Showing posts with label Nguyên Thạch. Show all posts
Showing posts with label Nguyên Thạch. Show all posts

Được mùa lựu...

Unknown | 4:58:00 AM | 0 comments
Nguyên Thạch (VLB)

Thương mùa lựu năm nay hoa nở rộ
Phía trước nhà góc phố trổ rực bông
Lựu năm nay, sẽ sai trái đỏ lòng
Tặng Anh côn an nhiều quả
Tặng Chị cán bộ nhiều quả để ghi công giết giặc

Giặc bây giờ đã lan tràn cả ba miền Trung Nam Bắc
Giặc vây quanh, dồn ngõ tắt đảng đi
Giặc già, giặc trẻ, giặc mười tám tuổi xuân thì
Lũ phản động
Giặc chi mà đông thế !

Giặc quốc nội
Giặc hải ngoại
Giặc khắp cùng năm châu bốn bể

Giặc to gan, không còn nể các anh là chúa tể muôn loài
Giặc núp bên hông nhà, đợi đêm tối xăm soi
Chờ cơ hội để châm ngòi thuốc nổ.



Thương quá các anh chị côn an cùng đảng đoàn cán bộ
Hy sinh vì quê hương cho lúa trổ thêm bông
Bọn giặc kia nay lười bón ruộng đồng
Không chịu sớm mùa gặt, để sưu công trả thuế

Dáng quê hương qua hình ảnh của các anh, vô cùng oai phong bệ vệ
Ngàn năm Thăng Long đại lễ diễu hành
Đượm tình quê hương Trung-Việt ngàn xanh
Cất chung nhịp quân hành về đất tổ!.

Tám mươi lăm triệu thằng dân Việt, tuy diễn biễn biến hòa bình nhưng không kém phần phẫn nộ
Chúng hăm he đòi lật đổ chính quyền...
Chúng đâu biết rằng đảng ta coi chúng là thế lực phản động, là một bọn tôi tớ, một lũ điên
Không cam phận còn muốn gây buồn phiền...
Thật tiếc.

Các anh ơi
Roi điện dùi cui dao găm còn tồn trong kho trùng trùng biếc biếc
Hãy mau đem ra để giết hết quân thù
Nếu không, chúng sẽ tụ thành đoàn quân tập dượt, lập chiến khu
Nhốt hết ba triệu đảng viên vào nhà tù như bầy chó dại.

Thương quá các anh ơi, em chẳng màng thân gái
Tấm thân gầy xin hái lựu... tặng các anh
Lựu em cho lòng đỏ ngọt lành.
Xin được tặng, mong các anh về miền vĩnh cữu.


Nguyên Thạch

 


Quê Hương ơi

Unknown | 7:58:00 AM | 0 comments
Nguyên Thạch (VLB)

Ơi Quê Hương
Có ai mà không nhớ?
Niềm yêu thương
Ai không ước vọng, không mong chờ.


Ngày sao mãi... bên bến bờ ảo vọng?
Sao dân tôi, cuộc sống mãi lầm than?
Tương lai ở đâu?
Xa tít ngút ngàn!.

Em có thấy, tâm tư trầm lắng đọng?
Anh có thấy, một Tổ Quốc suy vong?
Và toàn dân, có mỏi mòn trông?
Và ao ước thoát cùm gông xiềng xích?.

Ta hãy đứng chung vai dường tranh đấu
Thôi cúi mặt, trong cào cấu vong nô
Mau vùng lên giữ lấy cơ đồ.

Hãy xây lại những hoang tàn đổ nát
Hãy thôi lòng tan tác thờ ơ!
Mau đứng lên
Đừng ngóng mong chờ
Hãy vùng dậy, thời cơ giành lấy.

Quê hương ta đó, ngục trần gian đọa đày!
Một ngày bảy lăm, giặc kéo về đây
Gieo bao đau thương...tối tăm tháng ngày.

Trong tăm tối, hãy giục nhau vùng dậy
Hãy thắp lên triệu ngọn đuốc mà đi
Này chị này anh, chớ ngại ngùng chi.

Người Việt Nam ơi hãy thắp đuốc mà đi.

 

Nguyên Thạch

NHỮNG BÀI VIẾT MỚI NHẤT CỦA QLB & CÁC VỤ ÁN
 


Hổ nhớ rừng thời @

Unknown | 12:56:00 AM | 0 comments
Vualambao
 Nguyên Thạch (VLB)


Còn đâu nữa, một đời oanh liệt!
Của cái thời ngạo nghễ làm cha
Ta đã lịnh cả nước gọi ta
Một ngôi vị là cha già dân tộc.


Nhớ thuở ấy, tuy sống trong hang hóc *
Ta tha hồ nói dóc...
Khối người nghe
Ta tuyên truyền cho một lũ đui mắt, đầu què...
Kèn chúng thổi tò te xung ra trận.

Chuyện cuộc đời của ta thật lâm ly, gây cấn
Xuống tàu Pháp đi Tây rồi ta xấn tới Nga
Đất nước của Lê-Nin, ta chọn làm nhà
Thấy được Chủ nghĩa cộng sản, lòng ta bật khóc.

Nó đây rùi, ta chả phí công khó nhọc
Vội đem về, dạy đám học trò ngoan
Cũng theo Lê-Nin, tổ chức đảng, tổ chức đoàn
Và thúc giục đám nhóc con đi làm kách mệnh.

