Showing posts with label Tham nhũng. Show all posts
Showing posts with label Tham nhũng. Show all posts

Cưỡng chế thế này sao không mất lòng tin?

Unknown | 7:13:00 PM | 0 comments

Vào dịp này năm ngoái dư luận cả nước đổ dồn vào vụ cưỡng chế một công trình xây dựng trái phép tại phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Các nguồn tin chính thức lúc đó cho biết, đó là khu đất có ký hiệu  NO4-X với diện tích hơn 1.700m2 do Công ty CP Xây dựng và phát triển cơ sở hạ tầng (INDECO) làm chủ đầu tư. Cùng thời gian này INDECO còn được UBND Thành phố Hà Nội cấp phép đối với hàng chục dự án xây nhà ở để bán tại một số khu đất kẹt khác thuộc Phường Dịch Vọng và việc này cũng đang bị nhân dân phản đối rất dữ dội. Các cơ quan chức năng cũng đã kết luận đây là trường hợp tham nhũng có tổ chức, được "bảo kê" từ dưới lên trên, và nhờ đó đã kéo dài trong nhiều năm bất chấp sự cảnh báo, phản đối và khiếu kiện từ công chúng. 

Khi đó dù biết rằng cuộc cưỡng chế là miễn cưỡng và chỉ nhằm xoa dịu sự bức xúc của người dân... nhưng dư luận công chúng vẫn hả hê khi thấy công trình được "xử lý".   

Quang cảnh toàn khu biệt thự kiêm Nha thờ trị giá trăm tỉ chụp trước giờ G   
                                                                                      

Những nhát đập phá cưỡng chế đầu tiên .vào ngày 3/10/2013
Xem thêm chi tiết tại đây

Tuy nhiên, hôm nay ngày 14 tháng 4/2014 tức là hơn 1 năm 1 tháng sau ngày ấy, tôi có dịp đi qua đây thấy khu biệt thự vẫn ung dung tự tại với lá cờ đỏ sao vàng tung bay hoành tráng! Phải chăng đây cũng là một trong những trường hợp hi hữu trong lĩnh vực cưỡng chế đất đai kiểu chiếu lệ hình thức nửa vời như vậy tại đất nước này?


Qua tiếp xúc với một số người dân sống quanh đó, họ đều đưa ra những lời nhận xét mỉa mai chua chát: "Đụng phải nhà ông to", "trò giả vờ", "trò phù phép"... và cả những câu chưởi tục không tiện trích ra đây. Cũng còn vài người phân vân hy vọng...


Tôi thì nghĩ, cưỡng chế thế này thì thà không còn hơn. Tiếc cho hàng chục tỷ đồng chi cho quá trình cưỡng chế cùng với số tài sản bị đập bỏ mà suy cho cùng tất cả đều là của công quỹ mà ra. Nhưng điều đáng tiếc nhất là lòng tin của nhân dân vào chính quyền đã mất lại còn mất thêm trong khi những thế lực tham nhũng càng trở nên "nhờn thuốc" để tiếp tục sinh sôi nẩy nở ngày càng mạnh hơn./.    

Cây ngay chẳng sợ bóng queo

Unknown | 11:22:00 AM | 0 comments
Báo chí, dư luận đủ các lề bên trong và bên ngoài chữ S đang xôn xao bàn luận về tài sản « nổi » của hai ông Trần Văn Truyền và Ngô Văn Khánh, một ông nguyên và một ông đương chức. Định không để ý tới nhưng rồi ta vẫn bị cuốn hút vào. Thế mới biết tò mò và ưa hóng hớt, một nét bản sắc độc của văn hóa Việt chi phối ta mạnh thật !

Ngày 21/2, báo Người cao tuổi đưa tin Ông Trần Văn Truyền, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ sở hữu một biệt dinh hoành tráng và 4 căn nhà gỗ kiểu biệt thự nhỏ trên diện tích 30.000m2, một căn biệt thự rộng 300m2 và một ngôi nhà cấp 4 rộng 200m2 ở TP Bến Tre. Ngoài ra, ông còn có ba cơ ngơi ở TP Hồ Chí Minh… 

