có tiền mua các loại máy mới? Nhưng Nhật là một nước giàu có. Sao dân họ vẫn không có thói nói lắm nói nhiều và xả ra cả khối lượng rác âm thanh ngập ngụa trên mọi ngả đường? Chợt nghĩ chính sự nói lắm nói nhiều nói một cách ba vạ đã giết chết sự suy nghĩ của người mình. Nó làm cho chúng ta thành một xã hội câm nín trước các vấn đề rất lớn đang phải đối mặt.

Xuất khẩu lưu manh
Hôm nay có đến hơn một giờ đồng hồ liền,  Đức toàn kể chuyện người Việt sau 4-1975 tràn sang Nhật làm những việc gian dối như cờ bạc trộm cắp ra sao, cảnh sát Nhật đã từng bước đấu trí với người Việt để vô hiệu hóa các đồng bào lưu manh của chúng ta thế nào.

Chuyện đấu trí ấy tôi định ghi mà không sao theo dõi kịp nên đành bỏ. Chỉ nhớ nhất một chi tiết. Có nhiều người Việt sau khi kiếm bẫm bằng con đường bất chính trở ,liền lấy cái vốn thu được từ nước ngoài về làm vốn kinh doanh và trở thành đại gia.

Từ việc này nẩy ra hai ý nghĩ bổ sung:
1/ Ở các xã hội lành mạnh, đám nhà giàu là những người con ưu tú của dân tộc, họ như đầu tầu kéo cả cộng đồng đi theo. Ở một xã hội cách mạng dở dang rồi biến chất như ở ta, nhất là ở căn cứ miền bắc ”xã hội chủ nghĩa” một thời gian dài không công nhận tài sản cá nhân, thì ngược lại, đám nhà giàu phần lớn là đám lưu manh, khoác áo quan chức làm việc lưu manh. Họ phất lên trong chiến tranh bằng cách buôn lậu những hàng quốc cấm xuyên quốc gia. Với những đồng tiền kiếm được bằng các thủ đoạn xấu xa, khi trở về nước làm kinh tế, họ có góp phần thúc đẩy sự làm ăn và vì thế cả người dân lẫn chính quyền hoan nghênh họ. Nhưng lùi xa mà nhìn, thì thấy đóng góp của những người này không thấm là bao so với sự phá hoại những nguyên tắc đạo đức, tức những tác hại lâu dài, mà họ mang lại.

2/ Ngoài số đại gia trên, hiện còn không ít người Việt, đang sống vất va vất vưởng theo kiểu ăn cắp vặt, buôn lậu, làm thuê làm mướn ở xứ người. 
Nhớ hồi chống Mỹ bộ máy tuyên truyền của ông Tố Hữu cứ nhét vào đầu mọi người dân cái ý nghĩ Ta chiến đấu thế này không phải chỉ vì ta. Ta đang chiến đấu cho cả thế giới. Ta đang trở thành lương tâm nhân loại… .

Có phải hỡi miền Nam anh dũng!
Khi ta đứng lên cầm khẩu súng 
Ta vì ta ba chục triệu người
Cũng vì ba ngàn triệu trên đời!

 Kỳ cục quái gở thế mà ai cũng tưởng thật và ai cũng thích.

 Được những tư tưởng kiểu đó quấn chặt vào đầu, nhiều người Việt sau 4-75 ra nước ngoài, tự cho phép mình làm tất cả những việc xấu xa nhất, bất chấp luật pháp nước sở tại và những nguyên tắc đạo đức thông thường. Một cuộc xuất khẩu thói lưu manh đã kéo dài chưa biết bao giờ chấm dứt.



11 – 6

Thăm các di tích lịch sử
Tham quan chùa Thanh Thủy. Ấn tượng nhất không phải là ngôi chùa, mà là cách dựng công trình tôn giáo này. Cách nó bám vào chân hòn núi đá. Cũng lại là một biểu tượng của tinh thần bám trụ của con người vào một thiên nhiên khắc nghiệt.

Buổi chiều tới ngôi Chùa Vàng. Đọc chữ Hán, thấy chính ra chùa này phải gọi là Kim Các tự mới đúng. Tôi thích cả không gian chung quanh chùa và cả cái cách  người ta tạo ra ấn tượng đối với người tới tham quan.