Đường tất thắng, con đường sẽ đến
Dùng bạo lực chính chuyên mà nện quân thù
Theo lệnh ta, hàng triệu thanh niên chết, mặc kệ mẹ chúng, ta sướng ru!
Ta vẫn được kính nể là "Bác Hù" vĩ đại.




Tuy độc thân, nhưng thú thật, ta đã chơi nhiều gái
Gái còn trinh, hay vợ của đồng chí, ta cũng xơi tái tới luôn
Vị thế của ta, ai mà chẳng thèm thuồng?
Làm chủ tịch nước, kiêm luôn cha già thần thánh...

Suốt thời qua, ta uy nghi như rồng chắp cánh
Viết sách tự khen, tự thần thánh thân ta
Để mãi mãi là vua khi thống nhất sơn hà
Già trẻ lớn bé đều phải tôn ta là cha già dân tộc...

Nhưng hôm nay, nằm trong lăng mà hồn ta bật khóc
Hận cho lớp cháu con, một lũ nhóc tinh ranh
Chúng đã lần tra trên mạng và đã biết rõ ngọn ngành!
Rằng ta đã lừa gạt thảy khối đầu đất sét và đầu xanh cả nước.

Thôi hết rồi, giờ ta đâu còn tiến ngang, xẻ ngược
Đồng chí cháu con cũng hết phước hết phần
Có lực nào cản nổi lực của dân?
Khi gian mị đã bị lột trần ra sự thật.

Hổ nhớ rừng * *
Than ôi!
Còn đâu nữa một thời...
Ta khóc ngất.


Nguyên Thạch

-------------
Ghi chú: * Hang Pắc-Pó
** Nhớ Rừng - Thế Lữ

 
 


Nỗi niềm của mẹ!

Unknown | 5:34:00 AM | 0 comments
Nguyên Thạch (VLB)

Mẹ ngồi nơi đây
Trên đất Việt này
Lời mẹ thở than
Não nùng đắng cay...

Hồn mẹ trên cao
Nước mắt dạt dào
Hờn tủi thương đau
Mẹ khóc nghẹn ngào!.

Mẹ nhìn biển Đông
Con nước lạc dòng
Biển của Quê hương
Đâu hỡi Hoàng Trường!.

Mẹ nhìn dân oan
Tan tác từng đoàn
Lề đường lết la
Nghiệt ngả mỏi mòn!.

Mẹ nhìn con sông
Lũ cuốn ruộng đồng
Đục màu đỏ au
Ôi giống Lạc Hồng!.

Mẹ nhìn em thơ
Lê lết vật vờ
Cuộc đời bơ vơ
Bên những hững hờ!.

Mẹ hỏi Quê Hương
Đâu những con đường?
Mịt mù tương lai
Chủ nghĩa hoang đường!.

Mẹ hờn đàn con
Sao mãi quì lòn?
Mẹ hỏi non sông
Đã mất hay còn?.

Mẹ nhìn hoang vu
Đau những lời ru
Lòng mẹ miên man
Xót xa ngục tù!.

Mẹ ngồi nơi đây
Trên đất Việt này
Lời mẹ thở than
Não nùng đắng cay...

Hồn mẹ trên cao
Nước mắt dạt dào
Hờn tủi thương đau...
Tiếng nấc nghẹn ngào!.



Nguyên Thạch

 
 


Chuyện Hoa Xương Rồng

Unknown | 3:57:00 AM | 0 comments
Nguyên Thạch (QLB)

(30-4, ghi lại những tang thương của đất nước)


Ngày ấy...tang thương buổi biệt ly
Một người ở lại, một người đi
Lưỡi liềm trăng muộn soi ghềnh đá
Hai mảnh hồn đau...buổi chia ly

Từ cuộc tang thương, dạo bảy lăm
Con nước lạc nguồn, nước xa xăm
Chia đôi tình mộng...duyên không hẹn
Dòng trôi nghiệt ngả...buồn tháng năm.

Em ở lại quê, chốn ngục tù
Nơi vùng kinh tế, vùng hoang vu
Rừng thiêng nước độc đêm hoang lạnh
Rờn rợn vọng về tiếng ma tru.

Buồn lắm...nơi đây những chiều về
Nhung nhớ người xưa dạ tái tê
Ai đi biền biệt tình không hẹn
Xa cả người yêu, biệt đường quê.

Cha nơi tù ngục tận rừng xa
Lam lũ hình hài, em thay cha
Chăm mẹ, nuôi em lo đồng áng
Chỉ ba năm thôi, em đã già!.

Một ngày Đông đến mây giăng mắc
Còn chút tàn hơi, em nguyện cầu
Gởi đến người xưa xa xăm ấy
Hẹn ngày hạnh ngộ ở kiếp sau.

Em nguyện được chôn bên ghềnh đá
Nơi dải mịn màn cát thùy dương
Để đêm còn được nghe sóng vỗ
Hòa theo âm điệu tiếng người thương.


    

 
Hơn nửa đời xuân tôi trở lại
Ôm vòng cát trắng, dậy đau thương...
Bên nấm mồ con, xương rồng trổ
Môi hôn...tươm máu giọt bên đường.



Nguyên Thạch
NHỮNG BÀI VIẾT MỚI NHẤT CỦA QLB & CÁC VỤ ÁN