Còn ông Ngô Văn Khánh thì trước khi được bổ nhiệm làm Phó Tổng Thanh tra Chính phủ, đã khai có 2 nhà ở phố Lê Trọng Tấn, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội với tổng diện tích là 362 m2 đất và 1.800m2 đất ở dự án Mê Linh. Ngoài ra, ông Khánh còn là cổ đông có cổ phiếu ở nhiều ngân hàng và công ty và có 7, 18 tỷ đồng gửi tại Ngân hàng VIB… Sở dĩ ông Truyền và Khánh bị « săm soi kĩ» vì là người ăn lương từ tiền thuế của dân, là « đầy tớ của dân » và nhất là lại làm trong một cơ quan đòi hỏi cực kì gương mẫu. Chứ của nả trên của hai ông chả là cái đinh gì so với các “đại gia » được xếp vào hàng TopTen giàu nhất Việt Nam năm 2013 mà đứng đầu là Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch Vingroup với tổng tài sản là 18.000 tỉ đồng, tiếp đến là ông bầu Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Tập đoàn HAGL (6.500 tỉ đồng) và được cho là người Việt Nam đầu tiên có máy bay riêng (thực ra thì ngôi vị này thuộc về Công tử Bạc Liêu)… Không nằm trong danh sách này nhưng cũng nổi tiếng giàu và độc đáo là ông Lê Ân (Vũng Tàu) với hàng ngàn tỷ của chìm của nổi, ngự trên chiếc Rolls Royce Phantom trị giá 1,54 triệu USD mà dân chơi xe hơi bảo là khủng nhất và sành điệu nhất cùng với người vợ thứ năm trẻ hơn mình gần nửa thế kỉ…

Đảng ta không cấm đảng viên làm giàu, miễn là chính đáng, minh bạch. Hai ông Truyền và Khánh cũng muốn chứng mình mình không làm gì sai trái. Ông Truyền khẳng định rằng phần lớn nội dung mà tờ báo đó đã đưa là không chính xác, không đúng sự thật. Ông sẵn sàng cung cấp thông tin, bằng chứng về nguồn gốc số của cải này. Theo ông, biệt thự được dựng trên đất của con trai mua từ lâu và chỉ có hơn 16.000m2. Còn tiền xây nhà do ông tích cóp được và các con cùng người thân quen đóng góp, đặc biệt là cô em nuôi. Ông không có nhà ở TP Hồ Chí Minh. Còn ở TP Bến Tre, ngôi nhà cấp 4 rộng 200m2 đã trả lại cho tỉnh. Ông bảo “Khi đã nghỉ hưu, tôi cũng về làm vườn, lao động đến thối cả móng tay, cực nhọc lắm chứ đâu bở.” Muốn tin lời ông Truyền lắm. Vừa thương ông cực nhọc lao động đến “thối cả móng tay” vừa mừng cho ông có cô em nuôi tốt bụng. Cũng phải ngả mũ nể phục ý chí làm giàu của ông vì có ai giúp thì chỉ thêm thắt vào thôi chứ phần lớn tài sản ông có được phải từ mồ hôi nước mắt của ông mà ra. Còn ông Khánh thì khẳng định mọi việc ông vẫn đang làm đúng theo quy định của pháp luật. Cũng muốn tin ông Khánh và cũng có cơ sở để tin, nhưng chỉ thấy hơi lạ là khi được hỏi về số tài sản của mình, ông Khánh lại bảo đó là chuyện của cơ quan, ai muốn biết thì hỏi Thanh tra Chính phủ (TTCP), đặc biệt là đồng chí Tổng Thanh tra. Thế là sao nhỉ? Cá nhân không có quyền giải trình về tài sản riêng chính đáng của mình ư?

Hai ông cùng dư luận đều muốn rạch ròi chuyện này, càng sớm càng tốt để không ảnh hưởng đến uy tín cá nhân và nhất là uy tín của cán bộ, công chức cao cấp. Nhưng hình như trong trường hợp này thì “dân có cần nhưng quan chưa vội”. Trung ương, địa phương đưa đẩy trách nhiệm trường hợp ông Truyền. Còn ông Khánh thì bảo TTCP và cơ quan chức năng của nhà nước liên quan sẽ có trả lời chính thức về việc này.

