Showing posts with label Giáo dục. Show all posts
Showing posts with label Giáo dục. Show all posts

CÔNG BỐ KHAI TRƯƠNG QUỸ TÂY DU - GO WEST FOUNDATION

Unknown | 9:30:00 AM | 0 comments
Chào các bạn,

Đúng 9h30' sáng nay Quỹ tây Du - Go West Foundation - ra mắt chính thức tại 2 tiểu bang, Michigan và Thủ đô Washington của Hoa Kỳ.

Donald Nguyễn

Bạn Donald Nguyễn - đồng sáng lập và phó chủ tịch Quỹ Tây Du - sẽ có buổi nói chuyện với cộng đồng người Việt ở thành phố Detroit, Michigan khoảng 12,000 dân Việt và các tổ chức xã hội tham gia với đài truyền hình địa phương tham gia.

Thomas Công

Bạn Thomas Công - đồng sáng lập Quỹ Tây Du và giám đốc phụ trách văn hóa giáo dục Quỹ Tây Du - sẽ có buổi nói chuyện với đài SBTN tại thủ đô Washington.

BS Hồ Hải

Riêng tôi, tại Việt Nam rất thất vọng với thủ tục rườm rà của hệ thống truyền thông Việt Nam, mặc dù đã nổ lực hết sức mình có thể. Tôi xin cáo lỗi với cộng đồng người Việt trong và ngoài nước.

Tôi, BS Hồ Hải - chủ tịch và sáng lập Quỹ Tây Du - xin đại diện 8 thành viên của Hội đồng Quỹ tây Du công bố Go West Foundation bắt đầu chính thức ra mắt lúc 9h30' sáng ngày 05/5/2014 tại Việt Nam, tức ngày 04/5/2014 tại Hoa Kỳ.

Website chính thức: www.gowestfoundation.org và các tên miền: www.gowestfoundation.com, www.gowestfoundation.net.

Chân thành cảm ơn tất cả các quý vị mạnh thường quân, cũng như nổ lực hết mình của cả nhóm làm ra Quỹ Tây Du - Go West Foundation

Chúc sức khỏe, hạnh phúc, và thành đạt.

Tư Gia, 9h30' ngày thứ Hai, 05/5/2014

HAI KHẮC KHOẢI

Unknown | 5:45:00 PM | 0 comments
Chúng tôi, những con người sinh ra ở hai phần đất nước, tuy cách nhau 2 thế hệ, được giáo dục, tắm trong 2 nền văn hóa và chính trị khác nhau. 

Anh ở Bắc được học tiểu học từ Trung Hoa, rồi trung học của miền Bắc Xã hội chủ nghĩa, sau đó được đào tạo ở Kiev, Liên Xô cũ, và cuối cùng là tiến sĩ ở Pháp. GS Chu Hảo là cựu thứ trưởng Bộ khoa học công nghệ Việt Nam, cựu Viện trưởng Viện nghiên cứu công nghệ quốc gia. Hiện ông  là Chủ tịch hội hữu nghị Việt Pháp. Ủy viên Hội đồng khoa học Trung Ương. Giám đốc Nhà Xuất Bản Tri Thức, kiêm phó chủ tịch Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh.

Tôi đến sớm 10 phút - 9h50' sáng 04/5/2014 - thì GS Tương Lai với GS Chu Hảo đang làm việc. Nên phải chờ và chụp tấm hình này.




Hai Anh Em nói chuyện với nhau rất tâm đầu ý hợp về văn hóa, giáo dục và vận mệnh Tổ Quốc

Chúng tôi, những chàng trai, cô gái của thế hệ 195x, 6x và 7x, được sinh ra ở khắp các vùng miền Tổ Quốc, đã lang bạt kỳ hồ, nhưng được tắm mình trong nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa có, Việt Nam Xã hội chủ nghĩa có, và có cả phương Tây. Chúng tôi có được may mắn can qua những bễ dâu của Tổ Quốc, tuy đi xa, nhưng không bao giờ quên Tổ Quốc, không bị hòa tan, mà lại hòa nhập được Đông Tây. Đau thắt ruột, giận bầm gan chỉ vì nhìn nền văn hóa giáo dục nước nhà ngày càng đi xuống, mà không thể góp một tay xây dựng lại nó. Nên, chúng tôi đã ngồi lại với nhau lập ra Quỹ tây Du - Go West Foundation - hòng gầy dựng những thế hệ Việt tương lai đủ tâm, đủ tầm và có năng lực thực hiện hiệu quả việc dựng xây một nước Việt tự lực, tự cường.

Hai thế hệ, kẻ Bắc, người Nam và lưu lạc xứ người, nhưng cùng nhau một tấm lòng, một chí hướng để có thể nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ của Chân, Thiện, Mỹ, của những con người thực sự nặng lòng với Tổ Quốc đang họa xâm lăng của văn hóa rác thời đại.

Sáng nay, Anh đại diện Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh và Nhà xuất bản Tri Thức được thành lập tại Việt Nam gặp tôi, đại diện Quỹ Tây Du được thành lập tại Hoa Kỳ từ tấm lòng của những Người con xa xứ. Tuy không cùng nền giáo dục, không cùng văn hóa sống, nhưng 2 tiếng Quê Hương đã làm chúng tôi cùng tư tưởng. Anh đã nói, phải khai sáng thế hệ trẻ, nếu không đất nước chúng ta sẽ đổ máu. Tôi lại tâm sự rằng, không chỉ đổ máu, mà sau đổ máu đất nước không có nhân lực dựng xây như Iraq, như Libya, như Syria và như đất nước chúng ta trong 39 năm qua. cả hai cùng rươm rướm nước mắt!

Cuối cùng, anh em đồng ý nhau cùng xây dựng những thế hệ trẻ là những công dân toàn cầu để gầy dựng lại quê hương. Những năm 197x, Đặng Tiểu Bình đã đưa ra 3 sách lược giáo dục cho thế hệ 195x và 196x mà không đòi hỏi bất kỳ điều kiện gì, ngay cả bắt họ phải quay về. Nếu họ về là người Trung hoa yêu nước, nhưng những ai không trở về thì cũng gọi họ là Hoa kiều yêu nước. Song sau đó, chính ông Đặng đã học theo Hàn Quốc, chọn 100 người xuất sắc nhất, gửi thư đưa ra điều kiện trọng dụng họ bằng cách cấp nhà, xe hơi và mức lương gấp 3 lần Hoa Kỳ đang trả để ra chỉ 1 điều kiện, trong 3 năm quay về Trung Hoa nhà nước sẽ chu cấp toàn bộ kinh phí để họ xây dựng những Viện nghiên cứu như tại nơi họ đang làm việc ở Hoa Kỳ. Cho nên, ngày nay mới có một Trung Hoa đáng sợ.

Và tôi đã đại diện Go West foundation hứa, nếu anh Chu Hảo phát hiện ra những tài năng đam mê nghiên cứu văn hóa và giáo dục, nhưng thiếu điều kiện kinh tế để theo đuổi ước mơ, thì hãy nói họ nộp hồ sơ đến Go West Foundation, cùng chúng tôi làm hồ sơ xin học bổng. nếu có học bổng ở các đại học phương Tây và Bắc Mỹ, thì chúng tôi sẽ sẵn sàng tài trợ phần còn lại, mà gia đình không thể đảm đương.

Hàn Quốc và Trung Hoa làm được, thì chúng ta phải làm được. Làm bằng khối óc và con tim rực lửa yêu nước và bằng một lòng can đảm vượt qua mọi chông gai, vòng kim cô trói buột chúng ta đã hơn nửa thế kỷ qua. Hai khắc khoải của 2 thế hệ sinh ra ở hai miền đất nước, có hai tư tưởng chính trị khác nhau, nhưng cùng nhau một chí hướng cho nền văn hóa và giáo dục nước nhà.

Tư Gia, 17h45' Chúa nhựt, 04/5/2014

CÔNG BỐ GIẤY XÁC NHẬN ĐĂNG KÝ THÀNH LẬP QUỸ TÂY DU

Unknown | 2:39:00 AM | 0 comments
Cháo các bạn,

Quỹ Tây Du đã nhanh chóng đăng ký xong tổ chức phi lợi nhuận và đây là chứng nhận đăng ký của Quỹ do đồng sáng lập viên của Quỹ - Donald Nguyễn - hoàn thành và đăng ký trụ sở tại tiểu bang Michigan từ ngày 15/4/2014. Dưới đây là giấy xác nhận đã đăng ký tổ chức Go West Foundation đã có Mã số sử dụng lao động - EIN: Employer Identification Number.



Xin cảm ơn tất cả tấm lòng của các bạn gần xa.

Tư Gia, 2h39' ngày thứ Bảy, 03/5/2014

QUỸ TÂY DU LÀ GÌ?

Unknown | 4:18:00 PM | 0 comments
Quỹ Tây Du là một tổ chức thiện nguyện phi chính phủ, phi chính trị và bất vụ lợi. Đây có thể xem là hiến chương của Quỹ Tây Du xuyên suốt quá trình hình thành và hoạt động.

Sứ mạng của Quỹ Tâu Du
  
1. Sứ mạng của Quỹ là tạo cơ hội cho thế hệ trẻ tài năng của Việt Nam thuộc thành phần có khả năng nhận học bổng một phần ở các đại học của các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến ở Phương Tây, nhưng thiếu phương tiện và điều kiện tài chính bổ sung để du học. 

2. Thực hiện vấn đề chăm lo giáo dục và y tế cho một xã hội tốt đẹp hơn trong tương lai.

Mục tiêu của Quỹ tây Du

1. Tích cực quảng bá lợi ích và cấp thiết của Quỹ Tây Du cho tất cả mọi người để được nhiều sự tham gia đóng góp, hổ trợ từ cộng đồng Người Việt trong nước và trên khắp toàn cầu, để đưa những thế hệ trẻ tài năng của Việt Nam trong nước du học ở các nền giáo dục tiên tiến của phương Tây.

2. Tích cực gây quỹ để nâng khả năng tài trợ học bổng, hầu tạo dựng những thế hệ trẻ tài năng sẽ là rường cột của quốc gia.

3. Khi đủ khả năng về sự đóng góp nhân lực và tài lực tự nguyện, Quỹ sẽ góp phần nâng đở về đời sống tinh thần của các em du học sinh tại các quốc gia đến du học. Sau đó là xây dựng hệ thống các trường đại học và bệnh viện trong nước có tầm cỡ quốc tế phục vụ có tính nhân đạo với cộng đồng.