Có một điều  tôi thấy tin, là những chi tiết người ta trình bày về ngôi chùa, cái giá trị cổ kính của nó. Các di tích ở Việt Nam thường có những bảng giới thiệu rất luộm thuộm, nhiều lúc có cảm tưởng do những người không hiểu biết viết ra.
(Còn nhớ là lần vào Văn miếu năm 2010, khi đọc tiểu sử Khổng Tử,  thấy  viết là Đức Thánh Khổng "có đến bốn tác phẩm gọi là Tứ Thư". Điều này sai vì bốn tác phẩm đó có tên là Luận ngữ, Đại học, Trung dung, Mạnh Tử. Sao lại nói những lời trong cuốn Mạnh Tử  là do Khổng Tử nói được?)

Một niềm tin khác, khi đến thăm các công trình kiến trúc cổ, là cảm thấy chắc chắn nó giống như là ban đầu nó đã được hình thành. Trong một cuốn sách về văn hóa Nhật, tôi đọc thấy người ta nêu lên một nguyên tắc khi trùng tu các công trình lịch sử. Là bất cứ thời nào, muốn làm lại các công trình cũ thì cũng phải làm đúng như cái ban đầu, kể từ hình dáng, các chi tiết trình bày cho đến chất liệu kiến trúc.

Một cách tự nhiên, tôi có cảm tưởng, chúng ta có thể tin được nền sử học Nhật Bản, một niềm tin không thể có đối với nền sử học Việt Nam hiện nay.

Trong số các đoàn nội địa tới tham quan tại các công trình kiến trúc lịch sử, ở đâu tôi cũng gặp những đoàn học sinh do các giáo viên già dẫn đường và giới thiệu. Sau được nghe lại, thấy nói là trong chương trình học phổ thông, tất cả các học sinh có quyền được đi tham quan các di tích có ghi trong sử sách. Chi phí các chuyến đi ấy do nhà nước đài thọ và chỉ những người kinh nghiệm lâu năm trong nghề mới được giao việc hướng dẫn các em.

Tình hình này khiến người ngoại quốc hiểu thêm một điều là tại sao không bao giờ các di tích, các thắng cảnh ở Nhật lại có tình trạng tràn ngập khách tham quan như bên Trung Quốc. Hình như những người lớn tuổi của nước Nhật đã tham quan di tích này từ lúc nhỏ rồi, nếu có tham quan chỉ đi lại thôi. Còn ở Trung Quốc, các di tích thường bị lấp đầy bởi người nông dân của các tỉnh xa xôi mà họ muốn đến với các thắng cảnh. Giống như cánh du lịch bụi Việt Nam chúng ta, lấy đi làm cái mốt, đi chỉ để chứng tỏ rằng mình chẳng kém gì người.

Trở lại với quá khứ của Nhật Bản, tôi luôn luôn bị ám ảnh bởi mối quan hệ của nước này với Trung Quốc. Một mặt thì cái ảnh hưởng ấy quá rõ và người Nhật không giấu điều này. Ai đó đã nói: “Người Nhật tìm ở Trung Hoa đức trầm tĩnh, vẻ hào hiệp và tính muôn màu muôn vẻ mà họ không thể có”. Mặt khác, suốt trong quá trình lịch sử, người ta cũng bắt gặp nỗ lực của người Nhật hướng theo cái tinh thần "trên cơ sở hoàn thiện mình,  dám là mình, vui với mình và không ghen tức với người nước ngoài". Đó lại là điều  không thấy ở người Việt, văn hóa Việt.

Người Nhật làm du lịch
Những người tổ chức du lịch đã cố gắng cho chúng tôi biết được nước Nhật ở nhiều cung bậc khác nhau. Ví dụ về giao thông họ có bố trí cho chúng tôi ngoài chuyện thường xuyên ngồi trên ô tô, có lúc đi tàu thủy, có lúc đi tàu cao tốc.
Về ăn uống, ngoài những lối ăn nhanh theo kiểu buffet thì họ thường xuyên cũng cho chúng tôi vào những quán ăn tổ chức theo kiểu truyền thống. Ở đó, bọn tôi ngồi bệt xuống đất, chân đặt lên cái hố được khoét rộng chung cho cả bàn, trên bàn đặt nồi lẩu. Cái thú vị nhất đối với bọn tôi nói ra kể cũng phàm tục song cũng xin kể ra kể đây. Thú vị vì, nhìn vào cái nồi lẩu, thịt không bao giờ thiếu. Khi ăn hết, nếu cần chúng tôi có thể gọi thêm mà không phải trả thêm tiền.