Đành phải đợi vậy thôi, ít ra là đến cuộc họp báo thường kỳ của TTCP vào cuối tháng 3 này để biết ý kiến chính thức về tài sản của ông Truyền và Khánh- ông Phí Ngọc Tuyển, Phó Cục trưởng Cục Chống tham nhũng của TTCP cho biết như vậy. Chỉ tiếc là trận địa lại bỏ ngỏ, miếng đất màu mỡ cho những lời đồn đại suy luận đủ kiểu. Nào là làm quan sướng thật, vừa có quyền vừa có tiền. Nào là dân nghèo có một chỗ ở đã khó còn các vị không những có nhiều nhà to, đẹp mà lại còn có cả biệt thự với những tiện nghi đắt tiền. Rồi thì nếu chỉ bằng đồng lương sao mà thế được, ắt hẳn phải tham ô, hối lộ, móc ngoặc. Sở dĩ chưa có ý kiến chính thức chắc là câu giờ để hợp thức hóa tài sản bất minh v.v. Trong khi mà ông Truyền và Khánh đều khẳng định mình không làm gì sai. Ông Tuyển cũng bảo ông Khánh được biết đến là người giàu có và nghe nói gia đình còn có cả công ty. Ông giải thích thêm: “Đảng, Nhà nước ta chủ trương động viên các đảng viên tham gia làm kinh tế. Nhà nước ta cấm cán bộ quan chức nhà nước tham gia quản lý doanh nghiệp, chứ không cấm họ đầu tư, góp cổ phần...”. Thế là rõ rồi nhé. Việc ông Khánh đã được bổ nhiệm làm Phó Tổng Thanh tra Chính phủ nghĩa là số tài sản kê khai của ông đã được xác minh và thừa nhận là hợp pháp từ lâu rồi mà. Thế thì còn chần chừ gì nữa. TTCP công bố đi để xua tan luận điệu của kẻ xấu. Để cho dân mừng cho hai ông. Rồi thì phải xem xét phát động phong trào học tập và làm theo tấm gương “làm giàu nhờ cần cù chịu khó” của ông Truyền và tấm gương “làm kinh tế giỏi” của ông Khánh, bắt tiền luôn phải đẻ ra tiền từng giây, từng phút!

Công khai, minh bạch là điều kiện tiên quyết để thực hiện “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”. Nhưng hiện nay, theo ông Tuyển, sở dĩ ta chưa thực hiện việc công khai tài sản cán bộ trên mạng vì “Nước ta, trong bối cảnh các loại tội phạm gia tăng, hoạt động hết sức tinh vi, nhưng cơ chế bảo vệ tài sản của cán bộ, công chức lại chưa tốt; bây giờ tôi công khai tài sản rộng rãi trên mạng, bọn tội phạm biết được sẽ nhòm ngó, lúc ấy ai bảo vệ tôi, vợ con, tài sản của tôi?” Ông Tuyển nhận định tình hình có vẻ bi quan quá, khác hẳn với khẳng định chính thức trong các báo cáo thường niên về tình hình KT-XH là “Tình hình an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội được giữ vững…”.Bằng chứng là trong số TopTen giàu nhất VN 2013 công bố trên mạng đã có ai bị bọn xấu “nhòm ngó” đâu. Hơn nữa, qua cách nói của ông, dễ dẫn đến hiểu lầm là cán bộ công chức bây giờ đều giàu có nên không công khai tài sản của họ là bảo vệ họ và cơ chế chỉ bảo vệ tài sản cho cán bộ, công chức còn của dân thường thì “mackeno”???

Thế cho nên, ông Truyền và Khánh yên tâm đi! Người ta thường nói “Cây ngay chẳng sợ chết đứng”. Nhưng có một câu có vẻ logic và hình ảnh hơn là “Cây ngay chẳng sợ bóng queo”.

Vũ Đức TâmNguồn: Face book 14 March 2014 at 10:06

24.000 tiến sĩ Việt Nam đang làm gì?

Unknown | 8:03:00 AM | 0 comments

- Theo số liệu thống kê mới nhất của Bộ GD-ĐT, tính đến năm 2013 có 633 tiến sĩ là giảng viên các trường cao đẳng, 8.519 tiến sĩ là giảng viên các trường đại học.