Dự án thiên niên kỷ của Quỹ Tây Du

Sứ mệnh dài lâu của Quỹ tây Du làm 3 giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất chăm lo tiền bạc cho các tài năng trẻ đã được học bổng, nhưng thiếu tiền đóng phần còn lại để ăn học ở phương Tây. 

Giai đoạn thứ hai thêm phần chăm lo sự hòa nhập với văn hóa phương Tây cho các tài năng trẻ sau khi được Quỹ Tây Du tài trợ. 

Giai đoạn cuối cùng là ngoài 2 nhiệm vụ trên, Quỹ Tây Du mong muốn đến xây hệ thống trường Đại Học và Bệnh Viện tại Việt nam và mời tất cả các tinh hoa Việt khắp nơi trên thế giới về dạy cho sinh viên nghèo và chăm lo sức khỏe cho bệnh nhân nghèo kết hợp với các thầy thuốc, ma soeur, ni cô làm việc từ thiện tại những bệnh viện này.

Hãy chung tay, một lòng hướng đến chân thiện mỹ lâu bền. Công việc của Quỹ Tây Du không phải việc trăm năm, mà là việc của ngàn năm vì Tổ quốc và dân tộc.

WHAT IS GO WEST FOUNDATION?

The Go-West Foundation is a Non-Governmental Organization and by definition is apolitical and not for profit. This can be considered as the Go West Foundation's charter, it'll be leading through the process of the formation and operation. 

Mission Statement

1. The Foundation aims to provide assistance to the class of exemplary Vietnamese young people who by their own merit could obtain partial scholarship from universities or higher learning institutions in highly advanced Western industrialized countries.

2. The Foundation also aims, as a secondary and long term goal, to provide social assistance with respect to education and health care, for the betterment of society.

Objectives

1. To facilitate the process of getting young people of exceptional talent to study abroad by actively promote Go-West Foundation, raising awareness as to the benefits and urgency to pool together the resources and financial support from Vietnamese communities everywhere in the world.

2. To see that the Fund grows in its dispensation of scholarship concomitant with the growth of community support through fund-raising activities.

3. To support and assist students in the process of adaptation into Western society and culture by facilitating social bonds with various community groups or volunteering families where the students pursue their study.

The Millennium Project

The Fund's Millennium Project shall be divided into three stages

Firstly, the Fund shall focus on providing financial support to students who have obtained at least a partial scholarship;

Secondly, the Fund shall coordinate and facilitate the adaptation to Western culture so as to benefit students socially and culturally;

Finally, and as a long term goal, when circumstances permit and under certain conditions, the Fund shall extend its scope of activities into areas of education and health services. Specifically, the Fund wish to build a system of universities and hospitals in order to attract Vietnamese intellectuals and health specialists from all over the world to come back home and to teach low SES (socio economic status) students, and to care for low SES patients, along with other volunteers. This is to complete the circle: we shall be able to help even greater number of students, as well as giving back to the community where it is needed most.

 Let us be united and work together for the good of all. The work of the Go-West Foundation is not to last a hundred year, but a thousand year, for Our Fatherland and Our People.

BS Hồ Hải
President of Go West Foundation

Asia Clinic, 16h18' ngày thứ Sáu, 02/5/2014

KÍNH GỬI CÁC MẠNH THƯỜNG QUÂN CỦA QUỸ TÂY DU - GO WEST FOUNDATION

Unknown | 1:24:00 PM | 2comments
Bài đọc liên quan:

Kính thưa các bạn,

Lời đầu thư tôi xin đại diện Quỹ Tây Du - Go West Foundation - xin gửi lời xin lỗi đến những mạnh thường quân đã nhiệt tình đóng góp cho Quỹ trong thời gian qua. Vì lý do thiết kế và viết website của Quỹ có chậm trễ nên chúng tôi chưa có thư cảm ơn và xác nhận cho quý vị đã đóng góp cho Quỹ từ ngày 22/4/2014 đến nay.


Đến 0h00 tối hôm nay, 29/4/2014 giờ Việt Nam, tức khoảng buổi trưa ngày 29/4/2014 tại Hoa Kỳ, chúng tôi sẽ chính thức cho ra đời website tạm ổn về hình thức và nội dung. Nhưng vẫn còn 3 bài quan trọng nhất mà, chúng tôi chưa thể công bố - vì còn bàn thảo kỹ càng với luật sư chính của Quỹ - cho đến ngày khai trương 05/5/2014 theo giờ Việt Nam là:

1. Hiến chương của Quỹ Tây Du (Constitution)
2. Những Quy định và Kế hoạch làm việc của Quỹ Tây Du(Regulations and Schedules)
3. Những Nguyên tắc chủ đạo và điều lệ của Quỹ Tây Du(Rules and Guidelines)

Tên miền của website Quỹ Tây Du - Go West Foundation - gồm có 6 tên miền kể cả tiếng Việt và tiếng Anh như sau:

http://www.gowestfoundation.org/

http://www.gowestfoundation.com/

http://www.gowestfoundation.net/

http://www.quytaydu.org/

http://www.quytaydu.com/

http://www.quytaydu.net/

Bên cạnh đó, chúng tôi cũng kết nối lá thư cảm ơn và xác nhận các quý mạnh thường quân đã đóng góp cho Quỹ, để quý vị khai báo thuế hằng năm. Vì chữ ký của tôi, và tổ chức Quỹ Tây Du - Go West Foundation - đã được đăng ký với chính quyền tiểu bang Michgan và Liên bang Hoa Kỳ.

Những ai đã đóng góp mà chưa có chứng nhận để khai thuế hằng năm, thì xin vui lòng gửi email theo những thông tin đầu thư mà tôi đã đưa ảnh lên bài viết này, để tôi hoàn tất thủ tục chứng nhận điện tử và gửi lại cho quý vị. Mọi thư từ xin gửi đến hộp thư điện tử sau:

quytaydu@gowestfoundation.org 

Cuối thư, tôi xin một lần nữa cảm tạ tấm chân tình các quý mạnh thường quân. 

BS Hồ Hải
President of Go West Foundation

Asia Clinic, 13h24' ngày thứ Ba, 29/4/2014

KỂ CHUYỆN VỀ SÁNG TÁC HÀNH KHÚC TÂY DU

Unknown | 6:24:00 PM | 0 comments
Bài đọc liên quan:

Khi thành lập Quỹ Tây Du - Go West Foudation - tôi nghĩ ngay nó phải có một hành khúc như một biểu trưng của một danh hiệu quan trọng cho các thế hệ được tài trợ của tấm lòng Việt trên khắp toàn cầu. Người tôi nghĩ có đủ tâm, đủ tầm lo việc này là cụ Nhạc Sỹ Tô Hải. Nhưng các bạn trẻ đã sốt sắng làm ra nó ngay sau chỉ 2 ngày. Tôi thực sự cảm kích và biết ơn các bạn.

Chiều nay lên nhà cụ Tô Hải cũng vì 2 việc. Việc đầu tiên là nhờ cụ góp ý và sửa dùm sáng tác Hành khúc Tây Du, mà nhạc là do Tuấn Phạm đã làm trên nền thơ của Nguyễn Thanh Hiển. Việc thứ hai là, nhân việc này để đến thăm sức khỏe cụ, đưa ra những việc cần thiết để cụ giữ sức khỏe vì Bệnh Phổi tắc nghẽn mạn tính và thoái hóa cột sống ở người cao tuổi. Việc thứ hai thì không bàn ở đây, vì nó là nghề của mình. Ở đây chỉ kể lại câu chuyện âm nhạc.

Bản nháp của Hành khúc Tây Du - Nhạc Phạm Trung Tuấn - Lời của Nguyễn Thanh Hiển

Khi cầm bản nhạc của 2 bạn trên, cụ đóng góp rất chân thành là, bản nhạc này không phải là nhạc, mà là một cách hô khẩu hiệu của Nhậm Ngã Hành trong Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung. Nó chẳng khác gì những cuộc biểu dương lực lượng trong các ngày lễ lớn và hô khẩu hiệu ở các quốc gia do đảng cộng sản cầm quyền.

Cụ bảo, âm nhạc là làn sóng của ngữ điệu, là sự hòa quyện ngữ điệu của âm thanh nói lên điều mà nhân loại mong đợi chứ không phải là sự ghép âm cẩu thả.

Cụ còn nói với tôi và anh Trương Hữu Hoan là, việc BS làm cái Go West Foundation là chuyện lớn trăm năm, nghìn năm. Nó là sự hun đúc của cả dân tộc cả trăm năm, có khi nghìn năm mới có được. BS không thể dễ dãi mà đánh mất uy tín của mình. Tôi - Tô Hải - cũng không thể đơn giản mà muốn là làm được trong 1 tháng hay 1 năm, hay mất thời gian nhiếu hơn thế để cho ra bản nhạc để xứng tầm với Phong trào Tây Du của BS đang thực hiện. Mặc dù, có thể là chỉ cần ý tưởng mà có sự rung động thì có khi chỉ 30 phút là xong, nhưng phải là tầm vóc của thời đại, của vượt thời gian, không gian để sống mãi với dân tộc, tổ quốc và lịch sử. Hành khúc Tây Du không thể là câu khẩu hiệu, mà nó là tiếng lòng của hồn thiêng sông núi, của dân tộc và tổ quốc như thư ngỏ của BS đã viết!

Cụ bảo, tôi bây giờ ngồi cũng không xong vì thoái hóa cột sống lưng ở người cao tuổi, thở không ra hơi vì bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, và tay run gõ nốt sol nó lại chạm vào nốt đô, nốt rê, mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo để biết phải làm gì, để cho ra đời một hành khúc để đời cho việc của BS làm - Phong trào Tây du để dựng xây Tổ quốc. Nó quý lắm, tôi háo hức lắm, ai cũng ủng hộ, nhưng già rồi, lực bất tòng tâm. Thôi thì để tôi gọi cho Tuấn Khanh làm cho BS, rồi tôi sẽ tham gia sửa chữa làm sao cho cái hành khúc này nó bất hũ. Cụ còn bảo, chỉ có Tuấn Khanh mới đủ bản lĩnh và sự can đảm để làm. Mấy tay nhạc sỹ khác không dám làm đâu, mặc dù điều BS làm là đúng, là nguyện vọng của người Việt trên khắp trái đất này. Tôi nói thế chắc BS dư hiểu vì sao?

Tôi thực sự cảm kích sự thấu hiểu tâm tư của tôi của cụ Tô Hải. Thế là cụ gọi cho Nhạc sỹ Tuấn Khanh, và Tuấn Khanh đã nhận lời rất sốt sắng, vì anh ấy đã đọc bài Thư Ngỏ của tôi, và hiểu phải làm gì? Mình thực sự cảm ơn các bạn trẻ như Tuấn Phạm và Nguyễn Thanh Hiển đã sốt sắng làm, để có sự góp ý chân thành của cụ Tô Hải và sự tham gia hết lòng của Tuấn Khanh. Đây có thể gọi là vừa là duyên, mà vừa là nợ khi sống ở trên đời của những con người nhân nghĩa với cuộc đời.