Lúc đầu bọn tôi cũng lo lắng có những món ăn của Nhật không hợp khẩu vị, sau thì thấy cũng thích nghi dễ dàng.

Trong các chương trình như là thêm vào buổi chiều hôm nay, có việc chúng tôi đến thăm cửa hàng kimono. Ở đó, khách du lịch vừa có dịp tham quan cả cơ sở người ta đang dệt vải để làm ra kimono, và cũng có một buổi biểu diễn thời trang, trong đó những người Nhật trình bày cách sử dụng trang phục này.

Điều “rất Nhật” ở đây lại chính là cái bề ngoài "không chuyên nghiệp", nó ngay lập tức gợi nên một thoáng thất vọng ở những người Việt thạo đời. Ra vào đi lại trên sân khấu lúc này không phải là những cô gái chuyên môn trình diễn thời trang, mà chỉ những người phụ nữ bình thường, tưởng như họ đang đi ngoài phố, vừa được mời vào.

Phụ nữ Nhật nói chung không đẹp, rất ít khi chúng tôi phải sững sờ cả người như khi sang Trung quốc, bắt gặp các cô gái còn chất quý phái hôm qua. Những cô gái Nhật biểu diễn thời trang ở xưởng làm và bán kimono cũng không thể gọi là đẹp. Họ trình diện trước du khách như những người thông minh, nghiêm túc, tự trọng, có sự cởi mở với người bên ngoài, mà vẫn giữ cho riêng mình đời sống nội tâm. Những bộ trang phục họ mang ra trình diễn hôm đó không phải là những hàng đắt tiền mà đám dân du lịch Việt Nam – những người đang thèm tiêu tiền -- háo hức. Nhưng họ đâu có tính chuyện câu khách. Họ chỉ muốn giới thiệu một nét văn hóa Nhật.

Những dư âm của cuộc động đất
Tiếp tục câu chuyện về người Nhật trong sự so sánh với người Việt Nam. Sự kiện động đất xảy ra cách đây mấy năm vẫn còn trong kí ức người Nhật như chuyện mới xảy ra năm ngoái tháng trước hôm qua. Nhưng, chính lúc đó thì phẩm chất dân tộc của họ được bộc lộ.

Đức nói rằng  ở đây đã lâu, song chính anh cũng rất ngạc nhiên vì cách phản ứng của người Nhật với động đất.

Ví dụ như, khi Tokyo mất điện, người ta đi bộ về nhà có khi đến hàng vài chục cây số, cái cửa hàng bên đường tung hàng ra để phục vụ người đi lại, mặc dù họ không có tiền. Khách sạn cho người đi đường vào ở nhà và không tính tiền.
Sau đó, tinh thần và nghị lực của người Nhật cũng bộc lộ ở việc sự nhất trí của xã hội trong việc khắc phục hậu quả tai họa. Sau động đất, nhà nước cắt điện một số vùng thì các vùng khác cũng tự động cắt theo giúp nhà nước có được lượng điện dự trữ. Khi  đi làm việc, có lệnh chính phủ, công chức không dùng caravat để tránh giặt giũ nhiều, thì người thường cũng tuân theo.

Cả nước bao giờ cũng làm quá hơn so với mức chính phủ yêu cầu. Chỉ có câu khẩu hiệu nêu ra và viết trong các taxi: Nhật Bản hãy cố gắng. Mấy chữ ngắn ngủi thế thôi, mà người Nhật đã hiểu rất nhiều.

Trở lại với ý nghĩ mới hình thành trong tôi mấy ngày nay, hình như với người Việt Nam thì người Nhật ở dạng đảo ngược. Người mình sống trong sự cạnh tranh, phải lấy dối trá làm đầu khi quan hệ với nhau. Trong quan hệ với nhà nước và cộng đồng, càng trục lợi kiếm chác cho cá nhân càng tốt. Ở Nhật, giữa cá nhân và cộng đồng có niềm tin chắc chắn. Luôn luôn người ta tin rằng, những nỗ lực cá nhân của người ta sẽ được xã hội hiểu, những người tự trọng không thể làm khác.

12 – 6
Chuyện quanh những ngôi chùa
Ngày cuối cùng ở Nhật.