Trong khi đó, Việt Nam có khoảng 24.300 tiến sĩ. Vậy 15.000 tiến sĩ đang làm việc ở những đâu?
Nhiều quan chức

Nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản. Đó là tiết lộ của TS Nguyễn Khắc Hùng, nguyên Chuyên viên Đối ngoại, Học viện Hành chính Quốc gia khi nói về sự kiện 8 chủ tịch Tỉnh bị Thủ tướng yêu cầu kiểm điểm do báo cáo sai thiệt hại do thiên tai năm 2012.
Cách đây không lâu, Hà Nội công bố “chiến lược cán bộ công chức” với mục tiêu đến năm 2020 phấn đấu 100% cán bộ khối chính quyền diện Thành ủy quản lý có trình độ tiến sĩ. Theo đó, 100% cán bộ diện UBND TP quản lý có trình độ trên đại học, trong đó một nửa cần đạt trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ chủ chốt xã, phường, thị trấn có trình độ đại học, trong đó 50% trên đại học.

Lãnh đạo các tổng công ty, tập đoàn, doanh nghiệp… trên danh thiếp hầu hết đều kèm hai chữ TS.

Và tiến sĩ cho dù có đang làm gì đi nữa, thì công tác nghiên cứu khoa học đối với họ chắc chắn không phải là việc trọng yếu. Bởi, hiện nay, Việt Nam được xếp vào nước có nhiều tiến sĩ trong khu vực nhưng nghiên cứu khoa học lại nằm trong nhóm thấp nhất Đông Nam Á. Chúng ta vẫn thiếu các công trình khoa học có tầm cỡ khu vực và ít các sáng chế.
Theo thống kê của Bộ Khoa học - Công nghệ (KH-CN), cả nước có 24.300 tiến sĩ (TS) và 101.000 thạc sĩ. So với năm 1996 đội ngũ này tăng trung bình 11,6%/năm, trong đó TS tăng 7%/năm, thạc sĩ tăng 14%/năm.
PGS-TS Phạm Bích San, Phó tổng thư ký Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (VUSTA), cho biết: “Số giáo sư, tiến sĩ chúng ta nhiều nhất Đông Nam Á nhưng không có trường ĐH Việt Nam nào được đứng trong bảng xếp hạng 500 trường ĐH hàng đầu thế giới".

Tiến sĩ rởm “bị lộ” đã từng làm việc ở những đâu?

Có đến 21 trường đại học đã và đang có mặt tại Việt Nam không được công nhận bởi các cơ quan kiểm định giáo dục có thẩm quyền từ Hoa Kỳ.
Chắc chắn không ít lãnh đạo các tập đoàn, cơ quan Nhà nước có bằng Thạc sỹ của Đại học Irvine và bằng Tiến sĩ của Đại học Nam Thái Bình Dương. Cả hai trường Đại học này đều là trường rởm (degree-mill) bị báo chí phanh phui suốt mấy năm qua.
Đầu tháng 6/2010, dư luận tỉnh Phú Thọ xôn xao khi được biết ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và du lịch tỉnh Phú Thọ đã có học vị tiến sĩ với đề tài “Vấn đề di sản văn hóa với việc phát triển kinh tế du lịch tỉnh Phú Thọ”. Với tấm bằng cử nhân tại chức kinh tế - quốc dân khóa 24 (lớp học được tổ chức tại thành phố Việt Trì), không biết tiếng Anh, ông Ân nâng cấp cho mình bằng tấm bằng tiến sĩ tại trường đại học Nam Thái Bình Dương của Mỹ.
“Tiến sĩ” Nguyễn Văn Ngọc, thời điểm còn là Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, cũng lấy bằng Tiến sĩ ĐH Nam Thái Bình Dương chỉ trong 6 tháng với 17.000 USD.
Đang đình đám là “tiến sĩ kinh tế” Dương Chí Dũng. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Dương Chí Dũng chọn con đường đi xuất khẩu lao động ở Cộng hòa dân chủ Đức vào những năm cuối thập niên 1980. Đầu năm 1994, ông Dũng về Việt Nam và làm cán bộ Liên hiệp Các xí nghiệp nạo vét và sau đó làm phó giám đốc cho Công ty nạo vét sông 1. Trong thời gian này, ông đã đi học lớp tại chức tại ĐH Hàng hải, tiếp đó học lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ kinh doanh thương mại. Đến tháng 9.2003, ông Dũng được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc Tổng cty Xây dựng đường thủy (Vinawaco). Hậu quả mà vị “tiến sĩ kinh tế” này để lại cho các đơn vị ông ta từng công tác đến nay ai cũng rõ.
Chi Mai tổng hợp


Không thể im lặng

Unknown | 11:30:00 PM | 0 comments
Trong những ngày qua, báo chí rộ lên vụ ông Trần Văn Truyền - nguyên tổng Thanh tra Chính phủ - có nhiều nhà to và ký quyết định bổ nhiệm hàng loạt cán bộ trong sáu tháng trước khi nghỉ hưu. Tình hình “nóng” đến mức tỉnh Bến Tre - nơi ông Truyền cư ngụ và sinh hoạt Đảng - phải có văn bản xin ý kiến trung ương để ổn định dư luận tại địa phương.