Xin cảm ơn đời đã còn giữ những con người còn lý tưởng, còn nhân cách và nghĩa khí vì tương lai của thế hệ trẻ và tổ quốc Việt Nam.

Asia Clinic, 18h24' ngày thứ Bảy, 26/4/2014

THƯ NGỎ CỦA QUỸ TÂY DU

Unknown | 1:16:00 PM | 0 comments
BS Hồ Hải
Founder & President of Go West Foundation



Chào các bạn,

Chiến tranh đã qua đi 39 năm, nhưng dân tộc, và đất nước ta vẫn chưa thoát khỏi thế nhược tiểu. Đã đến lúc dân tộc Việt phải tự dựa vào sức mình. Mỗi người một tay, chúng ta cần một sức mạnh kết đoàn để lo cho những thế hệ tinh hoa tương lai của đất nước, cùng nhau gầy dựng giang sơn gấm vóc mà tiền nhân đã để lại.

Ngày xưa các Phan Chí Sỹ gầy dựng phong trào Đông Du và tư tưởng khai dân trí, chấn hưng dân khí, lo cho hậu dân sinh. Nay chúng ta cần phải tạo dựng những thế hệ hòa nhập Đông Tây, những con người công dân toàn cầu bằng phong trào Tây Du.

Ý tưởng mỗi người dân Việt ở khắp nơi trên trái đất này, một năm đóng góp chỉ 1 đô la Mỹ cho Quỹ Tây Du. Đó sẽ là cơ sở để chắp cánh ước mơ cho những thế hệ trẻ nghèo nhưng hiếu học, và tài năng hưởng được những nền giáo dục Tây phương tiên tiến trên toàn cầu.

Mười năm sau, chúng ta sẽ có một thế hệ đủ nhân cách và tài năng khoa học để làm những viên gạch xây dựng nền móng cho mái nhà Việt Nam.

Hai mươi năm sau, chúng ta sẽ có những thế hệ hoàn thiện ngôi nhà Việt Nam.

Ba mươi năm sau, khi những người khởi xướng phong trào Tây Du này, có thể đã về nơi an nghỉ vĩnh hằng, chắc chắn đất nước Việt sẽ có được những con người có nhân cách, là tinh hoa của giống nòi đảm trách vận mệnh tự lực, tự cường cho quốc gia dân tộc. Rồi chính họ, những mầm ươm hôm nay sẽ là thế hệ kế thừa với nhân cách trong sáng tiếp tục sứ mệnh này.

Nửa thế kỷ đến, chúng ta có thể chắc chắn rằng, đất nước ta sẽ tự lực, tự cường và phát triển vững bền, một phần lớn là những thế hệ chúng ta sẽ ươm mầm hôm nay.

Chúng tôi, những người nghĩ ra, gầy dựng phong trào Tây Du xin cúi đầu hứa trước hồn thiêng sông núi, và thế hệ tiền nhân đã ngã xuống cho đất Việt rằng, luôn giữ mình nhân cách thanh cao, tâm hồn trong sạch, công bằng, minh bạch để thực hiện sứ mệnh tuyển chọn nhân tài cho Tổ quốc không chỉ trăm năm, mà sẽ là mãi mãi hơn ngàn năm sau để nước Việt trường tồn, tự lực, tự cường phát triển, mà không hổ thẹn với Tổ tiên, giống nòi và với năm Châu.

Tây du hôm nay - Tổ quốc ngày mai.

INTRODUCTORY LETTER

Dear Friends,

The war ended 39 years ago yet our people and our country have not been emancipated from the ranks of less developed countries. It is time we rely on our own strength. With each of us doing our part we need a concerted effort to care for the next generation, the future of our country, and together we shall rebuild the beautiful country that we inherited from our forefathers.

In the old days the celebrated intellectuals Phan Boi Chau and Phan Chu Trinh started the Dong Du Movement (Go-East Movement), aiming to raise the people’s consciousness, consolidate their power and spirits as well as to care for future generations. Today we need to foster the new generations capable of combining both the Eastern and Western traditions into the new global citizens with the Go-West Movement.

The idea that each and every Vietnamese living anywhere in the world would contribute US $1 a year for the Go-West Fund, that should be sufficient to realize the dreams of generations of the young, though being poor but are capable and dedicated to studying, who deserve an opportunity to study abroad in the world’s best institutions.

If that were to be the case, in ten years we will see the emergence of a young generation with respectability and exceptional achievements in the sciences, who will be laying the groundwork for building a better country.

In twenty years’ time, we shall have generations of such people to complete the task.

In thirty years’ time, when the founders of the Go-West Movement may have passed on, our country will definitely have had many crops of talents, of people of exceptional quality and ability; they will be taking on the responsibility of providing leadership to the country to ensure its prosperity and independence.

In the next half century, we can all be sure, that our country will be self-reliant and firmly developed, due to the seeds we are sowing today.


We, the founders of the Go-West Movement, solemnly swear, beneath the awesome spirits of our motherland and in memory of those who have given their lives for the country, that we shall uphold the highest standards in thoughts and in deeds, to remain true and pure, fair and square, transparent and clear, so as to execute the noble task of selecting the budding talents for our Country – not just for a hundred years, but for evermore, that is to build one Vietnam: enduring, self-reliant, firmly developed, without shame when answer to our ancestors, and proud to the rest of the world.

Go West today - Tomorrow Vietnam.

Đại diện Quỹ Tây Du/Representative of GWF
BS Hồ Hải/Ho Hai, MD.
Asia Clinic, 13h16' ngày thứ Sáu, 25/4/2014

HƯỚNG DẪN ĐÓNG GÓP QUỸ TÂY DU BẰNG THẺ TÍN DỤNG

Unknown | 3:18:00 PM | 0 comments
Trong bài này, người viết sẽ hướng dẫn bà con nào chưa có tài khoản Paypal cách đóng góp vào Quỹ Tây Du trực tiếp bằng thẻ thanh toán quốc tế.

Phần 1 : Hướng dẫn tạo thẻ Master card

Đầu tiên, bà con phải có thẻ thanh toán quốc tế Visa card hoặc Master card, nếu chưa có thì bà con mang theo CMND đến các ngân hàng để đăng ký làm cho mình 1 thẻ. Ví dụ:

Làm thẻ Mastercard trả trước tại Ngân hàng như sau:
- Bà con mang theo CMND đến ngân hàng nào trong nước.

- Chi phí làm thẻ: Miễn phí.

- Thời gian làm thẻ: Lấy ngay khi có thể.

- Chi phí nạp tiền lần đầu tối thiểu tùy theo ngân hàng là thẻ tín chấp hay thẻ đóng tiền trước.

- Chi phí thường niên: tùy theo ngân hàng. Do đó bà con cân nhắc số tiền nạp vào thẻ, để còn lại trong thẻ đúng số tiền bà con muốn đóng góp.

- Trong thẻ này, có 3 thông tin bà con cần nắm rõ : 
1) Số thẻ.
2) Ngày hết hạn.
3) Số CSC. Bên ngân hàng sẽ chỉ dẫn cho bà con khi nhận thẻ.


Ngoài chức năng để góp tiền vào quỹ, thẻ này còn có chức năng như sau : thanh toán mua hàng online (hàng hóa,  ebook, phần mềm điện thoại, khóa học trên mạng...), thanh toán hóa đơn dịch vụ không dùng tiền mặt (nhà hàng, khách sạn, siêu thị,..), đi công tác, du lịch nước ngoài không cần mang theo tiền mặt, không cần đổi tiền ra nước sở tại, vẫn có thể thanh toán hóa đơn và rút tiền mặt từ thùng ATM trên toàn thế giới.

Phần 2 : Cách chuyển tiền vào tài khoản GWF

Phần này bà con xem và làm theo hướng dẫn, hoặc nhờ con cháu trong nhà làm giúp.

Thời điểm này, trang website chính thức của quỹ chưa công bố, nên bà con có thể vào đường dẫn tạm thời như sau : http://gowestfoundation.codeandmore.net/tai-tro/

Chọn menu <Ủng hộ quỹ>, nó sẽ chuyển đến trang ủng hộ quỹ, sau đó bà con bấm vào nút như trên hình sau:

Paypal Donate Step 1

Khi đó, trang web sẽ yêu cầu bà con nhập vào số tiền muốn đóng góp, sau khi bà con nhập vào số tiền, bà con chọn thêm cách đóng qua thẻ mastercard bằng cách bấm nút
Paypal Donate Step 2

Sau đó bà con nhập thêm thông tin Thẻ mastercard của mình vào. Lưu ý phải nhập chính xác 3 nội dung : Số thẻ, ngày hết hạn, và số CSC.

Paypal Donate Step 3

Sau khi nhập nội dung xong, bà con Bấm nút

Sau khi xem kỹ thông tin, nếu không có gì thay đổi, thì bà con chọn để hoàn thành việc chuyển tiền.

Trên đây là 1 vài thông tin cơ bản về việc chuyển tiền đóng góp online vào GWF, mong rằng nó có ích cho bà con.

Trong phần tiếp theo, người viết sẽ hướng dẫn bà con 3 vấn đề sau:
+ Cách tạo tài khoản Paypal.
+ Cách xác nhận tài khoản.
+ Cách chuyển tiền trên Paypal. 

Kính mong bà con đón xem.

Trân trọng.

Nguyễn Thanh Hiển

Asia Clinic, 15h18, ngày thứ Tư, 23/4/2014

TÀI TRỢ QUỸ TÂU DU BƯỚC ĐẦU RẤT TỐT ĐẸP

Unknown | 8:48:00 PM | 0 comments
Thưa các bạn,

Sau khi tài khoản Quỹ Tây Du đã được đăng ký và nhúng vào website của Quỹ. Mặc dù website Quỹ Tây Du chưa được hoàn chỉnh, nhưng một số mạnh thường quân đã rất nhiệt tình đóng góp cho việc chúng tôi có kinh phí để thực hiện một số công việc sau:

1. Đăng ký tên Go West Foundation với chính quyền Hoa Kỳ.

2. Thuê luật sư cố vấn, và làm hợp đồng trước pháp luật về bổn phận và trách nhiệm giữa du học sinh với Go West Foundation.

3. Đăng ký để bảo vệ tên Quỹ, và logo với chính quyền.