Mấy hôm trước, chúng tôi đã đi qua những thành phố nổi tiếng của xứ sở này như Kyoto, nhưng dù thế cũng chỉ là lướt qua. Hôm nay cũng vậy, mang tiếng là được đến kinh đô cổ kính của nước Nhật là Nara, nhưng chúng tôi cũng chi được đi qua phố xá một quãng, sau đó được  dẫn đến thăm ngôi chùa cổ đọc theo chữ Hán là Đông Đại Tự.

Trên đường phố Nara, bắt gặp những ngôi nhà cổ, loại nhà một tầng mà chắc chắn đã có từ rất lâu đời. Trong việc xử lí những di sản này, chỗ khác của người Nhật vẫn rất rõ. Họ có sự bố trí thế nào để những ngôi nhà cổ rộng rãi hòa hợp tự nhiên với những cao ốc hàng chục tầng bên cạnh,-- việc này gợi cảm giác những người sống trong ngôi nhà cổ là những cư dân lâu đời ở đất này, có thể là họ còn giàu có nữa kia, thì mới được ở trong những ngôi nhà đó.
Còn ở Việt Nam bên cạnh những cao ốc thường khi cũng có những ngôi nhà rách nát, làm hỏng hết cảnh quan chung. Những cuộc đền bù bất minh, hoặc tâm lý thấy ai giàu có là ghen lồng ghen lộn, ì ra ăn vạ…đã là nguyên nhân làm cho cái cũ cái mới không thể chung sống hòa hợp.

Hai bên đường tới Nara, du khách cũng bắt gặp rất nhiều ngôi chùa. Đây là một địa điểm được mệnh danh kinh đô của Phật giáo, đã từng là địa điểm tổ chức Đại hội Phật giáo thế giới.

Nhưng một chuyện buồn lại bắt đầu len vào, khó mà quên được. Đức hướng dẫn viên chỉ hai bên đường và nói rằng ở đây có rất nhiều cửa hàng bán đồ dùng dành cho các nhà sư. Anh kể tiếp, nhiều nhà sư Việt Nam đa đến Nara này, và điều mà người Nhật bản xứ đã sửng sốt là những nhà sư đó đã mua những trang phục đắt tiền nhất toàn loại những nhà sư các nước khác không dám mua.

Đức có người bạn đã đi theo đoàn Phật giáo ấy, chứng kiến cảnh mua bán của các vị sư. Với thói quen của người Sài Gòn, người bạn ấy có hai phản ứng. Một là lập tức tính sẽ tổ chức những của hàng tương tự ở Việt Nam để bán cho giới tu hành hám chuyện làm dáng. Hai là nhiều lúc nghĩ không muốn thành Phật tử nữa bời vì không hiểu vì sao sư mô Việt Nam lại trần tục đến như vậy.

Một chút so sánh và cảm giác về một nước Nhật quá xa xôi 
Khi đi trên đất Nhật tôi hay nhớ lại những lần đến các xứ khác.

Du lịch Trung Quốc, đối với tôi như là một chuyến trở về nguồn. Ở đó tôi nhớ không chỉ là những lâu đài tráng lệ hay những viên lâm cổ kính sang trọng – không khí như trong phim Hồng lâu mộng -- mà tôi còn thấy ở đây có những mặt trái, tức cả đời sống cùng cực của người lao động bình thường.

Ở Bắc Kinh, tôi đã vào những ngõ nhỏ mà ở đó người ta , từng cụm dân trong hồ đồng,  phải dùng hố xí tập thể, và con đường quanh co là những mái nhà lợp tôn, lợp ngói cổ cái thấp cái cao như những hẻm nhỏ Hà Nội. Tôi cũng thấy người ta buôn gian, bán lận, nói thách, làm hàng giả theo lối làm tiền chém du khách không tiếc tay. 

Bởi Việt Nam luôn là Trung quốc bị hạ thấp hẳn xuống thu nhỏ hẳn lại cái tốt bớt dần cái xấu tăng thêm, nên tôi càng hiểu những tệ hại của xứ mình không biết bao giờ mới khắc phục được.