Kể từ ngày báo Người Cao Tuổi “nổ phát pháo” đầu tiên về vụ ông Truyền, tính đến nay là khoảng nửa tháng trôi qua, nhưng mọi chuyện vẫn chỉ dừng lại ở mức thông tin qua lại trên mặt báo. Có báo cho rằng ông Truyền có tới năm hoặc sáu căn nhà, trong đó có căn ở Bến Tre đồ sộ như biệt điện. Báo chí còn nói ông Truyền sống xa hoa đến mức chỉ cái giường ngủ mà trị giá lên tới vài tỉ đồng. Cũng trên báo chí, ông Truyền lên tiếng phản bác tất cả, đồng thời khẳng định có ai đó đang đặt điều với những âm mưu xấu xa. Mặc hai bên “hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại”, các cơ quan hữu quan cũng như người có trách nhiệm chưa hề có một phát ngôn chính thức nào về việc này.

Chuyện tài sản chưa dứt thì báo chí lại ầm ĩ xung quanh vụ ông Truyền ký bổ nhiệm 60 cán bộ vào “phút 89”. Trong vụ này, không thấy ông Truyền đăng đàn “phản pháo”, chỉ có một cán bộ làm công tác tổ chức dưới thời ông Truyền lên tiếng dưới dạng không nêu tên. Dù có vẻ bênh vực ông Truyền với những lời giải thích thế này thế nọ nhưng rốt cuộc vị cán bộ ấy cũng thừa nhận đây là một kiểu tư tưởng “thôi anh về rồi thì làm phúc”. “Làm phúc” hay là... gì đó, mọi cái còn mờ mịt, chưa ai làm rõ khiến dư luận rất băn khoăn.

Nghiêm túc mà nói ông Trần Văn Truyền vốn là lãnh đạo cấp cao, thuộc diện cán bộ trung ương quản lý. Ông từng là người đứng đầu cơ quan có quyền lực lớn trong công cuộc chống tham nhũng, người dân đặt rất nhiều niềm tin vào ông và bộ máy của ông. Với cương vị như vậy, mọi sự vụ liên quan tới ông Truyền - dù ông đã thôi chức về vui thú điền viên - đều là tâm điểm chú ý của xã hội. Nhìn vào ông Truyền, người dân không chỉ đánh giá thanh danh cá nhân, ít nhiều ông cũng là vị “Bao Công” được giao “bảo kiếm”, mà sự tốt - xấu của ông còn có ảnh hưởng không nhỏ tới niềm tin của dân đối với Đảng và Nhà nước.

Nhận thức được điều này mới thấy các thông tin liên quan đến ông Trần Văn Truyền là hoàn toàn không đơn giản. Đây không phải là một thứ đồn thổi vu vơ, càng không phải là chuyện riêng của một cán bộ hưu trí. Dư luận đang đòi hỏi các cơ quan có trách nhiệm phải sớm vào cuộc làm rõ trắng - đen, điều này đồng nghĩa với việc thực thi công lý, trong đó có công lý cho ông Truyền, công lý cho báo chí, công lý cho cả uy tín của Đảng và Nhà nước. Đáng tiếc là cho đến nay những đòi hỏi chính đáng của dư luận vẫn chưa được đáp ứng.

Còn nhớ, cách đây mấy chục năm, tổng bí thư Nguyễn Văn Linh từng gọi sự im lặng trước những điều bức xúc của nhân dân là đáng sợ. Ông đã dùng loạt bài “Những việc cần làm ngay” để phá vỡ sự im lặng ấy. Từ đó dấy lên một không khí dân chủ, cởi mở, tạo điều kiện cho cả nước bước vào thời đầu của công cuộc đổi mới với một khí thế đầy niềm tin. Bài học cũ vẫn còn mới nguyên, xin đừng quên!

Tác giả Lê Thanh Tâm- Báo tuổi trẻ ngày 5/3/2014