4 Nộp đơn xin chính quyền công nhận nhóm bất vụ lợi, phi chính trị theo điều luật 501c3.

5 Mở hộp thư bưu điện để tiện việc thông tin bằng thư từ.

6. Mua tên miền, mua host cho website, v.v.

Danh sách những mạnh thường quân xin được giấu tên, vì lòng tốt và muốn đóng góp thầm lặng. Bốn người đóng góp đầu tiên ngoài nhóm Hội đồng là, 1 người ở Úc, một ở Hà Nội và 2 ở Sài Gòn. Số tiền đã đóng gồm có 200 đô la Úc, và 250 đô la Hoa Kỳ.


Đến hôm nay, số tiền của Quỹ đã được 1.021,91USD. Đây là một nguồn động viên vô cùng quý giá và lớn lao của các bạn mạnh thường quân đối với những người đã đứng ra thành lập Quỹ Tây Du.

Nếu Quý vị đã có trương mục Paypal thì có thể chuyển tiền thẳng qua trương mục Paypal đã có của Go West Foundation. Quý vị có thể chuyển tiền tới Paypal ID: quytaydu@gmail.com. Hoặc vô website đang còn chưa được hoàn thành, http://gowestfoundation.codeandmore.net/en/donate/ rồi bấm nút Paypal để chuyển tiền tài trợ. Nếu ai đã có thẻ Visa, Mastercard, American Express thì có thể mở trương mục Paypal rồi chuyển tiền như đã nêu trên.

Chúng tôi sẽ không phụ lòng tốt và sự tin tưởng của các mạnh thường quân đối với chúng tôi.

Xin chúc sức khỏe và hạnh phúc,

Tư Gia, 20h48' ngày thứ Ba, 22/4/2014 

5 TIÊU CHUẨN CỦA MỘT NGƯỜI ĐƯỢC KÍNH TRỌNG Ở PHƯƠNG TÂY

Unknown | 11:29:00 AM | 0 comments

Bài đọc liên quan:
+ Gốc rễ của suy đồi văn hóa giáo dục
+ Mất nước hay diệt vong
+ Cái đáng sợ của mục tiêu dân vận
+ Giao lưu văn hóa và sự phát triển

Xã hội Việt Nam gần đây văn hóa đang trên đà suy đồi. Một kiểu của cô gái quê lên thị thành bị cái choáng ngợp của thị thành biến thành cô cave rẻ tiền. Văn hóa xấu của các nơi xâm thực vào dân Việt rất rõ nét. Đây là một giai đoạn ắt phải có của bất kỳ quốc gia nào đang chuyển mình từ thuần chủng văn hóa hội nhập với văn hóa toàn cầu.

Vấn đề hòa nhập hay hòa tan văn hóa là vấn đề mà hơn ngàn năm nay, tất cả những nhà văn hóa lớn của toàn cầu luôn đưa ra những cảnh báo cho các quốc gia đang phát triển. 

Ở Việt Nam, từ văn hóa Nho giáo du nhập từ Trung Hoa sau ngàn năm nô lệ. Những tam cương, ngũ thường của Khổng Khâu đã định hình hơn ngàn năm qua. Muốn thay đổi, nước Việt đã có cuộc cách mạng văn hóa thời thuộc Pháp do các chí sỹ, và các nhà du học phương Tây đã làm một bước lớn. Câu chuyện đàn ông từ bỏ bím tóc dài do ảnh hưởng tư tưởng nô lệ của nhà Thanh bên Trung Hoa, và sử dụng chữ Quốc Ngữ theo La Tinh do các nhà truyền giáo là những sự hòa nhập tích cực, mà không hòa tan.

Nhưng song hành với những thay đổi tích cực ấy của thời thuộc Pháp, thì vẫn có cái xấu của xã hội chuyển mình. Nó như cơn đau chuyển dạ của người phụ nữ làm thiên chức cho loài người. Chính vì thế, văn học sử của Việt Nam thời này mới có những tác phẩm hiện thực phê phán như Tắt Đèn của Ngô Tất Tố; Chí Phèo của Nam Cao; Quan Phụ Mẫu của Nguyễn Công Hoan; Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng.v.v...

Gần đây, phong trào hiện thực phê phán trong văn học bị đè nén do sự kiểm soát của chính quyền, từ cái đề cương văn hóa của ông Trường Chinh viết ra từ năm 1943. Nhưng văn học tha hóa và méo mó làm văn hóa, đạo đức xã hội suy đồi lại nổi lên như một cuộc chuyển dạ sai lệch, do những con người bị hòa tan bỡi cái văn hóa xấu của phương Tây, mà không biết gạn đục khơi trong để hòa nhập, lại được đẩy lên đến tột đỉnh. Nó nguy hiểm đến nỗi mà một cây cổ thụ của âm nhạc cổ truyền của dân tộc - Nhạc sư Vĩnh Bảo - phải lên tiếng là, nếu văn hóa mất thì sẽ mất nước.

Chính quyền có kiểm soát những tác phẩm mang nặng tính bản năng của loài vật như Bóng Đè của Lê Hoàng Diệu, như Sợi Xích của Lê Kiều Như, Phải lấy người như Anh của Trần Thu Trang, v.v... đã buộc phải có cuộc Tọa đàm về Văn chương và Tình dục do hội nhà văn tổ chức tại Cửa Lò, Nghệ An năm 2012.

Có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng tựu trung đi đến một quan điểm chỉ ở bề nổi của một vấn đề lớn là: " Tình dục không phải là vùng cấm của văn chương. Ở đây cần nhắc lại một định đề tưởng như rất cũ nhưng luôn luôn mới không phải là viết về cái gì mà là viết như thế nào". Các nhà văn đã hầu như không đá động đến tư tưởng của tác phẩm văn học. Vì tư tưởng mới là vấn đề quyết định. Chính tư tưởng sẽ ngấm dần làm cho văn hóa hùng cường hay suy đồi.

Gần đây, nổi lên một tác giả họ Phan, tên Tâm, nhưng vì hòa tan với văn hóa phương Tây, mà không hòa nhập, nên cô lấy cái tên của mình là Tâm Phan, và cô cổ súy cho nữ quyền trong hôn nhân và kiếm tìm hạnh phúc cho mình, chỉ vì sau một bữa tiệc với bạn bè, anh chồng và bạn bè lăn kềnh ra ngủ, trong khi cô phải nhìn đống bát đĩa ngổn ngang phải lo thu dẹp. Cô nghĩ rất lung về hạnh phúc, và cô quyết định xách xe đến vũ trường để giải sầu. Tại vũ trường cô nhận chân ra hạnh phúc là gì? Tại sao phải ép mình sống với người đàn ông gia trưởng kia? Và cô quyết định sang ngang. Từ đó, cô đã có nhiều lần lang chạ với đàn ông. Giờ cô đã kiếm được một người đàn ông Tây "lý tưởng" sau vài lần đổ vỡ với anh ta, và nhiều người đàn ông khác. Cuộc đời lang chạ của cô đã trở thành một trường thiên hồi ký nhiều tập ưa thích cho những phụ nữ bất hạnh, và những người trẻ hời hợt về văn hóa sống thế nào để được kính trọng.

Tôi xin kể kinh nghiệm và sai lầm của mình khi tôi từ nhà nước ra tư nhân. Sau khi thành lập doanh nghiệp, tôi tuyển nhân viên cho clinic của mình. Chỉ trong năm đầu hoạt động rất thành công. Tôi không hài lòng với chuyên môn, đạo đức của nhân viên. Là một ông chủ thực sự, tôi sa thải 8 bác sỹ và 4 điều dưỡng. Nhưng những lần tuyển nhân viên bổ sung, tôi không thể nào tuyển được bác sỹ và điều dưỡng tốt bằng 12 người tôi đã sa thải. Tôi biết mình có vấn đề trong quản lý. Tôi phải bỏ ra $2,000 để học khóa quản lý doanh nghiệp trong 3 tháng. Và từ đó đến nay, mọi việc trôi chảy. Vấn đề của một ông chủ là hướng nhân viên đi theo cái Đạo của mình đưa ra để uốn nắn, sửa chữa, chứ không phải là, mỗi lần đạp cứt là một lần chặt chân.

Hạnh phúc của mình, mình phải kiếm tìm và mình phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình sau những kiếm tìm, dù thành công hay lầm lỗi. Nhưng cái đáng nói ở đây là truyền thông chính thống cổ súy cho cô Tâm Phan về việc sống lang chạ để kiếm tìm hạnh phúc. Nó nguy hiểm ở chủ đề tư tưởng của một văn hóa sống thực dụng, gần với bản năng động vật hơn là Người.

Tại sao các tôn giáo có những con đường Chân, Thiện, Mỹ để hướng người theo có đức tin với tôn giáo đến mức họ sẵn sàng tử vì Đạo mà họ đã theo? Đó là những Người lo chuyện giữ lửa cho Đạo phải sống với những giới luật nghiêm khắc để làm gương cho tín đồ.

Trong gia đình cũng vậy, cha mẹ là tấm gương phản chiếu trung thực nhất và gần gũi nhất cho trẻ noi theo - nhất là trẻ bắt đầu tuổi vị thành niên, teenager. Khi trẻ chuyển từ tư duy chân thật sang tư duy lý luận, chính hình ảnh cha mẹ là cái trẻ sẽ đi theo. Không ai trong chúng ta muốn mình bất hạnh với hôn nhân lứa đôi. Nhưng khi đã bất hạnh tan vỡ vì hôn nhân lứa đôi thì, phải nhìn thấy rằng bản thân ta đã có những quyết định sai lầm, hoặc những sai lầm trong đời sống vợ chồng.

Hạnh phúc sau hôn nhân là vấn đề lớn cả đời người. Ngày xưa ông cha ta xem công danh sự nghiệp chỉ là Tiểu Đăng Khoa - thi đỗ chuyện nhỏ của đời người. Nhưng hôn nhân gia đình là Đại Đăng Khoa - thi đỗ lớn của đời người. Cũng giống như một doanh nghiệp theo nghĩa bóng. Vợ chồng ăn đời ở kiếp là, chính bản thân mọi người cần phải sửa mình để cả hai - vợ và chồng là 2 nửa khác nhau về cả truyền thống gia đình, văn hóa giáo dục, hoàn cảnh kinh tế và cả nhân cách sống - phải hòa nhập thành một, chứ không hòa tan theo bên vợ hay bên chồng. Và càng không nên chủ trương phá bỏ hôn nhân để đi tìm "cái mới", mà đôi khi ta lầm tưởng là hạnh phúc hơn.