Ngay cả với nước Nga nửa Âu nửa Á, tôi cũng thấy điều gì đó tầm thường dung tục. Hồi còn Liên xô, đó là những đống đất xây dựng ngổn ngang ngay ngoài cửa cách hàng rào sân bay không xa; những phiên chợ nông trường lèo tèo; đám đầu trọc nghênh ngang ngoài đường. Và bây giờ ở nước Nga của Putin, cái tôi còn nhớ khi đọc các bản tin, là những làng xóm vắng vẻ, người đàn ông say rượu, những người đàn bà chỉ lo trau chuốt để bán mình cho các nhà tư sản mới nổi.

Tóm lại thì ở đâu cũng có cái gì đó gần gũi với mình.
Ngược lại, đến với nước Nhật, từ lâu tôi cũng biết là đồng văn đồng chủng, da vàng mũi tẹt, nhưng ấn tượng còn lại thì lại là một cái gì khác hẳn so với những ấn tượng đi Nga đi Trung Quốc.

Tôi thấy xã hội Nhật là một cái gì quá đồng đều và quá hoàn chỉnh, do đó là quá xa xôi, người mình không biết bao giờ mới có thể có một xã hội hợp lý như của họ. 

Tình thế đó của nước Nhật toát ra không phải từ không khí sinh hoạt của đường phố mà nó thấm vào trong cách sống cách nghĩ của từng con người, cũng như lối sống rời rã, cái năng động hỗn loạn, và tâm lý bèo dạt mây trôi đã thấm vào trong cách tổ chức xã hội của người Việt.

Nhớ lại khoảng thời gian mấy năm 75-76. Quá say sưa vì chiến thắng, người mình có cảm tưởng rằng đã đánh Mĩ được thì làm gì cũng được. Tôi nhớ không phải ở người dân thường mà ở những cấp lãnh đạo cao nhất hồi ấy đã có ngưỡng vọng có ngày Việt Nam sẽ đuổi kịp Nhật. Công thức mà tôi còn nhớ như in là lời truyền miệng như thế này: “Thôi, nói 20 năm thì hơi lạc quan quá, độ 30 năm nữa thì chúng ta sẽ đuổi kịp Nhật”.

Nhắc lại ảo tưởng đó để hiểu rằng, chiến tranh để đẩy chúng ta chui vào sừng trâu, và ra khỏi chiến tranh chúng ta đã xa lạ với thế giới như thế nào. Ta chẳng hiểu gì về người, mà cũng chẳng hiểu gì về chính mình.

Từ đó, trong cái thế giới hiện đại đang thay đổi từng ngày, ta vẫn nhắm mắt mở, bước đi loạng choạng xiêu vẹo. 

Trong sự vội vã điên cuồng lo làm ăn sinh sống, xã hội Việt sau chiến tranh đã trở thành một xã hội mất hết tự tin. Không ai bảo ai, không dám thú nhận, song trong thâm tâm, nhiều người chỉ còn tin rằng sẽ chẳng bao giờ chúng ta  theo kịp thiên hạ. Cách sống thời thượng nhất lúc này là có cái gì bòn mót mang bán lấy tiền. Ăn cắp của nhà nước cũng được, lột da nhau cũng được, miễn có tiền. Rồi đi nước ngoài mua sắm những thứ xịn nhất, mới nhất, hiện đại nhất. Rồi lấy đó làm niềm tự hào rằng người mình cũng đang có sự tiến bộ vượt bậc theo kịp các nước trên thế giới.

Mấy năm gần đây, nhờ sự trợ giúp của phía đối tác nước ngoài, các trường đại học ở ta thường mở ra các cuộc hội thảo văn học so sánh, trong đó nhiều báo cáo của giảng viên Việt trình bày như là có một bước tiến song song giữa văn học Nhật Bản hiện đại và văn học VN thế kỷ XX, rồi bước tương đồng giữa văn học Nhật đương đại và văn học Việt Nam hôm nay. Trên một số phương diện khác của đời sống cũng vậy. Một cái gì giống như ảo tưởng đang chi phối cái nhìn người Việt khi chúng ta làm cái việc đối sánh giữa mình với người, và các đồng nghiệp Nhật  vì lịch sự cũng không tiện bác bỏ. Thường những lúc nghe vậy, trong tôi có cái cảm giác xót xa như khi thấy người ta xoa đầu mình coi mình là một lũ trẻ con. Trong những ngày du lịch bụi ngắn ngủi này, cái cảm giác xót xa ấy lại trỗi dậy để mà càng cảm thấy nó một cách thấm thía hơn.


---