Văn hóa phương Tây không bao giờ cổ súy kiểu hôn nhân vô đạo - sẵn sàng phá vỡ nó vì một ý vợ hoặc chồng không giống nhau, mà cả 2 nên sửa mình để hòa nhập cuộc sống mới. Điều này thể hiện qua 5 tiêu chuẩn để đánh giá một người được kính trọng rất rõ ràng theo thang điểm từ trên xuống dưới như sau:

1. Một người được kính trọng phải giàu có bằng khả năng thực sự của mình, chứ không phải bằng cái khôn vặt luồn lách trong xã hội đang loạn vì vô đạo, vô luật pháp như ở Việt Nam hiện nay.

2. Người được kính trọng phải có một gia đình hạnh phúc, một vợ một chồng cùng nhau nuôi dạy con để làm gương cho gia đình, dòng tộc và xã hội.

3. Một người được kính trọng phải biết lo cho cái riêng của gia đình mình, và phải biết lo cho cái chung của cộng đồng trên giá trị Mỹ học của cuộc đời: Chân Thiện Mỹ bằng Tài Đức và Sức khỏe của mình.

4. Một người được kính trọng phải có bằng cấp và địa vị xã hội tôn kính bằng chính khả năng của mình, chứ không phải mua bằng bán cấp.

5. Một người được kính trọng phải có các con thành đạt như mình hoặc hơn mình bằng sức tự thân của chúng, chứ không phải cha mẹ nâng đỡ, hoặc cha làm thầy mà con đốt sách.

Nhìn lại 5 tiêu chuẩn trên ta thấy, phương Tây hay phương Đông đều có chung một giá trị nhân bản và thẫm mỹ về cuộc sống của con người.

Giao lưu văn hóa để phát triển là điều không ai chống lại. Nhưng giao lưu văn hóa để hòa nhập, chứ không phải để hòa tan. Hòa tan văn hóa là sụp đổ và suy vong. Bao nhiêu quốc gia đã bị diệt chủng không phải vì không còn sắc tộc đó sống, mà vì nền văn hóa của dân tộc đó đã bị diệt vong.

Tôi không có oán thù gì với đạo diễn Lê Hoàng, cô Tâm Phan và cả đài truyền hình Việt Nam kênh VTV3. Thậm chí tôi còn phải học hỏi nghị lực sống và sức bật của cô Tâm Phan, nhưng đem cuộc đời lang chạ của mình ra để dạy một nét văn hóa bị hòa tan cái xấu của phương Tây, cho xã hội đang suy đồi văn hóa là một trọng tội với văn hóa dân tộc,. Khi việc làm ấy chỉ vì hám danh, và kiêu ngạo sai lầm của nền văn hóa giáo dục xã hội ta hiện nay.

Thế nhưng không biết vô tình hay cố ý, mà vai trò truyền thông chính thống của xã hội ta đang làm việc gì đây, khi chương trình "Chuyện Đêm Muộn" phát sau 23h đêm ngày 19/4/2014 vừa qua, của đạo diển Lê Hoàng phỏng vấn cô Tâm Phan, và cổ võ một người sẵn sàng phá bỏ hạnh phúc gia đình, để đi kiếm tìm hạnh phúc theo ý mình? Như thế có là cổ võ cho một cuộc sống ích kỷ cá nhân, và phá bỏ đạo đức rường cột của văn hóa nhân bản của xã hội không, đôi khi chỉ vì chuyện câu khách của đài truyền hình, và chuyện bán hồi ký của một cuộc đời, nếu không nói là tấm gương xấu cho xã hội?

Cái đáng sợ của nguyên lý Phá và Xây là, phá thì trong chốc lát, nhưng xây thì rất lâu. Nhưng càng đáng sợ hơn là, với văn hóa phá nát chỉ gần 40 năm qua, chúng ta phải xây bằng vài thế kỷ chưa chắc đã trở lại thời thập niên 1960 ở cả 2 miền đất nước!

Câu chuyện đến đây xin dành cho những người đọc, những người làm văn hóa nước nhà, và nhà cầm quyền phán xét, phải nên làm gì cho văn hóa Việt trong lúc này?

Asia Clinic, 11h29' Chúa Nhật, 20/4/2014

CÔNG BỐ NGÀY THÀNH LẬP CHÍNH THỨC QUỸ TÂY DU - GO WEST FOUNDATION

Unknown | 9:32:00 AM | 0 comments
Bài đọc liên quan:

Thân chào các bạn,

Sau khi 2 hội đồng bàn bạc và đi đến quyết định là Quỹ Tây Du - Go West Foundation - sẽ chính thức khai trương ngay sau 0h ngày 04/5/2014 tại Hoa Kỳ, tức trưa ngày 05/5/2014 tại Việt Nam, vì nhiều lý do:

1. Quỹ Tây Du là một tổ chức phi chính trị, phi lợi nhuận. Nên không thể khai trương đúng ngày 30/4.

2. Do tình hình hoàn chỉnh website với nhiều nội dung phải có và sẽ có thể có 3 ngôn ngữ: Việt, Anh, Pháp. Nên chúng tôi không thể công bố khai trương Quỹ Tây Du vào ngày 30/4.

3. Do ngày 30/4 là ngày có triệu người vui, mà cũng có triệu người buồn. Nên chọn ngày này sẽ không thể làm hài lòng cho cả dân tộc Việt trên toàn cầu.

4. Do địa chỉ email có ID là gowestfoundation đã bị chiếm đoạt trước đó. Nên chúng tôi sử dụng địa chỉ khác: quytaydu@gmail.com.

5. Tài khoản Paypal đã lập và đã nhúng vào website của Quỹ, nhưng còn nhiều vấn đề hoàn thiện về pháp lý tại Hoa Kỳ, theo tư vấn của luật sư của Quỹ.

Với 5 lý do rất chính đáng trên, tôi xin đại diện cho Quỹ Tây Du xin được cúi đầu tạ lỗi với mọi người là, ngày chính thức khai trương Quỹ Tây Du sẽ là sau 0h ngày 04/5/2014 giờ Hoa Kỳ, tức giữa trưa ngày 05/5/2014 tại Việt Nam. Đây là thông báo chính thức cuối cùng không thay đổi.

Xin chân thành cảm ơn. Chúc cho Quỹ sẽ phát triển và trường tồn, dân tộc và đất nước Việt sang một trang mới với tư duy hòa nhập, nhưng không hòa tan, tự lực, tự cường bằng chính sức mạnh của thế hệ trẻ tương lai.

Asia Clinic, 9h32' ngày Chúa Nhựt, 20/4/2014

CHUYỆN CÓ THẬT VỀ ĐÓNG GÓP QUỸ TÂY DU

Unknown | 7:26:00 PM | 0 comments
Thêm chú thích
Bài đọc liên quan:
+ Công bố logo chính thức của Quỹ tây Du - Go West Foundation
+ Thông báo về Quỹ Tây Du - Go West Foundation
+ Cần một quỹ tây du cho thế hệ trẻ Việt nam

Mình rất yêu nhiều Ông/Bà dưới miền Tây một cách kính cẩn và chân thành. Kể cả có người sai đứa con đến tận clinic để đưa tiền. Nhưng chiều nay, có một anh ở dưới miền Tây đọc blog mình tức tốc đi xe đò lên bảo: 

"Qua lên xem thằng em mần ăn ra sao mà cho ra đời cái gì Du Tây, Du tiết hay quá xá. Qua bán mấy dạ thóc lấy 500 ngàn gửi chú em cất dùm, coi đứa nào học giỏi đưa nó dùm qua"

Mình bảo, ông anh ui, cho em chụp tấm hình chung để em đưa lên mạng. Ông ấy bảo, thôi, qua chưn lấm tay bùn lên làm gì? 

Mình bảo em không được lấy, vì phải đóng qua mạng internet công khai tài chính. Em hoàn toàn không đụng tới tiền. Tiền gửi qua cái quỹ đặt ở bên Mỹ. Đứa nào học giỏi lấy được học bổng một nửa, mà nhà nghèo thiếu tiền đóng nửa còn lại, thì em viết thư yêu cầu, sau khi kiểm tra thực tế. Lúc đó, bên Mỹ họ sẽ xét duyệt để chi ra nuôi nó ăn học. Anh về bảo con cháu nó đọc bài theo dõi 30/4/2014 tụi em có bài cho ông anh hiểu nhen. 

Ông bảo, mày dậy mà được. Tao ưng bụng. Giờ nhậu một phát rồi tao dề quê. 

Mình bảo, thôi anh dề quê đi, em đi uống cà phê với anh, nhưng em bao nha. Có gì gọi cho em chứ đừng đi lên như thế này cực thân lắm. 

Ông ấy bảo, tao lên là để xem mặt mày. Thấy mặt mày trông bợm trợn, tướng mày được là tao ưng cái bụng tao dề. Khà khà...

Thế mà xin chụp tấm hình kỷ niệm thì không cho. Đời có nhiều chuyện rất tréo ngoe, phải không các bạn.

Thương chưa? 

Asia Clinic, 19h26' ngày thứ Sáu, 18/4/2014

CÔNG BỐ LOGO CHÍNH THỨC CỦA QUỸ TÂY DU - GO WEST FOUDATION

Unknown | 6:29:00 AM | 0 comments
Bài đọc liên quan:

Logo của Quỹ Tây Du - Go West Foundation được nhà thiết kế chuyên nghiệp Qách Anh làm chỉ trong một đêm sau khi đọc những gì tôi mong ước và đề nghị trên Facebook hôm thứ Bảy, 12/4/2014. Nó thể hiện cách điệu từ chữ G trong chữ Go thành trang sách + chữ W trong chữ West nảy mầm sống các thế hệ trẻ tương lai Việt.


Chào các bạn,

Đây là Logo chính thức của Quỹ Tây Du - GO WEST Foundation - chính thức được thể hiện trên mọi chất liệu và website mà tôi đã nhận lúc 2h sáng nay. Chúng tôi đã chính thức đăng ký nhãn hiệu độc quyền cho nó tại Hoa Kỳ.

Sự may mắn của Quỹ tây Du là việc chúng ta làm là việc nghĩa lớn. Nên bước đầu có sự ủng hộ của hầu hết tất cả các tầng lớp trí thức tinh hoa ở trong và ngoài nước. Cho nên, nếu chỉ tính riêng thiết kế logo không thôi, về việc đặt hàng tính tiền thì tốn kém không nhỏ, nhưng chúng ta đã được Quách Anh là một nhà thiết kế chuyên nghiệp làm tặng. Nó cho thấy người Việt mình không thiếu những con người tài năng và tốt bụng. Họ sẵn sàng làm việc vì nghĩa lớn vô vụ lợi.

Nếu các bạn so sánh ý nghĩa và hình ảnh Logo không thôi giữa của GWF và của tập đoàn lớn của nhà nước Việt Nam thì sẽ thấy ý nghĩa và mức độ nghệ thuật chênh lệch ở mức nào?

Chúng tôi cũng đã đăng đàng một trang Facebook cho Quỹ Tây Du - Go West Foundation - từ hôm qua 17/4/2014 từ một bạn trẻ có tấm lòng cho thế hệ tương lai.

Tôi rất hy vọng một tương lai tốt đẹp và trường tồn của Go West Foundation.

Hãy chúc cho thế hệ trẻ Việt Nam và nước Việt một tương lai tốt đẹp.

Tư gia, 6h29' ngày thứ Sáu, 18/4/2014

VN về cơ bản thất bại trong quá trình công nghiệp hóa(*)

Unknown | 5:58:00 PM | 0 comments
(*)Đó là nhận xét của Thomas J. Vallely - người đã từng có mặt tại Việt Nam trong nhiều thời kỳ khác nhau từ thời chiến đến thời bình với những cương vị khác nhau từ người lính đến nghị sĩ - được thể hiện qua cuộc phỏng vấn mới đây do phóng viên Thanh Tuấn của báo Tuổi trẻ (Nguồn: facebook  ngày 4/4l 2014 ). Bách Việt  xin mạn phép đăng lại để làm tài liệu tham khảo.
Hình ảnh chỉ có tính minh họa 

Thomas J. Vallely:VN về cơ bản thất bại trong quá trình công nghiệp hóa

Năm 1985, hạ nghị sĩ bang Massachusetts (Mỹ) Thomas Vallely lần đầu trở lại Việt Nam kể từ sau cuộc chiến với một mục đích riêng. Là cựu lính thuỷ đánh bộ trong chiến tranh, ông muốn làm bộ phim quảng cáo ngắn cho cuộc chạy đua vào Quốc hội Mỹ vào năm sau.
“Khi đó tôi ghét VN, tôi không phải tuýp người yêu VN ngay từ đầu,” Vallely thừa nhận về lần trở lại đầu tiên.

Bộ phim làm thành công nhưng cuộc chạy đua của Vallely thì thất bại. Nhưng lần trở về của ông không phải là vô vọng. Chuyến đi đó gieo lại ông mong muốn được làm gì đó với VN. Một cử chỉ trả ơn mà ông định là tặng học bổng đưa một sinh viên Việt tới trường chính sách Kennedy của ĐH Harvard trở thành khởi đầu của chương trình Việt Nam tại ĐH Harvard. Có mối quan hệ thân thiết với các thượng nghị sĩ từng là cựu binh như John Kerry, John McCain,...ông là người đưa chương trình học bổng Fulbright tới VN từ năm 1992 – một loạt lãnh đạo của VN hiện tại như Nguyễn Thiện Nhân, Phạm Bình Minh, Cao Đức
Phát,...đều là cựu sinh viên của chương trình này. Sau học bổng Fulbright là chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright (FETP) mà sau này được nâng cấp thành trường Fulbright và ông cũng là người sáng lập của quỹ học bổng VEF mà mỗi năm quốc hội Mỹ giành cho 5 triệu USD. Song song với các chương trình giáo dục này là các báo cáo về phát triển và tình hình kinh tế VN cho chính phủ mà ông tham gia cùng với các chuyên gia của ĐH Harvard. Chuyến đi ngắn của năm 1985 trở thành khởi đầu của cuộc gắn bó dài tới hơn 27 năm mà khi nhìn lại ông thừa nhận là “không bao giờ nghĩ mình lại gắn bó lâu tới vậy.”

27 năm qua đi, tối 24-3, giải thưởng Phan Châu Trinh lần thứ 8 về văn hoá và giáo dục đã chính thức ghi nhận những đóng góp của Thomas Vallely cho nền giáo dục VN. Giải thưởng ghi nhận ông vì những
đóng góp quan trọng cho giáo dục đại học ở VN. Ở tuổi 87, nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, chủ tịch quỹ Phan Châu Trinh, bước lên sân khấu để trao giải cho ông. Nhà văn Nguyên Ngọc trong diễn văn kết luận ca ngợi ông “sao hiểu VN đến thế, cặn kẽ và sâu sắc đến thế, thấu đáo và cơ bản đến thế, để kiên định suốt gần ba mươi năm” đem đến cho VN hai điều cơ bản nhất: một cuộc cải cách kinh tế theo hướng thị trường đích thực, và một công cuộc cải cách giáo dục thực sự triệt để và căn bản.

Trong lời đáp từ, Vallely nhắc lại về tư tưởng của Phan Châu Trinh về giáo dục là nền tảng của phát triển và nhắc lại “cải cách giáo dục là thách thức lớn nhất ở VN hiện nay” và nếu không cải cách nhanh chóng giáo dục thì VN có nguy cơ không đạt được “tiềm năng to lớn của mình.” Trong bài đáp từ, ông cũng nhắc về “chủ nghĩa ngoại lệ” (tự coi mình đặc biệt) như một thách thức đối với VN. Cuộc trò chuyện của TTCT với ông bắt đầu từ “chủ nghĩa ngoại lệ.”

Thomas Vallely, ông đề cập tới chủ nghĩa ngoại lệ trong bài đáp từ của mình tại lễ trao giải Phan Châu Trinh như là một thách thức lớn đối với giáo dục VN. Xin ông nói rõ hơn về điểm này.

Trong diễn văn tôi đề cập cả chủ nghĩa ngoại lệ của Mỹ (tự coi mình là đặc biệt) và chủ nghĩa ngoại lệ VN và tôi nghĩ từng nước đều có cái chủ nghĩa ngoại lệ của riêng mình. Khi một nước cân nhắc cách thức đổi mới các trường đại học, họ nên nhớ đến những nguyên tắc nền tảng – ví dụ như tự do học thuật, cơ chế tự chủ, cơ chế trách nhiệm đối với xã hội,... – mà được tất cả các trường đại học hàng đầu thế giới cùng chia sẻ. Các nguyên tắc, giá trị này, không giới hạn ở phạm vi khu vực. Điều đó không có nghĩa là các trường đại học không cần để ý tới các điều kiện văn hoá xã hội – đương nhiên là họ cần. Tuy nhiên, các trường đại học tốt nhất thế giới, dù đó là ở Boston, Berlin hay Bắc Kinh đều có những giá trị nền tảng nhất định. Một cách để tránh cái bẫy tư duy ngoại lệ này là phải so sánh mình với các nước khác bằng cách tham gia các chương trình thi cử quốc tế hay phấn đấu để được các tổ chức quốc tế thừa nhận.

Nghị quyết mới của ban chấp hành trung ương về cải cách giáo dục được giáo sư Hoàng Tuỵ, một người phê phán mạnh mẽ những thất bại của nền giáo dục VN, là nghiêm túc và toàn diện nhất trong vài thập kỉ qua. Ông có đồng ý với giáo sư Hoàng Tuỵ về điểm này?

Từ những gì tôi biết thì nghị quyết đó đưa ra chiến lược rất tốt cho giáo dục VN ở mọi cấp độ.

Ông có quan ngại gì về chiến lược mới này?

Trong hơn một thập kỉ qua, VN đã đưa ra một số chính sách, luật và nghị định liên quan tới giáo dục như nghị định 14, luật giáo dục đại học hay gần đây là nghị quyết của Trung ương. Thách thức đối với VN không phải là chuyện diễn giải chính sách nhưng thường là ở chuyện thực hiện các chính sách đã được
thông qua.

Ông đã gắn bó với giáo dục VN hơn hai thập kỉ qua và từng chứng kiến một loạt quyết sách về cải cách giáo dục. Có cái bẫy hay trở ngại nào có thể làm trật một chiến lược tốt? Có điều gì cần cẩn trọng.

Ở VN và các nước đều có xu hướng là thường coi giải pháp với giáo dục đại học là câu chuyện nguồn lực – rằng đầu tư nhiều nguồn lực sẽ dẫn tới kết quả tốt hơn. Trong khi nguồn lực là cần thiết, đó không phải là yếu tố quan trọng duy nhất. Kinh nghiệm quốc tế cho thấy nhiều lần rằng quản trị giáo dục có lẽ là thành tố quan trọng nhất. Và đó cũng là yếu tố mà rất khó đưa ra đúng được trong chính sách giáo đục đại học.

Với đại học Fulbright mà mà ông đang triển khai, có điều gì khiến ông không hài lòng. Tôi biết dự án đã được lãnh đạo hai nước công khai ủng hộ nhưng có vẻ quá trình triển khai vẫn mất thời gian và có những cản trở hành chính?

Kể từ khi đại học Fulbright được công bố trong tuyên bố chung giữa chủ tịch nước Trương Tấn Sang và tổng thống Barack Obama, dự án đã có những tiến bộ đáng khích lệ. Tôi rất vui mừng với sự hỗ trợ mà chúng tôi có được từ phía chính phủ Mỹ và VN. Tuy nhiên, đại học Fulbright là dự án tư nhân và phi lợi nhuận. Điều đó có nghĩa là mặc dù hỗ trợ của chính phủ là quan trọng, thành công cuối cùng của chúng tôi dựa vào chuyện vận động sự hỗ trợ của các cá nhân, các tập đoàn và các tổ chức thiện nguyện ở VN, Mỹ và các nước. Tôi tin là chúng tôi sẽ là được điều này.

Mọi ngườiđã nói nhiều về các vấn đề của hệ thống giáo dục VN: nhuốm màu tiền bạc, thiếu tự do học thuật, quản trị giáo dục kém...và có vẻ càng nghĩ thì càng thấy bế tắc. Có điểm sáng nào mà ông thấy có thể bám víu vào cho thay đổi?

Rõ ràng tài nguyên lớn nhất của VN, trong giáo dục hay trong mọi lĩnh vực khác, là con người VN. Nơi nào trên thế giới tôi đi tôi cũng gặp những sinh viên và chuyên gia VN rất tài năng. Chuyện thành bại của VN trong xây dựng hệ thống giáo dục đại học có thể hỗ trợ cho phát triển kinh tế và chuyển dịch xã hội phụ thuộc vào khả năng chính quyềncó thể thu hút một tỉ lệ những người trẻ tài năng theo đuổi sự nghiệp trong giáo dục đại học. Đặc biệt quan trọng là những người trẻ đang theo đuổi các bằng trên đại học ở nước ngoài. Họ là thế hệ những học giả và nhà khoa học tiếp theo của VN.

Sau chiến tranh, ông bắt đầu ở VN bằng việc thiết lập chương trình Fulbright, rồi sau đó là chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright,quỹ học bổng VEF rồi giờ là ĐH Fulbright. Tầm nhìn của ông với giáo dục VN khi đó và giờ sau hơn 20 năm có gì thay đổi không?

Tôi đã và sẽ luôn tin tưởng vào sức mạnh của việc trao đổi học thuật. Đầu tư vào giáo dục cho con người là đầu tư cho tương lai của đất nước. Cùng lúc, càng làm việc lâu ở khu vực này, tôi càng nhận thấy giới hạn của trao đổi học thuật. Việc chỉ gửi số lượng lớn người đi du học nước ngoài không đảm bảo

chất lượng các cơ sở giáo dục trong nước sẽ tăng lên. Một phần thách thức lớn của cải thiện giáo dục đại học là tạo môi trường để dẫn đến chất lượng học thuật xuất sắc. Đó là điều chúng tôi đang cố làm tại trường Fulbright và là điều chúng tôi sẽ cố làm ở quy mô lớn hơn tại ĐH Fulbright.

Ông có mất niềm tin vào VN? Phải chăng đó là lý do giờ ông tập trung nhiều vào Myanmar hơn là VN?

Tôi học ra một điều từ lâu rằng không bao giờ được đánh giá thấp người VN. Vì lý do đó tôi sẽ không bao giờ mất hi vọng vào VN.

Dường như những gì ông nói có vẻ ngoại giao lịch thiệp quá?

Không tôi tạo nên được sự nghiệp là nhờ chuyện phê phán VN. Không chỉ trong lĩnh vực giáo dục mà cả về kinh tế,...Nếu không có những lời phê phán đó thì tôi không nghĩ chúng tôi có bất
cứ ảnh hưởng gì.

Xin ông nói thêm một vài ví dụ về chủ nghĩa ngoại lệ ông thấy ở VN?

Như tôi nói hôm trước. Tôi lấy ý tưởng về chuyện ngoại lệ từ một bài báo của giáo sư Hoàng Tuỵ miêu tả tại sao ông thấy ngao ngán vô cùng khi nghe chức danh “giáo sư tiến sĩ” ở VN. Theo nghĩa đó, ở VN tạo ra hệ thống riêng về cách quy định giáo sư (ở các nước hàm giáo sư là do các trường phong) mà không làm như thế giới vẫn làm – nói cách khác VN theo cái ngoại lệ tự họ nghĩ ra. Và khi tự bó hẹp trong cái thế giới của mình mà vẫn nghĩ là mình giỏi thì đó chính là biểu hiện của chủ nghĩa ngoại lệ.

Khi tự nghĩ ta có thể tạo ra một nhóm các học giả mà có cái luật lệ riêng của mình mà không nơi nào trên thế giới làm thì đó có nghĩa là chủ nghĩa ngoại lệ. Và VN có hệ thống giáo dục đại học nghĩ mình là ngoại lệ vậy.

Hãy nhìn giáo sư Ngô Bảo Châu và Đàm Thanh Sơn, họ không hề theo chủ nghĩa ngoại lệ. Họ hoà vào với thế giới. Họ đang dạy ở ĐH Chicago – đó là địa hạt của kiến thức thế giới. Hai giáo sư đó không cần chủ nghĩa ngoại lệ và họ nổi tiếng trên toàn thế giới. Chủ nghĩa ngoại lệ là cái cách mình chối bỏ và nói “tôi không muốn làm điều đó.” Tự chối bó và nói tôi không muốn thành Ngô Bảo Châu hay Đàm Thanh Sơn.

Tôi nghĩ là khá phổ biến ở VN mọi người hay tự nghĩ là mình “ngoại lệ.”

Ông đã làm việc ở VN 30 năm rồi ông có nghĩ chuyện đó là mới không?

Anh biết đấy, tôi đang làm ở Myanmar. Và mọi người hỏi tôi sự khác biệt lớn nhất giữa làm việc ở Myanmar với làm việc ở VN là gì.

27 năm trước khi chúng tôi bắt đầu làm việc với giới lãnh đạo VN, họ rất tự hào – điều có thể hiểu được – về chiến tích quân sự và ngoại giao của mình. Họ chiến thắng đế quốc Mỹ, họ thống nhất đất nước,...cái giá rất lớn nhưng họ làm được. Sự hãnh diện đó dẫn tới việc họ thay đổi sang hệ thống hiện đại hơn và tiến hành Đổi mới.

Ở Myanmar câu chuyện trái ngược hoàn toàn. Họ là những thất bại. Hơn 60 năm mà họ không có tăng trưởng kinh tế. Ở đây vẫn là cái chế độ phong kiến và giờ họ đang hi vọng vào cơ hội thứ hai để vươn lên. Một vài người có tư tưởng cải cách ở Myanmar họ không hề tự hào về quá khứ, họ thấy xấu hổ về nó thì đúng hơn.

Khi bạn chiến thắng trong cuộc chiến thứ 2 và thứ 3 ở ĐÔng Dương, bạn có quyền cảm thấy mình “ngoại lệ.”Nhưng không thể để cái suy nghĩ “ngoại lệ” đó chi phối cả hệ thống của bạn rồi giờ dùng nó như là cái lý lẽ để biện minh (cho trì trệ).

Ông có nghĩ là VN đã tới mức mà rơi vào con đường của thất bại – như kiểu Myanmar?

Không. VN phát triển chậm nhưng Myanmar còn phát triển chậm hơn nữa. Trong các báo cáo mà chúng tôi viết cho lãnh đạo VN, chúng tôi nói rõ là VN đang phát triển rất dưới tiềm năng của họ. VN đáng ra phải phát triển từ 8-10%/năm nhưng thực tế thì có lẽ chỉ phát triển ở mức 3%/năm. VN đã tự để mình phát triển chậm vậy, tiếp tục duy trì hỗ trợ cho những công ty và cá nhân hoạt động không hiệu quả.

VN đã không đưa vào khuônkhổ các doanh nghiệp nhà nước, VN đã không kiểm soát giới đại gia. VN để họ tự tung tự tác và điều đó dẫn tới tốc độ tăng trưởng chậm của VN.

Tôi nghĩ thông điệp đầu năm của thủ tướng VN, nếu đọc kỹ anh sẽ thấy đây là lần đầu tiên một chính trị
gia VN nhấn mạnh sự thay đổi của chính trị gắn liền với thành công. Tôi nghĩ là ông ta đúng. Nếu VN không thay đổi sự tham gia của các nhóm trong xã hội thì sẽ khó mà có tăng trưởng nhanh được.

Khi tôi bắt đầu làm việc ở VN hồi năm 1989, mức thu nhập GDP đầu người giữa VN và Trung Quốc tính theo sức mua (PPP) là ngang nhau khoảng 750 USD . Và giờ thì thu nhập đầu người của Trung Quốc hơn gấp đôi VN rồi. GDP đầu người tính theo sức mua (PPP) của họ sắp đạt 9.000 USD/năm còn VN thì giờ là khoảng 3.500 USD (IMF October 2013 World Economic Outlook). VN đã không tổ chức mọi thứ theo cách hiệu quả hơn như cách Trung Quốc, Hàn Quốc hay Đài Loan làm trong giai đoạn công nghiệp hoá.

VN về cơ bản thất bại trong quá trình công nghiệp hoá và giờ đang phải bắt đầu lại. Tôi nghĩ thông điệp
của thủ tướng về cơ bản nói rất rõ “tôi muốn một cơ hội thứ hai.” Và đó là điều tốt (khi ông nói vậy). Tôi khá ngạc nhiên.

Chủ nghĩa ngoại lệ ở đây là: VN không làm như Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan đã làm, mà tự làm theo ý VN muốn. Tôi tiếp tục đưa tiền cho những công ty không hiệu quả, tôi không thể kiểm soát giới đại gia, tôi cứ để chuyện quan liêu tiếp tục, tôi không sửa hệ thống giáo dục,...tôi có thể làm bất cứ thứ gì tôi muốn và tôi sẽ vẫn phát triển được như các nước – đáng tiếc là thực tế đã không diễn ra như vậy.  Chủ nghĩa ngoại lệ chỉ cho tôi tăng trưởng 3% trong khi đáng ra tôi phải tăng trưởng 9%.

Trong 30 năm ông gắn liền với nền giáo dục VN, ông có thấy đó là xu hướng đi xuống của hệ thống giáo dục?

Tôi nghĩ tôi từng thấy đà tiến sau khi VN gia nhập WTO. Khi đó ai cũng nghĩ đó là đà để VN bước tới một nền kinh tế tư nhân hơn – sẽ để tư nhân được chi phối quá trình công nghiệp hoá hơn. Nhưng rồi VN lại lo lắng về chuyện đó và chặn lại đà công nghiệp hoá của khối tư nhân.

VN chấp nhận để cho khối doanh nghiệp FDI được phát triển mạnh nhưng với khối phi-FDI thì VN lại đi ngược lại về hệ thống phi kinh tế thị trường trước kia. Đó là điều cần thay đổi vì cách vận hành đó không hiệu quả.

Như anh thấy, khối tư nhân thực tế bị kìm chân lại. Khối ngân hàng lấy tiền rồi cho những người không hề có năng lực, không hiệu quả vay. Đó là điều làm cho kinh tế phát triển chậm. Sự tăng trưởng chậm đã kéo dài ở VN. Trung Quốc đã phát triển tốt hơn VN rất nhiều lần. Trong giai đoạn từ 1989-2014, GDP đầu người của Trung Quốc đã tăng hơn gấp đôi so với VN. Họ kỉ luật hơn trong quá trình công nghiệp hoá và họ ít chịu ảnh hưởng bởi chủ nghĩa ngoại lệ.

Tôi nghĩ về nhân sự VN cần một cơ chế như tập đoàn Viettel. Một hệ thống mà bạn có thể sa thải người nếu không hiệu quả. Ở Trung Quốc, nếu giáo sư làm việc không tốt thì anh thôi không được làm giáo sư nữa.

Có điểm nào trong chiến lược giáo dục mới khiến ông chú ý không?

Tôi nhớ nghị quyết 14/2005 của chính phủ về đổi mới giáo dục cuối cùng thì dường như VN chẳng thực hiện nghị quyết đó. Nghị quyết đó cũng tốt nhưng cuối cùng thì VN chẳng làm gì cả. Vấn đề luôn là triển khai chứ những gì họ nói thì đều ổn.

Nếu về nghị quyết có lẽ tôi sẽ viết khác đi về vấn đề nhân lực. Tôi cũng nghĩ là chuyện tự chủ (đại học) là không đủ mà còn cần nói về quản trị giáo dục. về quản trị, ở VN hệ thống quản trị giáo dục vẫn đóng. Chưa có cơ chế mở về lựa chọn hiệu trưởng hay hội đồng lãnh đạo đại học ở VN nhưng không nên lẫn lộn giữa tự chủ và quản trị giáo dục. Giáo dục VN cần sự quản trị giáo dục mới – một sự quản trị mà tạo ra được thành tựu về mặt học thuật. Quản trị giáo dục nên tư duy như kiểu các hãng tư nhân vận hành: hệ thống cũ vận hành không tốt thì nên thay đổi. Ở ĐH Fulbright, chúng tôi sẽ vận hành khác đi.

Từ cái báo cáo về giáo dục đại học năm 2008 mà ông viết cùng với Ben Wilkinson thì các vấn đề đã thay đổi thế nào?

Thực tế thì có rất nhiều người trong Đảng muốn đẩy những ý tưởng chúng tôi đưa ra (trong báo cáo).

Giáo dục thực tế rất giống một hệ thống độc quyền. Nếu anh để các nhóm tư nhân tham gia vào, hệ thống giáo dục sẽ thất bại. Giáo dục không thể là mô hình vì lợi nhuận được. Các đại học ở Mỹ không phải là các trường vì lợi nhuận. Ngay kể cả các đại học tư nhân thì họ cũng không phải vì lợi nhuận. Nếu để kiếm tiền thì anh sẽ chẳng bao giờ có những khoa như vật lý học, anh chẳng thể kiếm tiền bằng việc dạy kịch Shakespeare, không thể kiếm tiền khi anh dạy nhạc, dạy nhân chủng học hay triết học. Thực tế là anh lỗ. Và anh cần nhà nước phải trợ cấp thông qua tiền học hay thông qua các dự án nghiên cứu. Đó là lời khuyên của chúng tôi cho chính phủ VN – đừng dùng hệ thống giáo dục chỉ toàn các tập đoàn tư nhân.

Vậy trường đại học Fulbright sẽ khác thế nào?

ĐH Fulbright là đại học phi lợi nhuận. Chúng tôi không cố kiếm lời bằng trường ĐH Fulbright. Đây sẽ là
đại học phi tư lợi nhuận đầu tiên ở VN mà không phải là công ty. Cái mới ở ĐH Fulbright là chúng tôi không chỉ muốn dừng là ĐH mới tốt nhất ở VN mà chúng tôi muốn một đại học mới tốt nhất trên thế giới.

Chúng tôi không định mang Harvard tới VN mà chúng tôi chỉ muốn dùng hệ thống công nghệ mới cho giáo dục, một đại học hàng đầu ở thế giới đang phát triển.

Trong gần 30 năm vừa rồi, điều gì khiến ông thất vọng nhiều nhất trong quá trình làm việc tại VN?

Tôi vẫn nghĩ VN sẽ thành công hơn thế. VN đã phát triển dưới sức của mình. VN đã có thể, và đến giờ vẫn còn tiềm năng để thành công – nhưng tự các bạn quyết định là không muốn thành công như vậy. Và điều đó làm tôi thất vọng.

Sao ông nói là tự quyết định không muốn thành công?

Khi tôi đọc thông điệp đầunăm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tôi có cảm giác như ông có đọc cuốn sách “Why Nations Fail” (Tại sao quốc gia thất bại). Thông điệp của cuốn sách là các nước phải có những thể chế kinh tế và chính trị có sự tham gia đầy đủ của các đại diện (trong xã hội). Để là một đất nước tăng trưởng nhanh và hùng mạnh, thì cần đủ cả thế chế kinh tế và chính trị mang tính đại diện như vậy.

Đó là điều còn thiếu (tại VN) và quyết định không làm điều đó đồng nghĩa với việc là tự quyết định không
muốn mình thành công. Quyết định đó tiếp tục được lặp lại để tạo ra một sự cân bằng chính trị mà không tạo ra thay đổi. Điều đó không chỉ gây thất vọng cho tôi mà còn gây thất vọng với tất cả những người sống ở đây.

Hệ thống giáo dục VN thì đang khủng hoảng và ông nói về việc xây dựng một trường đại học hàng đầu thế giới. Có vẻ là xa vời quá chăng?

Đó là thách thức rất lớn. Nguồn lực về con người là nguồn lực lớn nhất của VN.
Chúng tôi vẫn nói điều này. Một điều mà ở hệ thống giáo dục VN vẫn còn sự liêm chính chính là cuộc thi
đầu vào ở Đại học. Các ĐH công không phải là tốt nhưng những học sinh giỏi vẫn thi vào đó. Và bài thi đầu vào vẫn còn được đảm bảo (không bị tham nhũng). Chúng tôi sẽ cố tận dụng và khai thác điểm đó – vẫn còn nhiều người trẻ, giỏi đi thi đại học. Chúng tôi sẽ làm điều đó – đến giờ chưa có trường nào tận dụng được điều đó hết. Chúng tôi không phải là xây trường ở một nơi không có gì hết.

Khi tôi ở Mỹ, mọi người cũng suốt ngày tranh cãi về chuyện chất lượng giáo dục rồi đổi mới giáo dục ở đó.

Những trường chất lượng cao nhất ở Mỹ vẫn rất đảm bảo. Những trường ở top 200 ở Mỹ thì chất lượng vẫn rất tốt.

Ông có thấy những tín hiệu tích cực gì ở VN. Như ông nói tín hiệu tích cực trong bài thông điệp của thủ tướng

Tôi có thấy. Tôi nghĩ thông điệp của thủ tướng là rất ấn tượng. Tôi nghĩ điều ông muốn nói là hãy tiếp
tục cuộc đối thoại về hiến pháp đã làm từ năm ngoái. Năm ngoái khi ở VN có làm góp ý về hiến pháp các bạn có hơn 25 triệu ý kiến tham gia góp ý. Tôi nghĩ có xu hướng muốn ủng hộ việc cải cách về quản trị, về điều hành và cuộc tranh luận đó là rất sôi nổi. Tôi nghĩ thủ tướng muốn tiếp tục xu thế đó và muốn duy trì cuộc đối thoại từ năm ngoái – ông thấy những giá trị trong cuộc tranh luận đó và muốn tạo ra sự thay đổi về chính trị và tôi nghĩ đó là thông điệp rất tốt từ một chính trị gia đang tìm cái cơ hội thứ hai cho bản thân.

Một trong những điều đã thay đổi VN chính là nhờ internet. Chính trị VN giờ rất sống động cũng nhờ điều này. Internet thực tế là thành tựu của chính quyền. Chính chính quyền tạo ra sự phát triển sống động của hệ thống viễn thông này.

Tôi có nói về Viettel bởi chính nhờ Viettel mà đã có sự cạnh tranh (trong ngành viễn thông). Khi anh có cạnh tranh, thực tế người Việt thường làm rất tốt – trong khi với hệ thống mệnh lệnh thì anh chỉ phát triển chậm. VN thực tế sẽ giỏi khi đẩy vào môi trường cạnh tranh. VN vẫn còn cơ hội để có thể vào nhóm các nước thành công nhưng VN phải nhanh chân lên.

Mọi người vẫn nói về Myanmar như một điểm sẽ cạnh tranh với VN.

Myanmar là cái nơi hoàn toàn khác. Đó vẫn là chế độ phong kiến ở Myanmar. Chế độ xã hội chủ nghĩa vẫn phát triển và tốt hơn nhiều. VN sử dụng chế độ toàn trị để đi từ đói nghèo sang một nước có thu nhập trung bình. Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản và Trung Quốc đều như vậy. Nhưng khi đã lên tới thu nhập trung bình thì phải nghĩ cách làm khác. Và đó là cái chỗ VN đang vướng lúc này. Myanmar thì thậm chí còn chưa tới cái điểm bằng VN khi VN bắt đầu xã hội chủ nghĩa sau 1945.

VN giờ vẫn là đối tượng chi phối trong mô hình Trung Quốc+1. VN vẫn là điểm đổ đến của FDI trong mô
hình Trung Quốc+1. Nhưng giờ nó ở mức giống như là anh có quá nhiều nguồn vốn FDI rồi. VN rơi vào trạng thái “lời nguyền tài nguyên.” Nhưng thay vì có dầu như kiểu Putin, VN lại có vốn FDI và FDI quá nhiều đã che hết nhưng cái xấu và vấn đề ở nội tại VN.

FDI giờ giống dầu. VN làm rất nhiều điều sai nhưng nhiều khi không để ý tới những cái sai đó (vì có FDI
che chắn cho). VN bị rơi vào trạng thái nghiện FDI (giúp che chắn sai lầm) và không chịu thay đổi. Giờ thì thủ tướng VN nói về chuyện kết nối giữa chính trị với thay đổi, nói về nền chính trị với sự đại diện của các nhóm trong xã hội. Đó là điều rất quan trọng.

Thời điểm những năm 80 đó có bao giờ ông nghĩ mình sẽ dính líu với VN lâu tới vậy?

Không, không bao giờ nghĩ là lâu tới vậy. Thực sự thì tôi mừng là sự nghiệp chính trị của tôi thất bại. Tôi thích cái nghiệp này hơn nhiều so với cái nghiệp trong chính trị nếu tôi còn theo đuổi. Nên tôi vẫn hay nói là may là tôi tranh cử thất bại.

 Đó là cái nghiệp thú vị. Tôi được ở cái ghế đầu để chứng kiến những biến chuyển của VN trong thời gian dài: cả những thành công cũng như nhưng yếu kém ở VN. Tôi có cái sự nghiệp khá thú vị ở VN. Nhưng sự thật thì sự nghiệp của tôi ở VN không chỉ đơn thuần là về VN mà về sự phát triển của VN, và quá trình xây dựng một đất nước.

Quan hệ tôi với VN giống như là cái mối quan hệ yêu-ghét. Có khi tôi yêu VN, có khi thì VN khiến tôi muốn phát khùng.

In box:
“Bất kỳ một nền giáo dục đại học có chất lượng nào đều có một số đặc điểm có tính phổ quát, vượt ra khỏi bối cảnh địa phương. Những trường đại học xuất sắc nhất trên thế giới có chung một số thuộc tính cơ bản, trong đó bao gồm tự do học thuật, trọng dụng nhân tài, và minh bạch. Nỗ lực cải thiện giáo dục đại học mà bỏ qua những phẩm chất vô hình này thường không bao giờ đem lại kết quả mong muốn. Các trường đại học nên bắt rễ sâu từ nền văn hóa bản địa, nhưng sẽ là một sai lầm nghiêm trọng nếu dùng văn hóa bản địa là cái cớ để hạn chế những nguyên tắc cốt lõi của đại học, như tự do học thuật
chẳng hạn.” (trích đáp từ của Thomas J. Vallely)